Úc Thanh từ phòng nội thất bước ra, nhíu mày nhìn Hạ Việt Dĩnh:
"Ngươi ra giá kiểu đó thì khác gì sư tử há miệng? Ngộ nhỡ Lâm tam thiếu từ chối thì sao?"
"Cậu ta sẽ không từ chối." Hạ Việt Dĩnh chống tay lên cằm, khóe môi cong cong, tự tin đến mức ngạo nghễ.
"Tại sao ngươi khẳng định như vậy?" Úc Thanh thật sự không hiểu.
"Ngươi không để ý ánh mắt của Lâm Cảnh Hàng lúc nhìn Thẩm Tu Yến sao?"
"Ánh mắt gì chứ?" Úc Thanh vẫn không theo kịp.
"Ánh mắt của một người đàn ông đang yêu đến tận xương tủy." Hạ Việt Dĩnh thở dài như nhìn thấu thiên cơ.
"...Ngươi còn nhìn ra được cả chuyện đó?"
"Chỉ cần từng yêu sâu một lần, thì sẽ nhận ra ngay." Hạ Việt Dĩnh nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại tối đi.
Úc Thanh thoáng im lặng, rồi thấp giọng:
"Được rồi, chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ nữa. Bỏ chuyện ngươi cầu hôn Thẩm Tu Yến thất bại đi."
"Lại đây." Hạ Việt Dĩnh đột nhiên đứng lên, vẫy tay với anh.
Úc Thanh hơi mơ hồ nhưng vẫn bước đến.
"Nhìn vào mắt ta." Hạ Việt Dĩnh cúi xuống.
Úc Thanh ngẩng đầu — và lập tức như bị hút vào trong đôi mắt đen ấy. Ánh mắt rất đẹp, sâu như sao trời.
"Ngươi thấy gì?" Hạ Việt Dĩnh hỏi.
"Ta... thấy nó rất đẹp..." Úc Thanh như bị thôi miên, giọng mềm đi.
Hạ Việt Dĩnh khẽ cong môi: "Ngươi vẫn không nhìn ra sự thâm tình giống Lâm Cảnh Hàng sao?"
"Ta..." Úc Thanh tim lỡ nhịp — chưa kịp nói tiếp đã bị kéo lại, môi bị chặn bởi một nụ hôn mạnh mẽ.
"Chúng ta... không phải chỉ là diễn viên nhỏ và kim chủ sao..." Úc Thanh khẽ chống vào ngực hắn, hơi hoảng.
"Chưa từng là như vậy." Hạ Việt Dĩnh cúi đầu, lại hôn anh.
...
Trong xe – Tinh Xa
Thẩm Tu Yến ôm tập hồ sơ giải ước, mặt còn nhăn như ăn phải thuốc đắng:
"Lâm Cảnh Hàng... hai trăm triệu đó..."
"Bảo bối, đáng mà. Hai trăm triệu để em rời khỏi Quang Ngu? Quá rẻ." Lâm Cảnh Hàng vỗ tay anh, giọng dịu dàng đến mức nghe mà mềm cả xương.
"Quá rẻ??" Thẩm Tu Yến suýt té ghế. Đúng là chỉ có tam thiếu Lâm gia mới nói kiểu này được!
"Nhà chúng ta có tiền. Lão công kiếm tiền để cho em tiêu." Lâm Cảnh Hàng nói như chuyện đương nhiên.
Khuôn mặt Thẩm Tu Yến lập tức đỏ bừng. Tai cũng đỏ. Ngay cả bàn tay đặt lên bụng cũng nóng ran.
"Nuôi con... sẽ tốn rất nhiều tiền..." Thẩm Tu Yến lẩm bẩm.
Lâm Cảnh Hàng bật cười: "Em chỉ cần sinh một đứa, lão công nuôi nổi cả một vườn."
Thẩm Tu Yến: "..."
Tại Cảnh Tu Entertainment
Công ty đang ồn ã, nhân viên ra ra vào vào — nhưng khi chiếc Tinh Xa trắng của tổng tài dừng lại, tất cả im lặng trong ba giây.
– Tổng tài đến rồi! – Ủa? Tổng tài mở cửa xe cho ai vậy? – A A A ĐẸP TRAI QUÁ!!! – Khoan — đó là... Thẩm Tu Yến?!
Không chỉ mở cửa xe. Tổng tài còn đỡ eo, chắn gió, che nắng, kiểu nâng niu như ôm bảo vật.
Một loạt công nhân: "......" Trong lòng chỉ còn một câu:
Vị này... chắc chắn là tổng tài phu nhân!!
Giám đốc tầng trên nhìn xuống, rùng mình:
"Tiểu Triệu... người này... chắc là phu nhân rồi đó?"
"Nhìn bộ dáng tổng tài... chắc chắn luôn!!!"
Ngay cả những nhân viên từng ý đồ thả thính tổng tài cũng câm nín: "Được rồi... ta không được, ngươi cũng không được."
Tán tỉnh ngay sảnh công ty
"Cần đỡ em kỹ như vậy không, Cảnh Hàng? Em mới hơn một tháng mà!" Thẩm Tu Yến chọc eo anh.
"Ta muốn để tất cả mọi người biết em là người quan trọng nhất." Lâm Cảnh Hàng nói thản nhiên.
Thẩm Tu Yến cúi đầu cười nhỏ: "Nói như này... thì công ty cũng là của em đúng không?"
"Đúng vậy, bảo bối." "Em nhìn ai không vừa mắt thì cứ sa thải."
"Vậy em sa thải anh được không?"
"Em nỡ à?" Lâm Cảnh Hàng ghé sát tai anh thì thầm, giọng đầy mị lực. "Nếu em đuổi anh, em sẽ phải tự mình quản lý công ty... làm việc đến nửa đêm mỗi ngày."
"Thôi thôi! Em giữ anh lại làm công!" Thẩm Tu Yến cười đến cong mắt, nhỏ giọng nói: "Tổng tài đại nhân ~"