Vì nhiều lý do khác nhau mà tôi chưa thể nào hiểu nổi, đôi vợ chồng trẻ vừa đưa tôi đến cô nhi viện lại mang tôi về khu quân đội.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy cậu bé ngốc đang ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách. Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm ra cửa, dáng vẻ vô cùng sốt ruột.
Nhìn thấy tôi, đáy mắt cậu sáng lên rồi lập tức đứng dậy rảo bước tới. Đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Cậu sầm mặt, ra vẻ giận dữ nhìn đôi vợ chồng trẻ: "Em ấy là của con! Lần sau bố mẹ không được mang em đi nữa!"
Cậu lại nghiêng đầu, cẩn thận quan sát tôi từ trên xuống dưới: "Em có đói không, có buồn ngủ không? Anh đưa em đi ăn cơm, rồi đưa em đi ngủ."
Giống như cậu đang dỗ dành một con b.úp bê sứ vậy.
Người phụ nữ thở dài, nhẹ nhàng nói với tôi: "Thằng bé là con trai cô, tên là Giang Từ. Nửa năm trước xảy ra chuyện, em gái nó không còn nữa từ đó đầu óc nó liền..."
Hóa ra, cậu không phải là đứa trẻ lang thang nhặt rác, cậu tên Giang Từ.
Việc Giang Từ chạy ra ngoài tìm b.úp bê vải có lẽ vì em gái mình. Bà nắm lấy bàn tay kia của tôi, nhẹ giọng nói: "Nhưng thằng bé không làm hại ai đâu. Nếu cháu thấy sợ, cô sẽ bảo nó chuyển sang..."
Tôi nhớ lại lúc hoàng hôn mình đã đuổi cậu đi. Vậy mà sau khi trời tối, cậu vẫn quay lại tìm tôi.
Tôi ngẩng đầu, dứt khoát lắc đầu thật mạnh: "Cháu không sợ ạ."
Người phụ nữ hốc mắt hơi đỏ, xoa đầu tôi: "Được rồi. Nếu thằng bé này đã đưa cháu về đây, sau này, chỉ cần cháu muốn, nơi đây luôn là nhà của cháu."
5
Bà bảo dì quản gia dọn cho tôi một phòng ngủ riêng. Giang Từ vui mừng khôn xiết, chạy khắp nơi giúp dì một tay. Cậu giúp tôi trải chăn, lấy bàn chải và cốc đ.á.n.h răng, rồi còn mang rất nhiều đồ ăn đến cho tôi.
Đêm khuya, sau khi tắm xong, tôi ngồi bên cửa sổ lén rơi nước mắt. Ở nơi xa lạ này, tôi chẳng dám chợp mắt. Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra một khe hở nhỏ. Giang Từ ôm chăn, cái đầu bù xù ngó vào trong.
Cậu rón rén hỏi tôi với vẻ mong chờ: "Anh có thể trải chiếu nằm dưới đất cạnh giường em không? Anh hứa là sẽ không ngáy đâu."
Tôi nhìn cậu, trong thoáng chốc lại ngỡ như thấy khuôn mặt của anh trai mình trước đây. Đôi môi mấp máy, nước mắt lại trào ra dữ dội hơn.
Đêm đó, Giang Từ nằm bên cạnh giường tôi. Nhờ vậy, tôi đã có một giấc ngủ thật bình yên.
Thấm thoát, tôi đã ở nhà họ Giang được hơn hai tháng, cũng đã biết một số thông tin. Bố Giang là Tiểu đoàn trưởng trong quân đội, mẹ Giang làm bác sĩ tim mạch ở bệnh viện tỉnh. Giang Từ còn có một người ông nội ở thủ đô với thân thế bí ẩn mà tôi vẫn chưa nghe ai kể chi tiết qua.
Hiện tại, tôi chưa đến tuổi đi học còn Giang Từ vì gặp vấn đề ở đầu nên đang tạm thời nghỉ học ở nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lần đi cùng mẹ Giang tới cửa hàng tạp hóa, tôi đã mua cho cậu một con b.úp bê vải. Cậu coi nó như bảo bối, từ đó cũng không còn lén chạy ra bãi rác nữa.
Mỗi ngày, Giang Từ luôn quấn lấy tôi, cùng tôi may áo nhỏ cho b.úp bê.
Cuối hè, khu tập thể có một con mèo hoang lẻn vào. Chúng tôi đã làm cho nó một cái ổ nhỏ rồi cùng nhau chăm sóc nó.
Trong bầu không khí ấm áp và hòa thuận của nhà họ Giang, tôi cũng dần thoát khỏi nỗi ám ảnh khi bị anh trai Mục Nam Châu bỏ rơi.
Mãi đến lúc vào thu, tôi đang cho mèo ăn trong sân. Đột nhiên, tôi nhìn thấy Ôn Nguyệt đã lâu không gặp đang đi theo người giúp việc nhà Đoàn trưởng Triệu.
Trong đầu tôi bỗng nhớ lại câu nói của Mục Nam Châu: "Ôn Nguyệt thông minh hơn Mục Nam Kiều, chi bằng hãy để vợ chồng Đoàn trưởng Triệu nhận nuôi Ôn Nguyệt."
Xem ra, cuối cùng anh ấy cũng toại nguyện rồi. Tay tôi vẫn đang cho mèo ăn, mắt nhìn Ôn Nguyệt mà thẫn thờ.
Ôn Nguyệt hếch cằm bước vào sân với dáng vẻ cao ngạo. Cô ta đưa mắt quét qua xung quanh. Khi thấy tôi, gương mặt cô ta sững lại trong chốc lát rồi để lộ ra ánh mắt chán ghét cực độ.
Tôi không để ý đến cô ta nữa, cúi mặt tiếp tục cho mèo ăn.
Cô ta đi thẳng về phía tôi, kiêu căng mỉa mai: "Đứa trẻ hoang không ai thèm dắt theo con mèo hoang không ai cần mà cũng dám vác mặt đến đây à? Mày có biết đây là nơi nào không? Với thân phận của mày thì sẽ bị bắt vào tù đấy!"
Trước nay cô ta luôn như vậy. Chỉ cần Mục Nam Châu không ở bên cạnh tôi thì cô ta sẽ nhân cơ hội quát mắng om sòm.
Tôi vẫn chơi với mèo chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta. Cô ta thẹn quá hóa giận, đột ngột giơ chân giẫm lên chân trước của mèo. Con mèo bất ngờ bị giẫm vào chân, nó hoảng sợ và đau đớn rồi kêu một tiếng kêu lớn. Nó giơ chiếc chân còn lại lên, cào một cái thật mạnh vào cổ chân cô ta.
Ôn Nguyệt hét to một tiếng, hung hăng đá văng con mèo của tôi ra. Cô ta trợn mắt quát tháo người giúp việc bên cạnh: "Bà bị mù à, cái thứ c.h.ế.t tiệt này đã cào tôi rồi! Bây giờ tôi là tiểu thư nhà Đoàn trưởng Triệu đấy! Còn không mau vứt hai thứ hoang dã này ra ngoài cho tôi!"
Con mèo nhỏ đau đớn cuộn tròn lại một cục, kêu “ư ử” yếu ớt. Tôi bế nó lên, cơn giận bùng phát, tôi chộp lấy chiếc bát sứ đựng thức ăn cho mèo trên đất, ném thẳng vào mặt Ôn Nguyệt.
Trán Ôn Nguyệt chảy m.á.u. Cô ta như phát điên, lao về phía tôi: "Mày dám đ.á.n.h tao! Cái thứ hoang dã đến cả cô nhi viện cũng không thèm như mày, mày có biết bây giờ tao..."
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu.
Tôi túm lấy tóc cô ta rồi c.ắ.n mạnh vào bàn tay đang giơ lên định tát tôi. Con mèo nhảy ra khỏi lòng tôi, nó vồ lên vai cô ta, nhe răng múa vuốt mà cào cấu cổ Ôn Nguyệt.
6
Vốn người giúp việc phục vụ trong gia đình quân đội nghiêm khắc nên có lẽ đây là lần đầu bà ta thấy cảnh tượng hỗn loạn này. Bà ta nhìn hai đứa trẻ mới năm, sáu tuổi lao vào nhau, sững sờ hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Cho đến khi Mục Nam Châu xách hành lý giúp Ôn Nguyệt từ ngoài cổng khu tập thể bước vào. Trên mặt và cổ Ôn Nguyệt đã có mấy vết cào rớm m.á.u, trông vô cùng thê t.h.ả.m, mà trên cánh tay tôi cũng hằn rõ vết răng của cô ta.