Trọng Sinh Thập Niên 80: Mỹ Mạo Như Hoa

Chương 303: Thân Phận Chủ Tịch



 

Vũ Viện mím môi cười, giải thích với cậu: “Công ty vận hành đến bây giờ, cổ đông lớn nhỏ tổng cộng có mấy chục người, cổ phần của bố tớ nhiều nhất, mẹ tớ là Giám đốc điều hành...”

 

“Nhưng gần đây không phải mẹ tớ m.a.n.g t.h.a.i sao, bố tớ không cho mẹ làm việc nữa, cho nên tớ là Quyền Giám đốc điều hành, cũng chính là nhân viên tạm thời! Nhiều nhất cũng chỉ làm hai tháng... Bây giờ cô hai tớ đang bàn giao công việc ở xưởng phụ tùng ô tô, đợi tháng sau cô qua đây chính thức nhậm chức Giám đốc điều hành, tớ lại cùng cô song song làm việc một tháng, chắc trước tháng chín là có thể giao việc ra rồi!”

 

Thẩm Hạo nghe xong, nghĩ ngợi: “Này, theo tin tức nội bộ nhé! Điểm chuẩn Đại học Chính pháp năm nay... so với năm ngoái tăng mười lăm điểm đấy, cậu có thi đỗ được không?”

 

“Cậu mới không thi đỗ ấy!” Cô hờn dỗi một câu.

 

Thẩm Hạo cười hì hì: “Vậy thì tớ yên tâm rồi...”

 

Trong lúc nói chuyện, Vũ Viện đã dẫn cậu đến văn phòng của cô.

 

Thẩm Hạo nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong văn phòng lộn xộn, trên đất toàn là từng thùng từng thùng tài liệu, trên bốn bức tường trắng viết bằng b.út dạ nước những nội dung có lẽ là chủ đề của cuộc họp lần trước...

 

Lúc này, một người đàn ông trung niên vội vã đi tới, nhẹ nhàng gõ cửa: “Chủ tịch?”

 

Vũ Viện cười nói: “Chú Lý, chú để các chị bên ngoài gọi cháu như vậy, cháu cũng không nói gì, nhưng nếu ngay cả chú cũng gọi cháu như vậy, cháu sẽ không vui đâu đấy!”

 

Nói rồi, cô lại giới thiệu Thẩm Hạo với Giám đốc Lý: “Chú Lý, đây là trợ lý của cháu Thẩm Hạo, cháu giao cho cậu ấy một việc... lát nữa phiền chú phối hợp một chút. Còn nữa, cháu hẹn người qua đây bàn chuyện, phiền chú cho mở khu B, dọn dẹp lại một phòng có camera giám sát cho cháu.”

 

Giám đốc Lý ngẩn ra: “Nhưng khu B vẫn chưa dọn dẹp xong...”

 

Vũ Viện cười nói: “Cháu biết! Vị lát nữa sắp đến đây, chính là một vị khách không mời mà đến đấy ạ!”

 

Giám đốc Lý vội vàng nói: “Vậy chú cho bảo vệ đợi ở cửa, ngộ nhỡ có chuyện gì cháu cứ gọi họ!”

 

Vũ Viện cười: “Cũng chưa đến mức thái quá như vậy đâu ạ, cảm ơn chú Lý. Thẩm Hạo, cậu đi theo chú Lý đi!”

 

Thẩm Hạo gật đầu, đi theo Giám đốc Lý.

 

Vũ Viện vào nhà vệ sinh rửa mặt, lại tự tay pha cho mình một tách trà, từ từ thưởng thức.

 

Chưa được bao lâu, cô gái tiếp tân gọi điện thoại nội bộ tới nói, có một vị Thích nữ sĩ tới tìm, Giám đốc Lý đã sắp xếp cho Thích nữ sĩ đến phòng đàm phán số 3 khu văn phòng B đợi.

 

Vũ Viện cảm ơn cô gái tiếp tân, đặt điện thoại xuống đi đến khu B.

 

Văn phòng đại diện Tập đoàn Hoa Hân tại Bắc Kinh vừa mới bắt đầu trù bị, cho nên khu B thực ra vẫn đang trong quá trình sửa sang.

 

Vũ Viện chọn chỗ này, là vì bên này khá yên tĩnh, cho dù Thích Hạnh Trân có làm ầm ĩ lên, cũng không đến mức làm phiền nhân viên Hoa Hân làm việc.

 

Quả nhiên, Thích Hạnh Trân mặt đầy vẻ giận dữ đã ngồi thở phì phò trong phòng đàm phán số 3 rồi.

 

Kim Thuận Viện đứng sau lưng Thích Hạnh Trân, bộ dạng cực kỳ ngoan ngoãn.

 

Vừa nhìn thấy Vũ Viện, Thích Hạnh Trân “vút” một cái đứng dậy, quát hỏi: “Mày bây giờ là đủ lông đủ cánh rồi phải không? Hả? Tao hỏi mày! Có phải mày coi tao như khỉ mà trêu đùa không?”

 

Vũ Viện bất động thanh sắc quay đầu nhìn thoáng qua ——

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ừm, rất tốt, camera giám sát trên đỉnh đầu hẳn là đã hoạt động rồi!

 

Cô lạnh lùng nói: “Bà cứ nói thẳng đi, bà muốn thế nào.”

 

Thích Hạnh Trân phẫn nộ gào lên: “Tao đang hỏi mày dựa vào cái gì mà đá tao ra, tự mình lén lút liên lạc với Hy Văn Hoa? Tại sao!”

 

“Tại sao tôi không thể liên lạc với ông ấy?” Vũ Viện không đáp mà hỏi lại.

 

Thích Hạnh Trân tức giận đến mức thở hổn hển: “Vậy mày đã đến Bắc Kinh, cũng đồng ý đi phối hình... tại sao không nói cho tao biết? Tại sao?”

 

“Vậy tại sao tôi phải nói cho bà biết chứ?” Vũ Viện hỏi lại lần nữa.

 

Thích Hạnh Trân tức đến hỏng cả giọng nói: “Tao còn có phải là mẹ ruột của mày không?”

 

“Tôi thà không có người mẹ ruột như bà.” Vũ Viện không hề che giấu vẻ chán ghét trên mặt.

 

Thích Hạnh Trân ngẩn ra.

 

Bà ta lẩm bẩm nói: “Sao mày có thể như vậy, sao có thể...”

 

“Lúc bà chỉ trích người khác, có từng nghĩ đến thái độ của chính mình không?” Vũ Viện từng chữ từng chữ nói: “... Phải, bà là mẹ ruột của tôi, nhưng bà đã từng làm gì cho tôi...”

 

“Sao lại không có?” Thích Hạnh Trân tức giận gào lên: “... Phải, năm xưa tao đúng là vừa sinh mày ra, đã đưa mày cho chị hai tao. Nhưng tao thật sự không quản mày sao? Sau khi tao ra nước ngoài, tháng nào cũng gửi tiền về mà... Ai biết mày ở nhà chị ấy lại sống những ngày tháng như vậy chứ?”

 

“Năm đó tao về đón mày, cũng là chị hai tráo đổi mày và Thuận Viện! Tao không muốn đưa mày đi sao? Năm vạn tệ tao mang về còn chưa đủ thành ý? Vào lúc đó năm vạn tệ giá trị bao nhiêu... Được, lúc đó mày còn nhỏ mày không biết, vậy mày đi hỏi người khác xem! Nhưng tao cũng đâu biết đứa tao dẫn đi không phải là mày! Chuyện này tao cũng chẳng phải là... mãi đến năm nay, không, hai tháng trước mới biết mày bị chị tao tráo đổi sao!” Thích Hạnh Trân tức đến mức rơi nước mắt.

 

Vũ Viện không lên tiếng.

 

Kim Thuận Viện cố gắng thu mình lại thành một con chim cút nhỏ.

 

“Vậy thì, sau khi bà biết rồi thì sao?” Vũ Viện lại hỏi.

 

Thích Hạnh Trân nói: “Sau khi tao biết... tao đương nhiên là muốn đổi mày về rồi!”

 

Kim Thuận Viện càng cúi thấp đầu hơn.

 

Vũ Viện từng chữ từng chữ nói: “Biết nhầm rồi, muốn đổi tôi về... điều này tôi có thể hiểu. Nhưng bà lại hy vọng đưa tôi đi ngay trước thềm thi đại học... Đương nhiên tôi không phải là người cần thông qua thi đại học để thay đổi vận mệnh, nhưng nếu tôi phải thì sao? Bà lại vì tư lợi của bản thân mà coi thường tương lai của tôi... Điều này lại bảo tôi nghĩ thế nào?”

 

“Trước khi tôi phối hình, bà luôn miệng lấy huyết thống và luân lý ra để ép tôi; bây giờ tôi đã phối hình với Giang bà bà rồi... bà lại trách tôi qua mặt bà? Thích nữ sĩ, tôi là có quan hệ huyết thống với bà, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi! Còn xin bà luôn nhớ kỹ, tôi, không hưởng thụ bất kỳ một chút nuôi dưỡng nào bà cung cấp, cho nên tôi không nợ bà.”

 

“Cho dù nợ bà, đại khái cũng chỉ nợ bà một quả trứng và mười tháng ở nhờ. Bà muốn tôi trả, thì đường đường chính chính đi tòa án khởi kiện tôi, tòa án phán tôi đưa bà bao nhiêu tiền phụng dưỡng, tôi trả đủ theo đơn!”

 

“Thế nhưng, xin bà đừng có si tâm vọng tưởng tôi là vật sở hữu riêng của bà nữa... Tôi đã trưởng thành rồi, bà còn muốn coi tôi như con rối để giật dây? Hay là nói, bà muốn lừa gạt ai?”

 

Nói đến đây, Vũ Viện cười lạnh: “Chỉ dựa vào bà, mà cũng muốn đến giật dây tôi? Đáng tiếc... giả thiết này hoàn toàn không thể thành lập. Cho nên nói, bà đây chính là... muốn lừa gạt tôi và ông Hy Văn Hoa rồi? Ha ha vậy bà cũng thật tài giỏi đấy!”

 

Vũ Viện từng chữ từng chữ nói: “Bà tưởng bà có bản lĩnh như vậy? Hay là nói, bà coi tất cả mọi người đều là kẻ ngốc? Vậy bà chưa từng nghĩ sao, một kẻ coi người khác là kẻ ngốc, bản thân lại thông minh đến đâu chứ?”