Trọng Sinh Thập Niên 80: Mỹ Mạo Như Hoa

Chương 206: Kế Hoạch Cơm Chan Dầu



 

A bà cười híp mắt nói: “Ừ, không hổ là cháu trai của Diêu Quế Hương, dập đầu giỏi thật đấy! Cái này là bẩm sinh rồi! Người nhà họ Diêu ai cũng biết cả!”

 

Vũ Viện đi vào bếp, nhìn qua một cái...

 

Hóa ra, Vũ Tư đã làm theo ý cô, bắc chảo đun nóng chỗ dầu thải định đổ đi từ mấy hôm trước. Chỗ dầu này đã chiên đi chiên lại mấy lần, Vũ Viện quyết tâm đổ bỏ, nhưng vì mẹ vốn tính tiết kiệm đang ở nhà nên chưa tìm được cơ hội, giờ thì có dịp dùng tới rồi.

 

Vũ Viện đổ một chút xì dầu vào chảo dầu nóng, sau đó trút hết chỗ gừng hành tỏi băm nhỏ, lạc rang giã dập, vừng trắng mà em gái đã chuẩn bị vào. Cuối cùng, cô còn đổ tất cả các loại gia vị như muối, mì chính, ngũ vị hương, hạt tiêu, bột hoa tiêu, ớt bột... vào trong chảo dầu sôi sùng sục!

 

Gian bếp lập tức tràn ngập một mùi thơm nồng nặc lạ lùng!

 

Vũ Viện lại bảo em gái xới năm bát cơm trắng, mỗi bát cơm tuyệt đối không được xới đầy, nhiều nhất chỉ được sáu phần bát.

 

Tiếp đó, Vũ Viện cầm muôi múc ba muôi dầu thơm vừa nấu xong, rưới đẫm lên bát cơm trắng.

 

Trộn đều lên một cái...

 

Bát cơm lập tức trở nên bóng loáng đầy dầu mỡ, không chỉ ánh lên màu đỏ sậm của xì dầu mà còn điểm xuyết vụn lạc và hạt vừng trắng, trông cực kỳ ngon mắt, mùi thơm nức mũi dụ người!

 

Vũ Viện dặn dò Vũ Tư: “Nhớ kỹ, không cho bọn họ vào bếp, chỉ có chị em mình được xới cơm cho họ! Hơn nữa mỗi lần xới cơm chỉ được xới sáu phần bát, mỗi bát cơm đều phải rưới ba muôi dầu, hiểu chưa?”

 

Vũ Tư hết sức không tình nguyện nói: “Chị, đã biết bọn họ là loại người như thế, sao còn phải để cơm ngon thế này cho họ ăn chứ!”

 

“Đồ ngốc, đây đâu phải đồ tốt gì!” Vũ Viện hạ thấp giọng nói: “Chỗ dầu này ấy à, đã chiên qua ba lần rồi, vốn dĩ chị định vứt đi, giờ bọn họ tới chẳng phải đúng lúc sao? Cho bọn họ ăn còn hơn là đổ đi!”

 

Nói rồi Vũ Viện lại nhắc nhở Vũ Tư: “Nhớ kỹ nhé, mỗi lần xới cơm cho bọn họ, bắt buộc phải câu giờ từ năm đến mười phút. Cơm chan dầu này ăn càng nhiều, thời gian nghỉ giữa chừng càng dài thì càng dễ ngấy, càng nhanh no, càng không muốn ăn nữa!”

 

Vũ Tư gật đầu, lại lầm bầm: “Cơm này... đầy dầu mỡ, ai mà ăn quen được chứ!”

 

“Ừ, em thì chê ngấy nuốt không trôi! Nhưng nhà họ Diêu nghèo rớt mồng tơi, bình thường đến cơm còn chẳng có mà ăn... Chỉ cần nhìn thấy chút váng dầu này thôi, bọn họ cũng có thể ăn được mấy bát đấy!” Vũ Viện cười nói.

 

Hai chị em bưng năm bát cơm chan dầu kia ra ngoài.

 

Mấy anh em nhà họ Diêu đã đợi đến sốt ruột.

 

Hai chị em vừa bưng cơm ra khỏi bếp, tất cả mọi người trong sân đều ngửi thấy mùi tương thơm nồng!

 

Vũ Viện áy náy nói với Lưu Tình Nữu: “Tình Nữu, cậu nói với chị Kim Hoa một tiếng... Lát nữa mọi người hãy ăn nhé! Chủ yếu là bát đũa nhà tớ không đủ dùng, nên đành phải ăn theo lượt. Người nhà họ Diêu đường xa đến là khách, để họ ăn trước, được không? Mọi người cứ ăn kẹo với hạt dưa, lạc rang lót dạ trước đi.”

 

Lưu Tình Nữu và Vũ Viện vốn thân thiết, đương nhiên sẽ không để bụng.

 

Thế là đám con gái được mẹ gọi sang một bên, ngồi nói chuyện phiếm, c.ắ.n hạt dưa ăn kẹo.

 

Vũ Viện cười tươi rói chia năm bát cơm cho năm anh em nhà họ Diêu, mang theo vẻ “áy náy” nói: “Biết các cậu đói rồi, nhưng cơm mới vừa nấu xong, thức ăn còn chưa làm xong đâu, hay là các cậu ăn chút cơm trộn xì dầu trước nhé?”

 

Anh em nhà họ Diêu thấy người khác không có, chỉ có anh em mình được ăn, liền tự cảm thấy mình cao hơn người ta một bậc, nói: “Được thôi, bụng đói lắm rồi! Ăn chút gì lót dạ trước đã, đợi các người làm xong thịt hun khói, chân giò với gà... bọn tao còn phải ăn tiếp!”

 

Chỗ dầu thải này vì đã chiên đi chiên lại nhiều lần, đương nhiên mang theo mùi thơm nồng của đồ chiên rán. Cộng thêm việc Vũ Viện cứ như không cần tiền mà trút gia vị, lạc vụn vào, lại còn hào phóng rưới đẫm dầu vào cơm...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh em nhà họ Diêu đã lâu không được dính chút mỡ màng, thậm chí bình thường đến cơm trắng cũng hiếm khi được ăn thoải mái, chỉ cảm thấy... từng miếng cơm chan dầu ngậm trong miệng sao mà thơm thế! Sao mà béo ngậy thế! Sao mà... nói chung là, dường như còn ngon hơn cả thịt!

 

Anh em nhà họ Diêu và vài miếng đã ăn sạch bát cơm trộn dầu ngon lành này, cảm thấy vẫn chưa đã thèm, liền la lên: “Ê, cơm trộn xì dầu này ngon đấy, cho tao thêm ít nữa, không! Cho mỗi đứa bọn tao một nồi! Đúng rồi, không phải bảo nhà mày đang nấu thịt sao? Sao hai đứa mày đều ở đây? Thế ai ở trong bếp nấu thịt cho bọn tao?”

 

Vũ Viện đáp lại một câu: “Thịt à, đang ninh trong nồi đấy! Thịt hun khói năm nay sấy khô quá, phải ninh lâu một chút mới thái được!”

 

Nói xong, cô lại quay đầu đi, vui vẻ trò chuyện với đám con gái.

 

Sau đó mặc kệ anh em nhà họ Diêu giục giã thế nào, cô và Vũ Tư đều giả vờ như không nghe thấy, hơn nữa còn cố ý khơi chuyện để tán gẫu với Lưu Tình Nữu và mọi người.

 

Lưu Tình Nữu và các bạn tuy không biết kế hoạch của Vũ Viện, nhưng có thể cảm nhận được ý đồ muốn câu giờ của cô, thế là cũng cố ý nói chuyện hăng say hơn với Vũ Viện và Vũ Tư.

 

Anh em nhà họ Diêu không nhịn được nữa, trực tiếp hét toáng lên với Vũ Viện: “Ê, con ranh thứ hai kia, nếu thịt chưa xong thì mau xới thêm cho bọn tao mấy bát cơm nữa đi! Cứ lấy cái cơm trộn xì dầu ấy... cho bọn tao thêm một bát! Không, là một nồi!”

 

Vũ Viện đột nhiên biến sắc!

 

Cô mạnh mẽ đứng dậy, hung tợn gầm lên với anh em nhà họ Diêu: “Đứa nào là con ranh thứ hai? Ai hả? A, tao hỏi mày đang gọi ai đấy!”

 

Anh em nhà họ Diêu bị dọa cho ngẩn người.

 

“Mày, mày không phải là con ranh thứ hai à?” Diêu Tứ lẩm bẩm hỏi.

 

“Mày đ.á.n.h rắm!” Vũ Viện mắng: “Tao là con gái lớn trong nhà! Bố tao mẹ tao đều gọi tao là đại cô nương, mày gọi tao là con ranh thứ hai? Tao là bà cô hai nhà mày chắc?”

 

Diêu Tứ ngơ ngác.

 

Diêu Đại cũng có chút mất kiên nhẫn, liền nói: “Được được, mày là đại cô nương được chưa? Mau đi xới cơm cho bọn tao, bớt nói nhảm!”

 

Vũ Viện ước chừng mười phút cũng đã trôi qua, lúc này mới giả vờ chuyển giận thành vui, cười híp mắt nói: “Thế còn nghe được, đợi đấy, tôi đi xới cơm cho các cậu ngay đây!”

 

Diêu Đại thầm nghĩ —— Con ranh này sợ không phải là bị điên đấy chứ!

 

Diêu Tứ không vui lầm bầm: “Còn xới cơm cái gì? Mày bưng cả nồi lên đây cho bọn tao tự xới, thích ăn bao nhiêu thì xới bấy nhiêu.”

 

“Mày cũng đâu phải thùng cơm!” Vũ Viện mắng một câu, sau đó cùng Vũ Tư thu dọn bát không của bọn họ.

 

Anh em nhà họ Diêu đưa mắt nhìn nhau.

 

Bọn họ cứ cảm thấy Vũ Viện trông có vẻ là lạ!

 

Nhưng lạ ở chỗ nào thì hình như lại không nói ra được...

 

Vũ Viện và Vũ Tư cùng mang bát vào bếp tráng qua loa, sau đó làm y như cũ, xới vào mỗi bát khoảng sáu phần cơm, rồi rưới vào mỗi bát ba muôi dầu lớn, còn trộn đều lên.

 

Tiếp đó, hai chị em lại bưng cơm ra.

 

Lần này, anh em nhà họ Diêu vẫn ăn như hổ đói, và vài miếng là hết sạch.