Là Liễu di nương — mẹ ruột của Tống Tuyết Ninh, cũng là thiếp thất của phụ thân ta.
Bà ta tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, rõ ràng là vừa nghe tin liền vội vàng chạy tới.
Vừa chạy vừa khóc.
Chạy tới trước mặt ta, liền chỉ thẳng vào mũi ta mà c.h.ử.i mắng.
“Tất cả đều do con tiện nha đầu nhà ngươi!”
“Ngươi mê hoặc khiến Tạ thế t.ử mất hồn mất vía, lại còn cướp Trạng nguyên lang, ép con gái ta tới mức phải tự vẫn!”
“Ngươi đúng là hồ ly tinh! Tâm địa sao mà đ/ộc á/c vậy! Sinh ra đã biết cướp đồ của tỷ tỷ!”
“Nếu Tuyết Ninh xảy ra chuyện gì, ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi! Ta nguyền cho ngươi c.h.ế.t không được t.ử tế!” “mọi người có nghĩ giống như o-t/c’ay đang nghĩ không ạ…lý lẽ là vô lý nhưng sao thốt ra nghe lại hợp lý thế nhở”
Bà ta c.h.ử.i rất nhanh, rất gấp.
Từng lời dơ bẩn.
Hoàn toàn không để ý thân phận thiếp thất của mình.
Cũng không để ý thân phận đích nữ của ta.
Càng không để ý phụ mẫu ta vẫn đang đứng đó.
Âm lượng của bà ta vừa đủ để tất cả mọi người nghe rõ.
Rõ ràng là muốn bôi nhọ thanh danh ta trước mặt mọi người.
Cố ý châm ngòi ly gián.
Muốn dùng thân phận thiếp thất để chèn ép ta — đích nữ.
Những tiếng bàn tán xung quanh lập tức im bặt.
Tất cả đều nín thở nhìn về phía mẫu thân ta.
Ai cũng biết.
Mẫu thân ta là đương triều Quận chúa, xuất thân cao quý, tính cách cứng rắn.
Bà bảo vệ người nhà nhất.
Cũng coi trọng lễ nghi tôn ti nhất.
Một thiếp thất như Liễu di nương lại dám ngay trước mặt bà mắng c.h.ử.i con gái ruột của bà.
Chuyện này chẳng khác nào tự tìm đường ch/ết.
Gương mặt vốn đã lạnh của mẫu thân ta, lúc này càng lạnh như băng.
Khí áp quanh người hạ xuống đến mức khiến người ta sợ hãi.
Bà đột ngột đứng dậy.
Toàn thân run lên.
Không phải vì sợ.
Mà vì phẫn nộ.
Không đợi Liễu di nương c.h.ử.i xong.
Mẫu thân ta đã bước lên hai bước.
Giơ tay t/át thẳng vào mặt bà ta.
“Chát!”
Một tiếng t/át vang dội khắp hậu hoa viên.
Liễu di nương bị đ.á.n.h lệch đầu.
Trên gò má trắng lập tức hiện rõ dấu năm ngón tay đỏ ch.ói.
Bà ta ôm mặt.
Không thể tin nổi nhìn mẫu thân ta.
Miệng còn lắp bắp:
“Chủ mẫu… sao người dám đ.á.n.h ta…”
“Ta đ.á.n.h ngươi thì sao?”
Ánh mắt mẫu thân ta lạnh như băng.
Giọng nói uy nghiêm.
Từng chữ như d.a.o:
“Không chỉ đ.á.n.h ngươi.”
“Ta còn muốn x/é nát cái miệng của ngươi!”
Vừa dứt lời.
Mẫu thân ta lại giơ tay.
Tát thêm một cái nữa.
Hai bên trái phải liên tiếp.
Đánh đến mức Liễu di nương phải lùi lại liên tục.
“Chát!”
Cái t/át thứ hai còn nặng hơn cái đầu.
Khóe miệng Liễu di nương lập tức rỉ m.á.u.
Tóc b.úi cũng bung ra.
Tóc dính vào mặt.
Bộ dạng vô cùng t.h.ả.m hại.
“Làm càn!”
Mẫu thân ta quát lớn.
Uy nghiêm trong giọng nói khiến toàn bộ mọi người không dám phát ra một tiếng nào.
“Đích nữ Tống gia ta — đến lượt một thiếp thất như ngươi xen mồm sao?”
“Không biết tôn ti, ăn nói dơ bẩn, châm ngòi quan hệ tỷ muội, làm loạn gia môn.”
“Ngươi chán sống rồi sao!”
“Ta nói cho ngươi biết, Liễu thị!”
“Uyển Chi là đích nữ của Quận chúa phủ ta, là Nhị tiểu thư của Tống gia, chưa tới lượt một thiếp thất thấp hèn như ngươi mở miệng sỉ nhục!”
“Nếu còn dám nói bậy thêm một chữ nữa, ta lập tức x/é nát miệng ngươi, rồi bán ngươi tới một trang viên hẻo lánh, cả đời không được quay lại kinh thành!”
“Để cả đời này ngươi cũng không còn được gặp Tuyết Ninh nữa!”
Lời mẫu thân ta, từng chữ đều mạnh mẽ, mang theo uy nghiêm của một Quận chúa, không hề nể tình.
Liễu di nương bị đ/ánh đến mức toàn thân run rẩy.
Không còn chút khí thế hung hăng nào lúc nãy.
Bà ta ngã ngồi xuống đất, ôm mặt run rẩy.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Nhưng không dám khóc thành tiếng.
Càng không dám c.h.ử.i thêm một câu nào.
Trong ánh mắt chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Cuối cùng bà ta cũng nhận ra mình đã gây ra đại họa.
Một thiếp thất mà dám mắng đích nữ.
Còn dám cãi lại chủ mẫu.
Chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.
Giải quyết xong Liễu di nương, mẫu thân ta thậm chí còn không thèm liếc về phía Tống Tuyết Ninh đang làm bộ bên hồ.
Bà quay sang phụ thân ta.
Giọng bình tĩnh nhưng không cho phép phản đối:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tướng quân, ông cũng đã thấy rồi.”
“Tuyết Ninh một lòng muốn bám víu Tạ gia, không tiếc lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p, làm loạn gia môn, làm hỏng thanh danh Tống gia.”
“Lại còn dung túng mẹ ruột mắng c.h.ử.i đích nữ, không phân tôn ti.”
“Ta thấy Hầu phủ này cũng không dạy nổi con dâu biết quy củ.”
“Tuyết Ninh nếu đã sống ch/ết cũng muốn bám lấy Tạ gia, không chịu ở lại Tống gia — vậy thì đưa nó trả về Hầu phủ đi.”
“Nó sống hay c.h.ế.t đều là chuyện của Tạ gia.”
“Đừng làm bẩn đất Tống gia chúng ta.”
“Đừng làm lỡ hôn sự của Uyển Chi.”
“Cũng đừng để nó tiếp tục đứng đây làm mất mặt nữa.”
Vốn dĩ phụ thân ta đã bất mãn tới cực điểm với những hành động của Tống Tuyết Ninh.
Từ chuyện hồ băng.
Đến việc nàng công khai đòi hòa ly.
Đến màn giả tự sát hôm nay.
Gây rối gia môn.
Để Liễu di nương mắng đích nữ.
Mỗi chuyện đều chạm tới giới hạn của ông.
Giờ thấy Quận chúa thật sự nổi giận.
Ông càng không do dự.
Lập tức gật đầu.
Lạnh giọng ra lệnh:
“Phu nhân nói đúng!”
“Người đâu! Chuẩn bị xe!”
“Lập tức ‘đưa’ Đại tiểu thư về Vĩnh Ninh Hầu phủ, giao cho lão phu nhân Hầu phủ xử trí!”
“Từ nay về sau, nếu không có lệnh của ta, không cho phép nó bước vào Tống gia nửa bước!”
“Nếu nó còn dám gây chuyện ở Hầu phủ, hoặc còn dám gây phiền phức cho Uyển Chi — trực tiếp đ.á.n.h gãy chân nó!”
07 ĐẠI CHƯƠNG
Ngày rằm tháng tám.
Trung thu.
Cũng là ngày đại hỉ của ta và Tô Hạc Sâm.
Tướng quân phủ trên dưới treo đèn kết hoa.
Lụa đỏ giăng khắp mọi cây cối.
Mỗi góc đều tràn đầy không khí vui mừng.
Khách khứa đông như nước.
Xe ngựa nối dài như rồng.
Những quyền quý có danh vọng trong kinh thành gần như đều có mặt.
Ngay cả trong cung cũng phái thái giám tới tuyên chỉ chúc mừng.
Dù sao đây cũng là hôn sự do Hoàng thượng đích thân chấp thuận ban chỉ.
Là sự kết hợp giữa Trạng nguyên hàn môn và đích nữ tướng môn.
Là một giai thoại được mọi người ca tụng.
Ta ngồi trong khuê phòng.
Trên đầu đội phượng quan nặng trĩu.
Trên người mặc giá y đỏ thêu đầy phượng hoàng.
Trong gương đồng.
Ta dung nhan như tranh vẽ.
Môi đỏ như son điểm.
Chỉ là trong đôi mắt ấy vẫn còn một tia căng thẳng khó nhận ra.
Kiếp trước.
Khi ta gả cho Tạ Kiêu.
Là một ngày mưa dầm.
Không có kiệu hoa.
Không có trống chiêng.
Chỉ có một cỗ kiệu nhỏ được khiêng vào Hầu phủ bằng cửa phụ.
Ta là với thân phận “bình thê” mà bước vào, danh không chính, ngôn không thuận, chịu đủ mọi ánh mắt lạnh nhạt và chế giễu.
Còn Tống Tuyết Ninh, lúc đó lại phong quang vô hạn chuẩn bị hôn sự của nàng với Tô Hạc Sâm, tuy rằng đó là do nàng tính kế mà có được, nhưng nàng vẫn cười đến mức tùy ý và phô trương.
Kiếp này, cuối cùng đã đảo ngược lại rồi.
Ta là chính thất được minh môi chính thú, là phu nhân Trạng nguyên được vạn người chú ý.
Còn Tống Tuyết Ninh và Tạ Kiêu, sớm đã trở thành trò cười trong kinh thành, ai ai cũng tránh còn không kịp.
Nha hoàn Xuân Đào vừa giúp ta chỉnh lại vạt váy của giá y, vừa cười trêu:
“Tiểu thư, người đừng căng thẳng nữa, Tô Trạng nguyên lang vừa anh tuấn lại vừa một lòng một dạ đều là người, sau này nhất định sẽ yêu thương người thật tốt.”
Khóe môi ta khẽ cong lên, sự c'ay-o't căng thẳng trong lòng cũng tan đi vài phần.
Đúng vậy, có Tô Hạc Sâm ở đây, ta còn có gì phải sợ chứ.
Hai kiếp luân hồi, chàng từ đầu đến cuối vẫn là ánh sáng duy nhất của ta, là người ta phải dốc hết toàn lực để bảo vệ.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới một trận tiếng chiêng trống náo nhiệt và tiếng pháo nổ, kèm theo tiếng hô vang của người chủ hôn:
“Giờ lành đã tới —— tân lang tới nghênh thân!”
Tim ta lập tức dâng lên tận cổ họng, đầu ngón tay khẽ run.
Xuân Đào vội đỡ ta đứng dậy, cẩn thận chỉnh lại chuỗi châu ngọc trên phượng quan cho ta, cười nói:
“Tiểu thư, Tô Trạng nguyên lang tới đón người rồi!”
Cửa phòng khẽ được đẩy ra.
Một bóng người cao lớn bước tới trong ánh sáng ngược.
Tô Hạc Sâm mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm, thắt đai ngọc nơi eo, dung mạo thanh tú, giữa chân mày ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
Khí chất thanh lãnh quanh người chàng đã bị không khí hỉ sự làm dịu đi không ít, nhiều thêm vài phần ấm áp.
Chàng từng bước từng bước đi tới trước mặt ta.
Ánh mắt nóng bỏng rơi trên người ta, như muốn khắc dung mạo ta vào tận xương tủy.
Chàng không nói gì.
Chỉ đưa tay ra, động tác nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
Bàn tay chàng ấm áp mà hữu lực.
Nhiệt độ nơi lòng bàn tay xuyên qua giá y truyền tới, trong nháy mắt xua tan mọi căng thẳng và bất an của ta.
“Uyển Chi,” giọng chàng trầm thấp dịu dàng, mang theo một tia kích động khó nhận ra, “ta tới đón nàng rồi.”
Ta dùng sức gật đầu, hốc mắt hơi nóng lên, nhưng không dám khóc — ngày đại hỉ mà rơi lệ là điềm không may.
Tô Hạc Sâm khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y ta, xoay người dắt ta, từng bước từng bước đi ra khỏi khuê phòng.
Trên hành lang, các vị khách đều đứng dậy chúc mừng, trong ánh mắt tràn đầy chúc phúc và ngưỡng mộ.