Sở Dao không nhịn được cười, hình ảnh đẹp quá, ha ha ha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Đình Thâm:
......
Lẳng lặng lau khóe miệng, quả nhiên là có thật.......
Lúc này người ta đi xa đều sẽ mang theo lương khô, đặc biệt là phải đi tàu hỏa mấy ngày trời, chắc chắn sẽ mang theo.
Nếu không đồ ăn trên tàu hỏa quá đắt, họ sẽ không nỡ bỏ ra số tiền oan uổng để mua.
Nhưng mà, ai đây nhỉ, ăn ngon thế không biết!
Thịt kho, thịt bò, thơm nức mũi luôn!
Rột rột~
Những người mua được vé giường nằm, có mấy ai thiếu tiền?
Không nói hai lời, tìm nhân viên phục vụ trên tàu mua hộp cơm cao cấp để ăn.
Đắt thì thật sự là đắt, nhưng có thể thiệt thòi cho ai chứ không thể thiệt thòi cái bụng mình!
Sở Dao cảm thấy tốc độ tàu lúc này rất chậm, thế là mở cửa sổ ra cho bay bớt mùi.
Gió đêm hiu hiu, hai vợ chồng vừa mới ăn no, không vội đi ngủ, lẳng lặng ngồi bên nhau thổi gió đêm...
Mấy ngày tiếp theo, hai vợ chồng ban ngày đọc sách, trò chuyện, thân mật bên nhau.
Ban đêm, nhà vệ sinh trên tàu hỏa họ không đi, mà vào trong không gian để giải quyết.
Đổ mồ hôi rồi thì tranh thủ lúc đêm khuya vắng người vào không gian lau người.
Bận rộn nhưng cũng rất yên bình.
Còn nhà họ Sở, trước thời hạn cuối cùng của nhà máy thực phẩm hai ngày đã dọn nhà.
Túi lớn túi nhỏ, thu dọn rất lâu mới chuyển hết đồ lên xe tải.
Con gái nhà họ Sở gả chồng rồi, nghe nói lần này là người con rể đó vừa bỏ tiền vừa bỏ sức, giúp gia đình nhạc phụ ổn định chỗ ở.
Bây giờ xem ra, người con rể này thật sự là đáng tin cậy nha.
Chiếc xe tải này không phải người bình thường có thể mượn được đâu, Sở Thanh Sơn này là trong cái rủi có cái may sao?
Lạ là Lưu Thúy Nga lại phản ứng trái với bình thường, không quá khoe khoang con rể mình thế nào thế nào.
Người bên cạnh hỏi bà ta, bà ta cũng chỉ mỉm cười cho qua chuyện, không muốn nói thêm gì về chủ đề này.
Sở Như Yên hai ngày trước đã đăng ký kết hôn với Trần Lục Gia, bây giờ là bà Trần danh chính ngôn thuận.
Trên tay đeo một chiếc nhẫn kim cương to sụ, nhưng thời đại này, người ta đều chỉ nhận vàng bạc, không mấy hứng thú với loại đồ gọi là kim cương này.
Sở Như Yên không khoe khoang được, hậm hực chỉnh lại kính râm, giả vờ rất bận rộn chỉ huy người giúp mình chuyển đồ.
Lưu Thúy Nga tranh thủ lúc chồng đang bốc phét với người khác, kéo con gái vào một góc hỏi nhỏ:
“Như Yên à, con thật sự đã đăng ký kết hôn với Trần Lục Gia rồi sao?"
“Nếu không thì sao, bây giờ đồ ba mẹ ăn, mặc, và cả nơi sắp ở nữa, đều là do Lục Gia cung cấp."
Sở Như Yên mím c.h.ặ.t môi hồng, sau khi đăng ký kết hôn, cô ta đã nói hết chuyện của mình và Trần Lục Gia cho ba mẹ biết.
Trần Lục Gia tuy là dân xã hội đen đi lên, nhưng đã sớm chuyển nghề rồi, nay tự mở hai xưởng may, dưới tên còn có các sản nghiệp khác, ngoại trừ tuổi tác hơi lớn một chút, điều kiện không có gì để chê.
Kiếp này cô ta không có không gian, không có hào quang, chỉ có một ít ký ức.
Để Trần Lục Gia tin tưởng mình, cô ta đã dùng chút thủ đoạn, mua chuộc thầy bói...
Tiếp theo chỉ cần cô ta đoán đúng vài lần, trở thành hiền nội trợ của Trần Lục Gia, đối phương nhất định sẽ tin tưởng cô ta, đến lúc đó...
“Như Yên à, mẹ nghe nói người này lúc trẻ g-iết người không chớp mắt, khắc ch-ết năm người vợ, con không sợ sao..."
Lưu Thúy Nga tuy tham lam vinh hoa phú quý, nhưng cũng “thật lòng" yêu con gái.
Hiện giờ bà ta hỏi những điều này cũng là để cầu sự an tâm.