Trọng Sinh Ta Không Muốn Gả

Chương 4



Ta bế thốc Lang Âm lên, cơ thể con bé nhẹ bẫng tựa như một nắm bông vậy.

“Lang Âm? Con nhìn nương này! Con mở mắt ra đi!”

Tần Án ngơ ngẩn đứng nhìn, định đưa tay ra chạm vào con bé.

Ta trừng mắt đầy dữ tợn ngăn hắn lại: “Đừng chạm vào nó!”

“Ta không cố ý…” Giọng hắn run rẩy.

Đôi mắt ta đỏ hoe và sưng húp, ta rút từ trong tay áo ra cây găm vốn đã chuẩn bị từ trước.

Đó là thứ ta dùng để phòng hờ những lúc hắn bất chợt phát điên.

Thế nhưng ta vẫn phòng bị không kịp.

Ta lao vào hắn, hắn không hề né tránh.

“Đi c.h.ế.t đi… đi c.h.ế.t đi… đi c.h.ế.t đi——!”

Mũi d.a.o cắm phập vào cổ, hắn khẽ hừ lên một tiếng.

Máu b.ắ.n tung tóe khắp phòng.

Ta bế con gái lao ra khỏi hầu phủ.

Ta lúc ấy chẳng khác nào một kẻ điên.

Khắp người đầy m.á.u, ôm đứa con đang hôn mê bất tỉnh.

Ta chân trần chạy đôn chạy đáo trong trời tuyết rơi trắng xóa để tìm đại phu cứu mạng.

Người của mẹ chồng tìm thấy ta ở một y quán.

Bà ta muốn báo thù cho con trai mình.

Trước khi nhắm mắt, ta vẫn chấp niệm lẩm bẩm thành tiếng:

“Lang Âm, cứu lấy Lang Âm của ta với…”



Gió thổi qua những cánh hoa màu hồng nhạt.

Vài cánh hoa rơi rụng xuống mặt hồ.

“Lâm Chi Ninh”, giọng nói thời trẻ của Tần Án vang lên.

Ta xoay người nhìn hắn, chạm phải ánh mắt sâu hoắm của hắn.

Hắn hạ thấp giọng: “Tại sao lại từ hôn?”

Tần Án khi không cười sẽ mím c.h.ặ.t môi, mang theo một vẻ lạnh lùng uy nghiêm tự nhiên.

Ta nhìn gương mặt đã từng khiến trái tim ta rung động không biết bao nhiêu lần này, giờ đây trong lòng chỉ còn lại sự ghê tởm và ớn lạnh.

“Thế t.ử gia,” giọng ta không lớn, nhưng đủ để nghe rõ ràng, “từ hôn mà còn cần lý do sao?”

Chân mày hắn giật nảy một cái, vặn hỏi ngược lại: “Hôn sự của hầu phủ, biết bao nhiêu người cầu còn chẳng được, vậy mà nàng lại khăng khăng từ chối?”

“Vậy thì thế t.ử gia nên đa tạ ta mới phải, vì đã để ngươi được nếm trải cảm giác ‘cầu mà không được’ một lần.”

Mọi người xung quanh đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

Tần Án nheo hai mắt lại.

“Nàng xem ra cũng thật là nhanh mồm.”

Ta mỉm cười: “Đa tạ khen ngợi.”

Hắn lại nói: “Nàng hoàn toàn không giống với những gì ta nghĩ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thế t.ử gia nghĩ ta là người thế nào?”

Tính tình mềm yếu, dễ bề thao túng. Đó mới là đáp án trong lòng hắn.

Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không nói ra thành lời như vậy: “Nhút nhát rụt rè, không dám ngẩng đầu nhìn ai.”

Ta khẽ hừ một tiếng: “Nói vậy là cảm thấy ta hèn nhát rồi. Thế t.ử gia vậy mà vẫn chọn trúng ta, khẩu vị thật đúng là độc lạ.”

Ánh mắt Tần Án lóe lên một tia d.a.o động, hắn sa sầm mặt mặt xuống: “Lâm Chi Ninh.”

“Bản thế t.ử tự khắc sẽ tìm được người thích hợp hơn.”

Ta tỏ vẻ chẳng mảy may bận tâm: “Chúc thế t.ử sớm ngày gặp được lương duyên.”

Chiếc mặt nạ bình thản của hắn rốt cuộc cũng xuất hiện vết nứt.

“Bản thế t.ử cũng chẳng thèm cưới nàng đâu.”

Ta khẽ cúi đầu chào, rồi quay người bước đi thẳng.

Phía sau truyền đến tiếng đ.ấ.m mạnh vào thân cây, những cánh hoa bị chấn động rơi lả tả trên vạt áo ta.

Ta không hề quay đầu lại.

Ta chỉ sợ nếu mình quay đầu lại, sẽ không kìm chế nổi lòng mình mà đẩy hắn xuống sông luôn cho rồi.

Vận mệnh ơi, tại sao không để ta sống lại vào cái ngày trước khi hắn ngã xuống nước chứ.

Nếu vậy, ta nhất định sẽ không cứu hắn.



Trời xuân lạnh giá, ta kéo tấm áo choàng bọc c.h.ặ.t lấy người.

Buổi tiệc thưởng hoa này cũng đến lúc nên kết thúc rồi.

Ta cúi đầu sửa sang lại xiêm y của mình.

Liền nghe thấy tiếng reo hò, xôn xao của các vị nữ quyến vây quanh: “Quận chúa. Cố tiểu tướng quân.”

Ta thoáng giật mình.

Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Giang Chỉ Nhu đang ngồi trên xe lăn, được một thiếu niên mặc cẩm bào màu ánh trăng đẩy đi, dáng vẻ không nhanh không chậm.

Hai người họ giữ khoảng cách chừng nửa sải tay.

Sắc mặt Giang Chỉ Nhu trắng bệch, yếu ớt, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ cao quý thanh nhã.

Kiếp trước sau khi được chọn trúng là ta liền lập tức hồi phủ báo tin vui, thành ra chưa từng được diện kiến nàng ta.

Nàng ta đẹp tựa như một nhành mai trắng vậy.

Đến cả ta cũng bị dung nhan ấy làm cho tâm thần d.a.o động mất vài nhịp thở.

Bánh xe lăn nghiến qua con đường lát đá, phát ra những tiếng động lách cách rất nhỏ.

Dưới bao ánh mắt của mọi người, nàng ta dừng lại ngay trước mặt ta, rồi ra hiệu cho người hầu lui ra xa.

Nàng ta mang theo chất giọng nhẹ nhàng, mềm mỏng đặc trưng của người mang trọng bệnh lâu ngày, hỏi ta: “Ngươi là Lâm Chi Ninh sao?”

Ta gật đầu.

Nàng ta khựng lại một thoáng, rồi bảo: “Đừng đồng ý Tần Án.”

Nhật Nguyệt

Ta ngẩn người: “Quận chúa có ý gì?”

“Đừng gả cho Tần Án,” Nàng ta dịu dàng lặp lại một lần nữa, “hắn ta không phải là đấng lang quân tốt đâu.”

Ta theo bản năng quay sang nhìn Tần Án.

Hắn đang đứng dưới tán cây hoa, ánh mắt tràn ngập thâm tình hướng về phía Giang Chỉ Nhu.