Trọng Sinh Thập Niên 80: Mỹ Mạo Như Hoa

Chương 123: Sắm Sửa Cho Tổ Ấm



 

Vương Càn biết anh vợ gần đây sắp làm hỉ sự, quả thực không tiện đi góp vui đám tang, ngay lập tức anh gật đầu, cũng không vào nhà, cứ đứng ở cửa hàn huyên với mọi người vài câu rồi rời đi.

 

Vũ Viện đóng cửa lại, mở phong bì ra xem.

 

Ừm, xấp xỉ sáu bảy ngàn đồng trái phiếu kho bạc, đa số là loại lãi suất mười bốn phần trăm...

 

Cô tính nhẩm trong lòng một chút, sau đó nhét trái phiếu kho bạc lại vào phong bì, lại nói với Vũ Hướng Đông: “Ba, ngày mai ba mang theo chứng minh thư qua đó, sau khi làm xong việc này ấy à, thì nói với nhân viên ngân hàng một tiếng, bảo mở cho ba một tài khoản ngân hàng... Chúng ta chỉ lấy tiền vốn trái phiếu kho bạc tương đương về, số tiền dư ra chúng ta gửi vào ngân hàng. Lãi suất tiền gửi ngân hàng là bao nhiêu, bảo họ viết cái giấy, cùng với sổ tiết kiệm mang về...”

 

Vũ Viện vừa nói, Vũ Hướng Đông vừa gật đầu...

 

Dù sao ông cũng không hỏi tại sao.

 

Nhưng đối với Vũ Viện mà nói, điều cô cân nhắc là —— trước kia chỉ có cô và ba hai người, tiêu tiền cũng đơn giản. Bây giờ nhân khẩu trong nhà nhiều rồi, chi tiêu cũng tương đối lớn, gửi chút tiền trong ngân hàng là rất cần thiết.

 

Dù sao ở giai đoạn hiện tại, nhiệm vụ quan trọng nhất nhất của cô chính là học tập.

 

Còn về cơ hội kiếm tiền ấy mà...

 

Đầy đất đều có.

 

Nhất là gan ba lớn, dì Kiều người mẹ mới tương lai này lại là người phụ nữ cần cù đến cực điểm!

 

Tổ hợp như vậy quả thực chính là cường cường liên thủ!

 

Cho nên Vũ Viện một chút cũng không lo lắng, làm giàu chỉ là chuyện sớm hay muộn, không phải sao?

 

Tác giả có lời muốn nói: Xin lỗi hôm nay chỉ có hai chương 6 ngàn chữ, cuối tuần việc nhà nhiều, tuần sau sẽ tranh thủ cập nhật nhiều hơn trong ngày làm việc ^_^

 

Ngày hôm sau là chủ nhật, sáng sớm tinh mơ, Vũ Hướng Đông cầm trái phiếu kho bạc tối hôm trước Vũ Nghi Xuân đưa, ra ngoài đi đổi trái phiếu.

 

Vũ Viện bàn bạc với A Kiều: “Dì Kiều à, theo con thấy, hôn lễ cứ định vào chiều chủ nhật tuần sau, dì thấy thế nào? Dù sao đều là mời người trong xưởng, chủ nhật mọi người đều rảnh...”

 

“Hơn nữa, từ bây giờ đến chủ nhật tuần sau còn sáu ngày nữa, chúng ta cũng có thời gian... sắm sửa những thứ nên sắm sửa?”

 

Bởi vì hôm qua Vũ Hướng Đông đã nói toạc ra, để mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do Vũ Viện một tay nắm... thế là A Kiều cũng coi Vũ Viện thành người có thể dựa dẫm.

 

“Con nghĩ rất thỏa đáng! Có điều... thực ra chúng ta cũng chẳng có đồ gì cần sắm sửa, lại không giàu có, vẫn là thực tế một chút thì tốt hơn.” A Kiều đã quen lang thang bên ngoài nói.

 

Vũ Viện cười híp mắt: “Yên tâm, đồ quý giá chúng ta sắm không nổi, nhưng quần áo mới chăn đệm mới vẫn phải có, thêm nữa, trong nhà cũng phải thêm chút đồ nội thất gì đó rồi.”

 

A Kiều nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng có lý.

 

Ngay lập tức, Vũ Viện lấy ra ba trăm đồng, giao cho A Kiều: “Dì Kiều, tiền này dì cầm... Dì xem, nhà ta bây giờ tổng cộng chỉ có hai chiếc giường đơn, bên trong con có một chiếc, bên ngoài ba con một chiếc... Con nghĩ, cứ chuyển chiếc giường đơn của ba con vào bên trong, con và Nữu Nhi mỗi người ngủ một giường. Sau đó chúng ta mua một chiếc giường đôi mới, dì và ba con ngủ bên ngoài?”

 

A Kiều có chút ngại ngùng...

 

Nhưng nghĩ lại, đều là phải sống qua ngày!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hơn nữa A Viện nói rất đúng a!

 

Thế là, cô yên lặng nhận lấy ba trăm đồng kia. Nghĩ nghĩ, A Kiều lại nói: “Mua một chiếc giường đôi không dùng đến ba trăm đâu nhỉ? Theo dì thấy... tám mươi là đủ rồi!”

 

Vũ Viện cười nói: “Dì Kiều dì xem, căn nhà cũ chúng ta ở này, tổng cộng chỉ có một gian, hơn nữa đồ đạc bên trong đều là đồ cũ trước kia cô hai đổi từ nơi khác về. Bây giờ dì và ba con kết hôn, không phải mua vài cái tủ mới sao? Ít nhất phải có hai cái tủ quần áo lớn ngăn phòng ngủ ra chứ! A, đúng rồi, con và Nữu Nhi còn cần cái bàn để làm bài tập...”

 

Nữu Nhi nghe xong, rụt rè nói: “Chị hai em có thể muốn một cái ghế cao không...”

 

—— Nữu Nhi thấp hơn Vũ Viện một cái đầu, bình thường lúc ăn cơm cô bé phải quỳ trên ghế mới vừa, lúc làm bài tập càng là... chỉ có thể đứng viết. Nếu không, vừa ngồi xuống, cạnh bàn liền trực tiếp chạm vào cằm cô bé!

 

“Mua!” Vũ Viện mím môi cười nói, “Trước kia là vì chỉ có con và ba hai người, tạm bợ một chút cũng coi như xong... Bây giờ không giống nữa rồi, con sắp có mẹ rồi, sống qua ngày không thể tùy tiện nữa, chúng ta phải sống những ngày tháng tốt đẹp!”

 

A Kiều vừa nghe thấy câu “con sắp có mẹ rồi”, không nhịn được liền lén lút cười rộ lên.

 

Cô nắm c.h.ặ.t ba trăm đồng kia trong tay, thấp giọng nói: “Con yên tâm...”

 

Ba mẹ con ăn xong bữa sáng, liền kết bạn đi lên trấn dạo phố.

 

Nói thật, đây vẫn là lần đầu tiên Vũ Viện... đường đường chính chính đi dạo phố!

 

Thị trấn nhỏ tuy nằm ở nơi hẻo lánh, nhưng vì có nhà máy lớn như xưởng phụ tùng ô tô quốc doanh, dân số thường trú ít nhất cũng có ba bốn vạn... cho nên phố chợ đó là tương đối phồn hoa!

 

Có điều, trước kia nơi Vũ Viện thường đi nhất chính là chợ rau. Còn về phố thương mại trên đường ấy à, cô thật sự chưa từng đi.

 

Nhưng A Kiều đã kiếm sống ở thị trấn này mấy năm rồi...

 

Mấy năm nay, cô có thể đẩy xe ba gác bán khoai lang nướng, kem que chè đậu xanh gì đó... đi khắp hang cùng ngõ hẻm, cho nên vô cùng quen thuộc thị trấn nhỏ này. Ngay lập tức, ba mẹ con liền cùng nhau đến tiệm thợ mộc hỏi giá đóng giường, đóng tủ quần áo.

 

Thực ra Vũ Viện đã cảm thấy giá thợ mộc kia đưa ra rất công đạo rồi...

 

Nhưng A Kiều đã dưỡng thành tính cách tính toán tỉ mỉ, dẫn theo hai cô gái tìm mãi, tìm mãi... cuối cùng so sánh hết tất cả thợ mộc trên trấn, lúc này mới chọn một người giá cả công đạo nhất, hơn nữa còn đồng ý sau khi nhận tiền đuôi sẽ tặng thêm hai cái ống thổi lửa, dẫn người thợ mộc đó về nhà, đo kích thước giường và tủ, lại đưa tiền cọc.

 

Tiễn thợ mộc đi, ba mẹ con lại cùng nhau bàn bạc, chi bằng vào thành phố mua sỉ thêm ít vải vụn và ga trải giường xử lý gì đó về.

 

Ga trải giường cũng có thể may thành rèm vải, dùng để ngăn phòng của Vũ Viện và Nữu Nhi. Dùng rèm ngăn, vừa đẹp lại không chiếm chỗ, ban ngày thu lại thì không ảnh hưởng ánh sáng, buổi tối ngủ thả xuống, chống muỗi cũng chắn sáng.

 

Sau khi đạt được thỏa thuận nhất trí, ba mẹ con dứt khoát lại bắt xe khách vào thành phố...

 

Vũ Viện từng đến huyện thành, cũng biết ga tàu hỏa trong huyện thành, thường là nơi tập trung hàng hóa nhỏ.

 

Ngay lập tức, cô dẫn mẹ con A Kiều vừa đi vừa hỏi người tìm được chợ đầu mối bên cạnh ga tàu hỏa huyện thành...

 

Chợ đầu mối trong huyện thành, giá cả hàng hóa rẻ hơn trên trấn quá nhiều! Còn có cửa tiệm nhân dịp chủ nhật lưu lượng khách lớn, mang một số hàng tồn kho lâu năm ra bán rẻ...

 

Ba mẹ con bị một cửa tiệm trước cửa chất đầy đủ loại vải vóc làm cho kinh ngạc đến ngây người.

 

Bởi vì trước đống vải vóc chất như núi đó, đặt một tấm bìa các tông, bên trên viết “Tin tốt! Vải bông nguyên chất bị ngập nước đại hạ giá, khổ hai thước tư ba đồng rưỡi một cây, khổ một thước hai hai đồng một cây, giá rẻ chất lượng tốt, muốn mua nhanh tay”...