Trọng Sinh Thập Niên 80: Mỹ Mạo Như Hoa

Chương 181: Trở Về Thôn Vũ Gia



 

Vũ Viện kéo Kim Hoa, giới thiệu em gái Vũ Tư cho cô ấy...

 

Lúc này, nhà Lưu Hiếu Trung nhận được tin, cũng vội vàng dẫn vợ con và mẹ già chạy tới.

 

Lưu Hiếu Trung tuy là người họ khác, nhưng đời đời sống ở thôn Vũ Gia, cũng là người bà nội nhìn từ bé đến lớn; thậm chí vì Lưu Hiếu Trung còn lớn hơn Vũ Hướng Đông vài tuổi, cho nên năm xưa lúc Vũ Hướng Đông xảy ra chuyện, Lưu Hiếu Trung đã lấy vợ, sinh con trai lớn rồi. Vợ Lưu Hiếu Trung là Hà Tứ Mỹ cũng biết bà nội, càng không cần nói, mẹ Lưu Hiếu Trung với bà nội lại càng quen thuộc hơn.

 

Ngay lập tức, mấy gia đình tụ lại một chỗ, khóc khóc cười cười kể lại chuyện xưa.

 

Thím Minh bận rộn tiếp đãi A Kiều, biết nhà A Kiều vẫn chưa ăn cơm trưa, bà cũng không khách sáo, vội vàng gọi Hà Tứ Mỹ đi giúp bà nấu cơm, A Kiều thấy ngại, liền xuống bếp giúp đỡ, cuối cùng đám phụ nữ đều dời xuống bếp vừa nấu cơm vừa trò chuyện.

 

Vũ Viện kéo Lưu Tình Nữu sang một bên, hỏi: "Tình Nữu, nhà bên kia vẫn ổn chứ?"

 

Lưu Tình Nữu biết cô muốn hỏi gì, hạ thấp giọng thì thầm: "Em thấy không ổn lắm đâu! Chị Hai, mấy tháng trước, mẹ chị... thím chị bị cô Hai chị gọi lên trấn trên, chị biết chứ?"

 

Vũ Viện gật đầu.

 

—— Chắc là nói đến lần Thích Thiện Trân lên trấn "ly hôn" với Vũ Hướng Đông.

 

"Thím chị về xong, không biết tại sao nữa, bị chú chị đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t! Thím chị đáng thương lắm, tháng mười một lúc gặt lúa thím ấy đều phải lê cái chân què đi. Mẹ em thấy thím ấy đáng thương, liền nhờ cha em giúp nhà chú chị gặt mấy sào lúa..."

 

"Cha em cũng chẳng nói muốn thu tiền công vất vả gì của nhà chị, kết quả bà nội chị chạy đến nhà em mắng cha em! Bà ấy mắng khó nghe lắm, nói thím hai chị có phải bán trôn cho cha em, cha em mới giả nhân giả nghĩa giúp gặt lúa không... Cha em tức muốn c.h.ế.t, liền đ.á.n.h mẹ em một trận..."

 

"Nhưng mà cha em vẫn thương mẹ em lắm, ông ấy cũng không đ.á.n.h mẹ em mấy, chỉ ném cái chổi về phía mẹ em thôi... Sau đó mẹ em khóc, cha em xót ruột không cho mẹ em làm việc cả ngày, đến bà nội em cũng nhìn không nổi!"

 

"Mẹ em thì không sao rồi! Mẹ chị mới đáng thương kìa! Ồ không phải, là thím chị mới đáng thương kìa! Thím ấy lại bị chú chị đ.á.n.h cho một trận, nghe nói lần đó bị đ.á.n.h đến ngất xỉu, chị cả nhà chị còn tưởng thím ấy c.h.ế.t rồi, liền vội vàng chạy đi tìm Bát thái bà, gọi Bát thái bà đến nhà chị... Bát thái bà cãi nhau với bà nội chị một trận, chú chị mới không tiếp tục đ.á.n.h thím chị nữa."

 

"Mẹ em vốn không muốn quản chuyện nhà chị nữa, nhưng chị cả nhà chị qua cầu xin mẹ em cứu thím chị, cuối cùng mẹ em thấy chị cả thực sự đáng thương, liền chạy qua nói với thím Minh. Là thím Minh gọi anh em ở thôn bên cạnh dùng xe bò chở thím chị lên bệnh viện trên trấn khám bệnh, nghe nói hình như là bị đ.á.n.h đến vỡ gan lá lách gì đó..."

 

Lưu Tình Nữu căm phẫn nói.

 

Nghe vậy, Vũ Viện tức đến mặt mày xanh mét!

 

—— Sống lại một đời, đối với mọi chuyện, Vũ Viện đều có thể dùng tâm thế bình thản để đối mặt. Duy chỉ có mẹ ruột Thích Thiện Trân là điểm yếu của cô. Chỉ cần nghe nói mẹ ruột bị ngược đãi, Vũ Viện quả thực không cách nào suy nghĩ bình thường được!

 

Cô không kìm được nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

 

"Chị Hai, còn nữa nhé, chị biết không? Cô Tư chị sau khi ly hôn, liền để Tống Hà ở lại nhà chị, cô ấy lên Quảng Đông làm thuê rồi! Ôi chao cái con Tống Hà này cũng phiền c.h.ế.t đi được! Chị phải cẩn thận một chút nhé..." Lưu Tình Nữu lại nói.

 

Vũ Viện nhướng mày, hỏi: "Sao thế?"

 

Lưu Tình Nữu thì thầm nói: "Bọn em cứ chướng mắt cái điệu bộ cao cao tại thượng của nó, rõ ràng cũng giống bọn em, đều sống trong thôn, ai cao quý hơn ai chứ? Hơn nữa, dù có bàn về cao quý, thì cũng phải là những đứa bố mẹ không ly hôn như bọn em cao quý hơn một chút chứ? Kết quả nó thì hay rồi, ai cũng coi thường, động một tí là bọn nhà quê các người bọn nhà quê các người, đáng ghét!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vũ Viện nói: "Thế chị phải cẩn thận nó cái gì?"

 

Lưu Tình Nữu nói: "Lúc bọn em cãi nhau, nó bảo 'Các người tưởng tao giống các người, sẽ ở cái nơi khỉ ho cò gáy này cả đời à? Dì hai tao ở trên trấn! Cậu cả tao cũng ở trên trấn, mẹ tao ở Quảng Đông, sau này bà ấy sẽ làm bà chủ lớn!' Chị nghe xem..."

 

Vũ Viện cười nhạt: "Nó muốn đến nương nhờ nhà chị? Cũng được thôi, lúc nào cũng chờ nhé!"

 

Ngừng một chút, cô lại nghiến răng cười nói: "Chị còn sợ nó không đến ấy chứ!"

 

Tuy đang cười, nhưng trong nụ cười của Vũ Viện lại không có chút độ ấm nào.

 

Vũ Tư chưa từng thấy chị gái như thế này, không khỏi cảm thấy có chút xa lạ. Vũ Tư bị bỏ quên hồi lâu do dự một lúc, từ trong túi móc ra viên kẹo, lấy lòng nhét cho Lưu Tình Nữu một viên, lại đưa cho chị gái một viên.

 

Vũ Viện cười với em gái, xoa đầu em, lại cố ý sa sầm mặt mũi mắng: "Sắp ăn cơm rồi còn ăn kẹo gì!"

 

Sau đó, cô nhận lấy viên kẹo từ tay em gái, nhét vào tay Lưu Tình Nữu: "Cầm lấy mà ăn!"

 

Lưu Tình Nữu nhìn viên kẹo tinh xảo đẹp mắt trong tay, mắt sáng rực lên!

 

"Cảm ơn chị Hai! Cảm ơn... Tiểu Nhị tỷ!" Lưu Tình Nữu vui vẻ nói.

 

—— Tình huống nhà họ Vũ hơi phức tạp, thứ bậc của Vũ Tư khó tính, Lưu Tình Nữu đành gọi bừa Vũ Tư là "Tiểu Nhị tỷ".

 

Vũ Tư không quen biết từng người trong thôn Vũ Gia, lại biết mình sau này sẽ không sống ở đây, nên cũng chẳng quan tâm người khác gọi mình là gì. Chỉ có điều, trước kia cô theo mẹ lưu lạc bên ngoài, người ngoài nhắc đến cô, chỉ toàn gọi là con ranh con, con nha đầu thối các kiểu, bây giờ có người đàng hoàng gọi cô là "tỷ"...

 

Vũ Tư rất vui, cười tít cả mắt.

 

Vũ Viện bỗng nhớ ra một chuyện, lại hỏi Lưu Tình Nữu: "Đúng rồi Tình Nữu, Hổ T.ử của chị đâu?"

 

Tại sao Tình Nữu đến rồi mà ch.ó không đi theo?

 

Tình Nữu nắm c.h.ặ.t viên kẹo trong tay, lí nhí nói: "Chị Hai, chị không ở đây, Hổ T.ử nó không chịu ở nhà em, cũng không chịu ăn cơm thừa em cho nó ăn. Vốn là con ch.ó béo múp míp, chưa đến một tháng đã gầy trơ xương, sắp c.h.ế.t đói rồi! Hết cách, em đành đưa nó đến nhà thím Tú Quyên, con ch.ó mẹ nhà thím Tú Quyên, vốn là mẹ của Hổ T.ử mà!"

 

"Kết quả chưa được mấy ngày, thím Tú Quyên đã bảo với em là, Hổ T.ử chạy mất rồi! Không biết đi đâu nữa!"

 

Vũ Viện "A" một tiếng, vẻ mặt đầy thất vọng.

 

Chưa được bao lâu, đám Hà Tứ Mỹ lại nấu xong một nồi cơm mới, vội vàng gọi người nhà họ Vũ đường xa trở về cùng ăn cơm.

 

Bà nội tuy là phụ nữ, nhưng lại được ghi tên trong gia phả họ Vũ, được xếp thứ bậc; cộng thêm A Kiều lại là nàng dâu mới... cho nên bữa cơm này, phá lệ không có quy tắc "phụ nữ không được lên mâm", nam nữ đều chen chúc ngồi cùng một bàn. Người đã ăn cơm rồi thì nhón từng hạt lạc rang ăn, ngồi tiếp chuyện; người nhà họ Vũ chưa ăn cơm thì bưng bát và cơm.