Trọng Kiến Tu Tiên Gia Tộc

Chương 1664



Lý Chi Thuỵ đối loại cá yêu cổ quái này sinh ra tò mò, muốn thử tìm tòi nghiên cứu một chút nguyên nhân khiến thực lực chúng nó bỗng nhiên bạo trướng khi tụ chúng lại.

Nếu có thể lợi dụng đặc tính này, vậy thì quá tuyệt.

Bởi vậy, hắn dùng linh khí hoá thành bàn tay lớn, vớt mấy con cá yêu từ trong hồ nước lên.

Hắn không động thủ thì thôi, vừa động thủ lập tức chọc giận toàn bộ cá yêu!

Ầm ầm ầm ——

Trong nháy mắt, mặt hồ vốn đang bình tĩnh bỗng nhiên sục sôi như nước sôi, điên cuồng cuồn cuộn. Vô số cá yêu tụ tập trong đó, hóa thành một con quái vật vô cùng dữ tợn, gắt gao chằm chằm nhìn Lý Chi Thuỵ.

Rống!

Chỉ thấy phần lớn thân hình con quái vật kia đều giấu dưới nước, nhưng dù chỉ là phần lộ ra ngoài thôi cũng cao tới mấy chục trượng, hơn nữa cực kỳ khổng lồ, hoàn toàn không nhìn ra nó lại được tạo thành từ từng con cá yêu dài chưa đến một thước.

Cùng với một tiếng rít gào, con quái vật há miệng phun ra vô tận hắc thủy che trời lấp đất, muốn trực tiếp bao phủ và cắn nuốt lấy hắn.

“Khốn kiếp……”

Trên mặt Lý Chi Thuỵ hiện lên một nụ cười khổ, hắn thật sự không ngờ phản ứng của đám cá yêu này lại kịch liệt như thế, rõ ràng chỉ vớt vài con lên thôi, hoàn toàn không gây tổn thương cho bất kỳ con nào, vậy mà chúng lại nổi điên như vậy.

Bất quá ngẫm lại cũng phải, nếu không có đặc tính này, với bản thể nhỏ yếu và thực lực thấp kém của cá yêu, sao có thể sinh tồn nổi trong bí cảnh nguy hiểm, càng không thể chiếm cứ ao hồ to lớn thế này.

Đối mặt với con quái vật do vô số cá yêu kết hợp thành này, Lý Chi Thuỵ không có ý định đánh chính diện, bởi vì khí thế đối phương tỏa ra còn cường đại hơn hắn rất nhiều, có thể sánh ngang với một tôn Huyền Tiên đỉnh phong.

Nếu thật sự đánh nhau, hắn tuyệt đối không phải đối thủ!

Tuy nhiên, phương pháp ứng phó của hắn rất đơn giản, chính là rời xa cái đại hồ này.

Dựa vào việc con quái vật này vẫn còn hơn nửa thân mình giấu dưới nước, cùng với việc nó do cá yêu cấu thành, không khó để đoán rằng nó không thể rời khỏi vực nước!

Đối với phỏng đoán này, Lý Chi Thuỵ rất có lòng tin, bởi vì nếu nó không có sự hạn chế đó, với thực lực của nó, không có khả năng chỉ quanh quẩn ở mỗi đại hồ này.

Mặc dù diện tích ao hồ rộng lớn chẳng khác gì biển cả, nhưng so với toàn bộ bí cảnh thì vẫn chẳng thấm vào đâu.

Sự thật chứng minh, hắn đoán hoàn toàn chính xác.

Cho nên mặc dù những làn hắc thủy kia vẫn đang lan tràn, nhưng nó không hề đuổi theo hay tiếp tục tấn công, mà chỉ phẫn nộ gầm thét, gào rú bên bờ hồ.

Lại một lát sau, có lẽ cảm thấy không thể công kích được, hoặc đã hao hết năng lượng, hay bí pháp đã hết thời gian, con quái vật chợt chìm xuống đáy nước, lần nữa biến trở lại thành vô số con cá yêu.

Nhưng chúng không rời đi ngay, mà cứ liên tục lảng vảng ven bờ, trông như vẫn chưa chịu từ bỏ, vẫn đang tìm kiếm cơ hội.

“Xem ra, đám linh vật trên đảo giữa hồ này không có duyên với ta rồi.”

Đứng từ xa nhìn thấy cảnh này, Lý Chi Thuỵ không khỏi nhíu mày, trong mắt thoáng qua vẻ tiếc nuối và bất đắc dĩ.

Hắn không thể ngờ trước được đám cá yêu này lại thù dai đến thế!

Sớm biết vậy, hắn đã không ra tay sớm như thế.

Nhưng hiện tại, hắn đành lắc đầu quầy quậy, vứt bỏ những ý niệm đó đi, tính toán nghiên cứu kỹ lưỡng vài con cá yêu mà mình đã bắt được lúc nãy.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thần sắc Lý Chi Thuỵ bỗng cứng đờ trên mặt.

Bởi vì đám cá yêu vừa rồi còn sinh long hổ mãnh, giờ phút này lại chết sạch! Chết bất đắc kỳ tử không một tiếng động, không có lấy một chút cơ hội cứu chữa.

“Haiz!”

Sự việc quá mức đột ngột, hắn cũng không hiểu rõ nguyên nhân do đâu, đành thở dài một tiếng: “Thôi, coi như chuyến này công cốc.”

Cuối cùng, hắn đành vô cùng bất đắc dĩ xoay người rời đi.

Có lẽ nếu Lý Chi Thuỵ bỏ ra lượng lớn thời gian và tinh lực, hắn có thể giải quyết được vấn đề này, nhưng ai biết việc đó có giúp ích gì cho việc thu hoạch linh vật trên đảo hay không?

Nếu không, chẳng phải hắn đã uổng công lãng phí thời gian và tinh lực hay sao?

Đầu vào và thu hoạch hoàn toàn không tương xứng, nhất là khi hắn còn đang bị kẹt trong bí cảnh, thời gian hữu hạn, vậy nên càng không cần thiết phải thử.

Có khoảng thời gian đó, chi bằng đi tìm kiếm ở những nơi khác trong bí cảnh, nói không chừng còn có khả năng thu được linh vật cao hơn.

Theo chân Lý Chi Thuỵ rời đi, đám cá yêu đang lảng vảng ven hồ cũng như nhận thức được điều đó, dần dần tản đi.

……

Cùng lúc đó.

Một nơi nào đó trong bí cảnh.

Đại lượng tu sĩ ồ ạt tràn vào bí cảnh, vốn đã gây ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến đám yêu thú. Dù là vì tranh đoạt linh vật hay nhắm vào bản thân yêu thú, họ đều không thể tránh khỏi việc bùng nổ đại chiến với chúng.

Nhưng tệ hại nhất vẫn là một nhóm Yêu tộc cao giai vì con đường tu đạo của bản thân đã trực tiếp rời khỏi bí cảnh, khiến thực lực Yêu tộc sụt giảm nghiêm trọng, càng thêm không phải đối thủ của tu sĩ.

Trong lúc nhất thời, yêu thú tử thương thảm trọng!

Đương nhiên, số lượng tu sĩ thương vong cũng không ít.

Nhưng so sánh lại, tổn thất bên phía Yêu tộc vẫn lớn hơn nhiều.

Những con yêu thú còn sống sót thì không dám tiếp tục chém giết với tu sĩ nữa, vì để bảo toàn tính mạng, chúng bắt đầu trốn tránh khắp nơi.

Cũng giống như đám lang yêu mà Lý Chi Thuỵ gặp phải trước đó, hoàn toàn không dám tranh đấu với tu sĩ mà chỉ tìm cách sống qua ngày.

Dẫu sao, dù là dã thú mông muội vô tri cũng có ý chí cầu sinh mãnh liệt, huống chi là Yêu tộc đã sinh ra linh trí?

Dựa theo xu thế phát triển này, chẳng bao lâu nữa, Yêu tộc sẽ bị phe tu sĩ tiêu diệt đến mức gần như tuyệt chủng, trở nên vô cùng hiếm hoi.

Đồng thời, linh vật trong bí cảnh cũng sắp bị cướp đoạt sạch sẽ.

Quả nhiên!

Chỉ mới mấy tháng trôi qua, yêu thú và linh vật vốn rất phổ biến trước kia giờ đã cực kỳ khó gặp.

Dưới tình huống đó, để thu hoạch được nhiều linh vật hơn, không ít tu sĩ đã chĩa mũi nhọn vào chính đồng loại của mình!

Bởi vì linh vật trong bí cảnh đều đã tập trung hết lên người bọn họ.

Thế là, một cuộc tàn sát lẫn nhau giữa các tu sĩ chính thức bùng nổ.

Nếu chỉ là chiến đấu giữa các tu sĩ thì thực ra cũng chẳng có gì lạ, bởi vì ở bên ngoài, mâu thuẫn trong Tiên Minh vốn dĩ không ngừng, thường xuyên bùng nổ đại chiến.

Đáng sợ nhất chính là người đồng đội mà mình tin tưởng lại ra tay đánh lén không một tiếng động!

Hơn nữa một khi tình huống này xảy ra, kết cục của người bị đâm sau lưng thường rất thảm.

“Triệu sư huynh, tại sao huynh lại ra tay với ta?!” Một tu sĩ nào đó trợn tròn mắt nhìn người đồng hành bên cạnh với vẻ không thể tin nổi, hoàn toàn không ngờ đối phương lại đột ngột trở mặt.

Cũng chính vì bản thân không chút phòng bị, hắn thậm chí không có cơ hội phản kháng, vì thế sau khi giãy giụa một lát liền tức tưởi và oán hận chết đi.

“Xin lỗi, Ngô sư đệ, không vì lý do gì khác, ta chỉ đơn thuần thèm thuồng các loại linh vật trên người đệ thôi.”

Vị Triệu sư huynh kia thản nhiên nhìn thi thể bên cạnh, nhanh chóng thu cất pháp bảo trữ trữ vật của đối phương, sau đó phóng một ngọn lửa thiêu rụi thi thể thành tro.

Tình huống tương tự như vậy không phải là hiếm trong bí cảnh hiện tại.

Rất nhiều tu sĩ may mắn sống sót sau các đợt tấn công của yêu thú, chỉ cách ngày rời khỏi bí cảnh một bước chân, nhưng cuối cùng lại mỉa mai thay, phải chết dưới tay người đồng đội mà họ tín nhiệm.

……

Lý Chi Thuỵ từ trước đến nay vẫn luôn hành động đơn độc, xét theo một góc độ nào đó mà nói thì cũng coi như tránh được một kiếp, không hề bị tu sĩ khác tấn công hay đâm sau lưng.

Nhưng diện tích bí cảnh chỉ có chừng ấy, sớm muộn gì hắn cũng sẽ đụng độ tình huống này.

Tuy nhiên, thứ hắn thấy không phải là bản thân bị tổn thương, mà là chứng kiến cảnh hai gã tu sĩ đang kề vai chiến đấu bất ngờ phản bội lẫn nhau!

Hơn nữa không chỉ một người ra tay đâm lén, mà cả hai đều muốn ra tay khi đối phương không đề phòng, kết quả lại vô cùng ăn ý đụng độ đúng ngay thời điểm đó.

Nhìn từ góc độ này, đây há chẳng phải cũng là một dạng ăn ý hay sao?

“Quả nhiên! Ta biết ngay Tôn sư huynh ngươi không có ý tốt, định ra tay với ta mà!” Một kẻ lên tiếng trước, ra điều như bản thân đang chiếm lấy đạo lý đỉnh cao.

Nhưng hắn không nghĩ tới, tình cảnh hiện tại ra sao chứ, vào khoảnh khắc ra tay, hai bên đã biến thành kẻ thù không đội trời chung, làm sao có thể vì mấy câu nói đó mà bị đả kích cho được?

“Ha ha ha ha……”

Tôn sư huynh kia như vừa nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, cười lớn một tiếng rồi khinh miệt nói: “Lưu sư đệ, chút tâm tư nhỏ mọn của chính đệ mà cũng mặt dày nói ta sao?”

“Hừ!”

Nghe tràng cười lớn ấy, sắc mặt Lưu sư đệ trở nên cực kỳ khó coi, uy lực thần thông đang thi triển dường như cũng vì tức giận mà mạnh lên thêm vài phần.

Ầm ầm ầm ——

Theo một tiếng nổ lớn vang lên, màn chiến đấu của bọn họ chính thức được kéo ra.

Nhưng có lẽ vì hai người quá mức hiểu rõ đối phương, quá trình chiến đấu vừa kịch liệt vừa hung tàn, đồng thời cũng phảng phất một cảm giác gặp chiêu nào phá chiêu đó.

Hơn nữa, trận chiến giữa hai người rất nhanh đã rơi vào thế giằng co không phân thắng bại.

Đến cuối cùng, hoàn toàn là cuộc đọ sức xem ai có pháp lực thâm hậu hơn và ai có thể kiên trì lâu hơn mà thôi.

Trong khi đó, Lý Chi Thuỵ đã đến khu vực lân cận từ trước và kịp thời ẩn giấu khí tức, chứng kiến toàn bộ quá trình chiến đấu.

Đối với chuyện đồng môn tương tàn vì vài món linh vật trân quý, hắn chẳng mảy may cảm thấy kinh ngạc.

Bởi vì hắn sớm đã biết, tu sĩ trong bí cảnh sớm muộn gì cũng sẽ phát triển đến mức độ này!

Dẫu sao số lượng linh vật và yêu thú có hạn, nhưng lòng tham và dục vọng của con người lại là vô hạn, nhất là khi đã bị kích thích thì trong khoảng thời gian ngắn không thể nào đè nén xuống được.

Khi trận chiến giữa hai vị sư huynh đệ này rơi vào cảnh bế tắc, Lý Chi Thuỵ cũng không vội vàng ra tay, bởi vì hắn biết thời cơ vẫn chưa tới!

Thế là hắn tiếp tục thu liễm khí tức, ẩn nấp ở một bên chờ đợi thời cơ thích hợp.

Đại chiến sinh tử giữa hai vị Huyền Tiên tu sĩ tạo ra động tĩnh vô cùng lớn, dư ba thậm chí có thể lan truyền ra rất xa.

“Lưu sư đệ, đệ có biết khi chiến đấu, bản thân đang tồn tại một sơ hở cực kỳ rõ ràng không?” Tôn sư huynh bỗng nhiên mở miệng.

Lý Chi Thuỵ nghe vậy thì trong lòng khẽ động, không nhịn được cẩn thận quan sát, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhận ra sơ hở mà đối phương nhắc tới rốt cuộc là gì.

“Xuy!”

Lưu sư đệ cười lạnh một tiếng, nói: “Tôn sư huynh, huynh sẽ không ngây thơ đến mức nghĩ dùng chiêu này để lay động tâm thần ta chứ?”

Nhưng Tôn sư huynh không nói thêm lời nào nữa, chỉ là uy lực thần thông công kích càng thêm cuồng bạo, không ngừng ép sát đối phương.

Đột nhiên, một đạo sát chiêu khủng bố bùng nổ trong tay hắn, tựa như hồng thủy thiên hà cuốn phăng về phía Lưu sư đệ, chực chờ nuốt chửng lấy đối phương.

Rắc!

Cùng với một tiếng vang nhỏ, sắc mặt Lưu sư đệ đại biến, hắn nằm mơ cũng không ngờ phòng ngự của mình lại bị phá vỡ.

Nhưng ngay lúc hắn chuẩn bị nhanh chóng thi triển thần thông bảo vệ bản thân, cơ thể lại bỗng nhiên cứng đờ, động tác tức thì trở nên vô cùng chậm chạp.

“Ngươi đã làm gì ta?!” Lưu sư đệ vẫn luôn duy trì vẻ thản nhiên lúc trước, giờ đây đã bị thay thế bởi sự hoảng sợ và kinh hãi.

“Sư đệ ngoan, đệ sẽ không cho rằng ta chỉ nhất thời nổi lòng tham nên mới đột ngột ra tay với đệ chứ?”

Tôn sư huynh mang vẻ mặt đầy cảm thán nói: “Từ mấy ngày trước, ta đã trộn một loại độc tố vào lúc đệ tu luyện rồi. Khi đệ tiếp xúc với phấn hoa của Lạc Di Thảo, độc tố sẽ bùng phát, khiến cơ thể đệ trở nên cứng đờ, trong thời gian ngắn không thể điều động pháp lực trong cơ thể.”

Khi nói những lời này, bộ dạng của hắn hệt như đang tuyên bố chiến thắng cuối cùng, mang theo một tia ngạo mạn.

Nhưng ngay khoảnh khắc hắn định ra tay tiêu diệt đối phương để chấm dứt đại chiến, “phụt” một tiếng, một ngụm máu tươi lớn bỗng phun ra từ miệng hắn.

Chỉ trong nháy mắt, khí tức của Tôn sư huynh tụt dốc, mặt cắt không còn giọt máu, trông chẳng khác nào kẻ đang bị trọng thương.

“Ngươi làm gì ta!?” Hắn hoảng sợ hỏi lớn.

“Hừ!”

Trên mặt Lưu sư đệ hiện lên một nụ cười lạnh: “Nếu sư huynh đã có thể ra tay trước với ta, thì tự nhiên ta cũng làm được điều tương tự.”

“Nhưng sư huynh cứ yên tâm, độc ta hạ không chí mạng, chỉ khiến huynh bị thương nặng, trong chốc lát không thể vận chuyển pháp lực mà thôi.”

Dẫu sao nếu là loại độc có dược hiệu mãnh liệt, e rằng chưa kịp ra tay, linh giác của đối phương đã kịp cảnh báo rồi.

Cho nên cả hai đều chọn loại độc không chí mạng này, nhưng lại có thể tạo ra ảnh hưởng chí mạng vào thời khắc mấu chốt của trận chiến.

Mà hai kẻ cách đó một khắc còn đang kém giết kịch liệt, muốn phân định sống mái, lúc này lại buộc phải dừng chiến, ai nấy đều cật lực khôi phục trạng thái bản thân.

Bởi vì thắng bại lúc này không còn đọ xem ai cường đại hơn, mà là đọ xem ai hồi phục nhanh hơn.

『 Hai vị sư huynh đệ này quả nhiên không hổ là đồng môn, ngay cả cách chọn lựa cũng rập khuôn không khác nhau chút nào. 』

Lý Chi Thuỵ ẩn nấp một bên, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, hắn hoàn toàn không ngờ trận đại chiến này lại diễn biến theo hướng thế này.

Hắn vốn tưởng rằng mình có thể đợi hai người phân định thắng rồi nhân lúc kẻ thắng lợi tiêu hao quá lớn, sau một phen giao tranh mới tiêu diệt hoặc để đối phương chạy thoát.

Nhưng không ngờ bản thân lại có thể nhẹ nhàng thu thập tính mạng của cả hai, lại còn ôm trọn toàn bộ linh vật trên người bọn họ.

Thời cơ đã đến, Lý Chi Thuỵ tự nhiên không cần che giấu nữa, hắn bước ra vài bước đã xuất hiện ngay trước mặt hai người.

“Đáng chết!”

“Ngươi là ai!”

Sắc mặt hai gã sư huynh đệ đại biến, tình huống bất ngờ này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của bọn họ.

Bọn họ vốn muốn tỏ ra mình cực kỳ cường đại để đối phương sinh lòng kiêng kỵ, qua đó tranh thủ thêm chút thời gian.

Nhưng bọn họ không biết rằng, Lý Chi Thuỵ đã có mặt từ sớm, lại còn thưởng thức trọn vẹn vở kịch huynh đệ tương tàn này, đời nào lại bị mấy thủ đoạn ấy dọa sợ.

“Đừng có diễn kịch trước mặt ta nữa.”

Hắn khẽ cười một tiếng, nói: “Chuyện giữa hai người các ngươi ta đều thấy rõ hết rồi, dọa không được ta đâu.”

“Chậm đã!”

Ngay khi Lý Chi Thuỵ chuẩn bị ra tay, Tôn sư huynh bỗng nhiên cất tiếng hô lớn: “Chỉ cần các hạ chịu tha cho ta một mạng, ta nguyện dâng lên toàn bộ linh vật, hơn nữa còn cho các hạ biết một bí mật về Kim Tiên cảnh.”