Cứ việc vị tân nhiệm Đế tôn này trước mắt vẫn là Thiên tiên, nhưng Ngọc Hồng vừa rồi bày ra khí tức dao động, căn bản không thể gạt được bọn họ.
Hắn tình huống như thế sắp sửa đột phá đến nơi rồi!
Có lẽ không cần bao lâu, liền có thể thành công đột phá.
Hơn nữa hiện giờ sắc phong nghi thức đã kết thúc, Thiên Đạo cũng thừa nhận Ngọc Hồng, bọn họ hiện tại muốn làm khó dễ cũng không có khả năng thành công, ngược lại còn sẽ đắc tội Tử Vi cùng y.
Cho nên chẳng sợ trong lòng bọn họ có điều bất mãn, cũng không có biện pháp phát tiết ra tới.
Ngọc Hồng trở thành Thiên Đình Đế tôn một chuyện, cũng không tổ chức lễ mừng gì, thậm chí có thể nói là có chút qua loa liền kết thúc.
Đám thần chỉ cũng lần lượt rời đi.
Nhưng sau khi rời khỏi Thiên Đình, bọn họ lại tốp năm tốp ba tụ lại với nhau, sôi nổi bàn tán. Rốt cuộc sự biến hóa này vẫn là vô cùng lớn, gần như thay đổi cục diện Thiên Đình!
“Các ngươi nói, vị tân nhiệm Đế tôn này, thật sự có thể đột phá Huyền Tiên sao?”
“Xem thần sắc biến hóa của mấy vị đại thần kia, liền không khó đoán ra, xác suất này không nhỏ.”
“Nếu y thật sự thành tựu Huyền Tiên, ngày đó đình há chẳng phải là toàn do vị bệ hạ kia một mình định đoạt?”
Vốn dĩ cảnh giới của Tử Vi ở Thiên Đình chính là cường đại nhất, nếu lại có thêm một vị Huyền Tiên minh hữu, những kẻ cầm quyền của các đại thần hệ lấy gì để đối kháng?
“Ai mà biết được? Chuyện thế này, có can hệ gì đến tiểu thần như chúng ta?” Có thần chỉ tỏ ra hờ hững, căn bản không bận tâm.
Nhưng cũng có thần chỉ, lại từ trong đó phát hiện ra cơ hội để bản thân tiến thêm một bước!
『 Có lẽ, hiện tại đầu nhập vào Thiên Đế bệ hạ là một thời cơ rất không tồi chăng? 』
Trong tình huống hai bên sắp giằng co thế này, càng sớm đứng về phía thắng lợi, sau khi phân định thắng thua, thu hoạch thu về sẽ càng lớn!
Chẳng qua, trước khi thắng lợi đến, nhóm người này có khả năng sẽ bị nhắm vào, hơn nữa cuối cùng nhất định phải giành được thắng lợi, nếu không bọn họ tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp nào.
……
Bên kia.
Thanh Bằng và Thanh Huyền không dừng lại ở Thiên Đình, mà thẳng tiến Vạn Tiên Sơn.
Đem tin tức Ngọc Hồng được sắc phong thành Đế tôn, lại thay thế Câu Trần nói cho các vị thiên tiên cùng tộc trưởng trong gia tộc.
“Đế tôn? Thiên Đình thế nhưng nguyện ý ban cho y cảnh giới cao ngất ngưởng nhường này?”
Lý Danh Nghiêu có chút kinh ngạc nói: “Dù y sắp đột phá Huyền Tiên, cũng không nên vừa bắt đầu liền cho địa vị cao chứ!”
Đại hội do Tử Vi triệu tập lần này, hắn không hề tham dự.
Bởi vì tình huống hiện tại của hắn tương đối đặc thù!
Lúc trước khi Đại Nguyên Nương Nương siêu thoát Nguyên Linh Giới, từng đến Lý gia một chuyến, hơn nữa còn tặng lại toàn bộ những hiểu biết cùng tâm đắc tích lũy, lắng đọng suốt nhiều năm tu hành của nàng.
Điều này đối với Lý Danh Nghiêu – kẻ cũng đang tu hành Đại Địa Pháp Tắc mà nói, tự nhiên là một cơ duyên cực tốt.
Cho nên những năm gần đây, hắn đều nỗ lực lĩnh hội những tâm đắc và ngộ đạo ấy, khiến cho tốc độ tăng trưởng cảnh giới cực kỳ nhanh chóng, đã đạt tới cảnh giới Bán Bộ Huyền Tiên!
Nếu hắn ở lại trong Thần Vực, tự nhiên có thể toàn lực che lấp, đây cũng là nguyên nhân vì sao lúc ấy Ngọc Hồng không hề nhận ra cảnh giới của hắn thế mà lại không thua kém gì bản thân.
Nhưng nếu rời khỏi Thần Vực, hoặc xuất hiện trước mặt Huyền Tiên, ngụy trang của hắn tự nhiên sẽ không còn hiệu quả tốt như vậy nữa.
Cũng không phải lo lắng Tử Vi sẽ làm gì Lý Danh Nghiêu, mà là hắn không muốn hiệu lực cho Thiên Đình, càng không muốn mãi mãi ở lại Nguyên Linh Giới.
Cũng chẳng biết có phải vì chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Lý Chi Thụy hay không, mà tộc nhân Lý gia đều sinh ra sự hướng tới mãnh liệt đối với Hư Không Hỗn Độn và Ba Ngàn Thế Giới.
“Không rõ lắm, nhưng vị bệ hạ kia đúng là sắc phong như vậy!” Thanh Bằng lắc đầu, bọn họ cũng nghĩ mãi không ra.
Thanh Huyền lại như nhớ tới điều gì, lên tiếng: “Các ngươi còn nhớ lai lịch của Ngọc Hồng chứ?”
“Nếu ta nhớ không lầm, y hẳn là khí linh của một món pháp bảo đặc thù, mà món pháp bảo kia tên là……” Thanh Thương phản ứng nhanh nhất, nhưng nói được nửa câu thì khựng lại, không công khai nói ra trước mặt mọi người.
Dù Ngọc Hồng không ở lại Lý gia, nhưng đôi bên không tồn tại thù hằn gì, không cần thiết phải vạch trần lai lịch của đối phương.
“Hẳn chính là nguyên nhân này đã đả động vị bệ hạ kia, cho nên mới vừa bắt đầu liền ban cho địa vị cao.”
“Không ngờ Ngọc Hồng lại bất chấp tất cả như vậy, vì có thể gia nhập Thiên Đình mà ngay cả bí mật lớn nhất của mình cũng nói ra.”
Những người có mặt ở đây, chỉ có Thanh Huyền, Thanh Bằng, Thanh Thương cùng với Lý Danh Nghiêu là biết rõ, mấy vị thiên tiên mới đột phá sau này đều mang vẻ mặt mờ mịt, nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì.
Nhưng thấy đám người kia không muốn giải thích, các vị thiên tiên khác cũng thức thời không gặng hỏi nữa.
“Chuyện liên quan đến Ngọc Hồng, từ nay về sau không được nhắc lại nữa! Coi như y chưa từng có bất kỳ quan hệ nào với gia tộc!” Thanh Huyền nghiêm túc dặn dò.
Thân phận hiện giờ của hắn đã khác xưa, nếu để người ta biết một vị Thiên Đình Đế tôn lại có liên quan đến Lý gia, chỉ sợ Tiên đạo và các thần chỉ khác trong Thiên Đình đều sẽ sinh ra suy tính.
Nhất là trong hoàn cảnh hiện tại của Nguyên Linh Giới, điều này đối với Lý gia tuyệt đối không phải chuyện tốt!
Kỷ nguyên kịch biến mà một vị Huyền Tiên đại năng thuở trước từng nói, lời tiên tri rằng Nguyên Linh Giới đang chán ghét tu sĩ Tiên đạo, hiện giờ đang dần dần được nghiệm chứng.
Ví dụ như khi tu sĩ đột phá, uy lực lôi kiếp trở nên cường đại hơn, xác suất thành công đang giảm dần theo từng năm; ví dụ như tâm ma kiếp cũng khủng bố hơn, khó lòng vượt qua; hay ví dụ như tu sĩ vướng phải tình kiếp, binh tai và các loại nhân kiếp khác cũng có xác suất tăng lên rất lớn.
Hơn nữa, sự chèn ép của Nguyên Linh Giới và Thiên Đạo không chỉ nhắm vào Tiên đạo, mà đối với Ma đạo, Yêu tộc, Quỷ tộc, thậm chí cả những di tộc Thượng cổ kia, đều là như thế!
Mà phe duy nhất may mắn thoát khỏi, không bị chèn ép, chỉ có Thần đạo!
Nhân vật chính của kỷ nguyên tiếp theo là ai, đã được phác họa vô cùng sinh động.
Nếu nói quan hệ giữa Tiên đạo và Thần đạo trước kia còn coi là tốt đẹp, thì hiện tại, đôi bên đã bắt đầu thù địch lẫn nhau.
Những thế lực Tiên đạo có thần chỉ như Lý gia, hoặc là đang phủi sạch quan hệ với Thần đạo, hoặc là dứt khoát đầu nhập vào Thần đạo.
Nhưng kết cục của vế sau, chỉ cần bọn họ không kịp thời rời khỏi Đông Châu, nhìn chung sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp nào.
Dù sao Tiên đạo đã xưng bá Nguyên Linh Giới vô số năm, dẫu cho hiện tại đã chịu Thiên Đạo chèn ép, thực lực cũng sẽ không suy giảm ngay lập tức, việc bóp chết vài kẻ phản đồ quả thực dễ như trở bàn tay.
Mà Lý gia chính là nhìn thấu điểm này, lại thêm được nhắc nhở từ trước, cho nên rất nhiều thần chỉ của Lý gia đã sớm phủi sạch quan hệ với Thần đạo, ngoài công vụ ra, những lúc khác tuyệt không đặt chân đến Thiên Đình.
Bởi vậy mới không bị Tiên đạo thanh toán.
Trong tình huống đối lập ngày càng gay gắt này, Lý gia tự nhiên không muốn dính dáng gì đến Ngọc Hồng, tránh cho rước họa vào thân.
Mọi người đều hiểu ý trong câu nói của Thanh Huyền, liền sôi nổi mở miệng cam đoan sẽ không để lộ nửa điểm tin tức có liên quan.
Còn những chuyện khác, Lý gia hiện tại vẫn chưa suy tính đến.
Sau đó, mọi người lần lượt giải tán.
“Ba vị Linh tổ, xin dừng bước!”
Lý Danh Nghiêu lại thầm gọi ba người Thanh Huyền lại, mời họ tiến vào động phủ của mình.
“Ngươi có chuyện gì muốn nói với bọn ta sao?” Thanh Huyền tò mò hỏi.
“Đúng vậy, vãn bối có một chuyện muốn thỉnh cầu.”
Lý Danh Nghiêu mặt đầy nghiêm nghị nói: “Ta định siêu thoát rời khỏi Nguyên Linh Giới, đến lúc đó có lẽ sẽ tạo ra một số ảnh hưởng đối với Sơn Hải Châu, xin ba vị Linh tổ dẫn dắt các thiên tiên khác trấn thủ, tránh để xảy ra tai họa nào đó.”
“Hơn nữa sau khi siêu thoát, bước vào hư không, ta còn định tu luyện Hỗn Độn Thần Ma Đạo Thể, hy vọng ba vị Linh tổ có thể dẫn theo một phần tộc nhân hộ pháp cho ta.”
“Sao lại vội vàng thế?” Phản ứng của Thanh Huyền không phải kinh ngạc vì hắn muốn siêu thoát, mà là có chút lo lắng không biết có quá nhanh hay không.
Bởi vì kể từ khi Lý Danh Nghiêu thu nhận phần lớn truyền thừa của Đại Nguyên Nương Nương, hắn đã lường trước thế nào cũng có ngày này, chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.
Phản ứng của Thanh Bằng và Thanh Thương cũng rất bình đạm, dẫu sao tu vi của Lý Danh Nghiêu cũng không giấu giếm gì bọn họ.
“Tình hình hiện nay của Nguyên Linh Giới……”
Lý Danh Nghiêu ngừng lại một chút, dường như đang cân nhắc từ ngữ, nói: “Thần đạo sắp trở thành nhân vật chính của kỷ nguyên, đến lúc đó những gì được hưởng thụ không chỉ là lợi ích, mà còn có sự trói buộc lớn hơn nữa!”
“Nếu chờ đến lúc đó mới nghĩ cách siêu thoát, khó khăn ắt sẽ tăng lên không ít, chi bằng làm ngay từ bây giờ.”
Cho nên hắn mới muốn nhân lúc đại thế chưa hoàn toàn định hình mà rời khỏi Nguyên Linh Giới, dù có phải trả thêm một số cái giá nhất định.
Thanh Bằng và Thanh Thương vốn đang có chút hờ hững, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Những lời này của ngươi, là thật sao?!”
Lý Danh Nghiêu khẽ lắc đầu: “Đây chỉ là ta phỏng đoán thôi.”
Tuy nói vậy, nhưng vẫn khiến trong lòng hai người dâng lên một tia cấp bách.
Nếu phỏng đoán của hắn không sai, bọn họ cũng phải nắm chặt thời gian rồi.
“Vậy ngươi tính toán siêu thoát vào lúc nào?” Thanh Huyền không phải thần chỉ, cho nên đối với chuyện này có phần thả lỏng hơn hai người kia.
“Khoảng một ngàn năm sau.”
Từ khi suy ra phỏng đoán đó, hắn vẫn luôn nỗ lực thu hoạch công đức, mấy năm nay cũng tích lũy được không ít.
Nhưng muốn để bản thân siêu thoát, ngần ấy công đức vẫn còn cách rất xa!
Chẳng qua Lý Danh Nghiêu đã rút ra một chút cảm hứng từ quá trình siêu thoát của Lý Thành Thịnh và Lý Thành Sóc, rồi dựa vào đó hoàn thiện ra một môn pháp môn.
Hắn muốn chuẩn bị một ngàn năm là để tích lũy thêm, bảo đảm quá trình siêu thoát không xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào!
“Được, bọn ta đã rõ, đến lúc đó nhất định sẽ giúp ngươi.” Thanh Huyền đưa ra hứa hẹn.
Lý Danh Nghiêu vái chào một cái, chân tình thực ý nói: “Đa tạ ba vị Linh tổ!”
Nhưng hắn không biết rằng, hầu như cùng lúc đó, trong Nguyên Linh Giới còn có một tôn thần chỉ khác cũng đưa ra quyết định giống hệt hắn!
……
Mà động tĩnh lớn như việc Thần đạo thay đổi Đế tôn tự nhiên đã thu hút sự chú ý và bàn tán từ khắp các trận doanh.
Tất cả sinh linh đều tò mò về thân phận của Ngọc Hồng, muốn biết dựa vào đâu mà y có thể thay thế Câu Trần để trở thành Thiên Đình Đế tôn.
Nhưng mặc cho bọn họ thi triển thủ đoạn thế nào cũng không thể suy đoán ra, cho dù là Huyền Tiên đại năng tự mình ra tay cũng chỉ hoài công vô ích.
Sở dĩ có kết quả như vậy, ngoài việc Ngọc Hồng che giấu thiên cơ bản thân cực tốt ra, còn có quả vị Thiên Đình Đế tôn che chở.
Hơn nữa y lại ẩn mình không ra, sau khi trở thành Đế tôn liền trực tiếp bế quan tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá Huyền Tiên, khiến kẻ khác muốn tìm hiểu con đường của y cũng không có cửa.
Cuối cùng đành phải bỏ cuộc, chờ ngày sau điều kiện chín muồi rồi lại nghiên cứu tiếp.
……
Trong động phủ không tính năm tháng, trần thế đã ngàn năm trôi qua.
“Không phải nói vị Vạn Vật Đế tôn kia sẽ đánh sâu vào cảnh giới Huyền Tiên trong vòng ngàn năm sao? Năm nay chính là năm cuối cùng rồi nhỉ? Sao đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì thế?”
“Ai mà biết được? Nói không chừng người ta chỉ đang khoác lác thôi.”
“Bệ hạ không lẽ bị y lừa rồi chứ?”
Chẳng biết từ lúc nào, trong Thiên Đình bắt đầu lan truyền những lời đồn đại kiểu này, tuyệt đại đa số thần chỉ đều cho rằng Ngọc Hồng không thể đột phá trong vòng ngàn năm được.
Mà sở dĩ các thần chỉ lại quan tâm chuyện này như vậy, là bắt nguồn từ lời đồn lan truyền từ lúc nào không hay, nói rằng y vô cùng tự tin, khẳng định có thể đột phá Huyền Tiên trong ngàn năm.
Năm nay vừa vặn là năm cuối cùng!
Nếu Ngọc Hồng không làm được, ắt sẽ khiến hình tượng của y trong lòng các thần chỉ sụp đổ lớn, từ đó liên đới đả kích uy vọng của Tử Vi.
Từ điểm này không khó để nhận ra, đây là do các đại thần hệ đang âm thầm thúc đẩy.
Tử Vi cũng biết rõ sự tình ra sao, nhưng y không hề ra tay ngăn cản.
Và khi năm cuối cùng này đến, y cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Thời gian từng ngày trôi qua, cho đến tháng cuối cùng của năm nay sắp sửa qua đi.
Động phủ bế quan của Ngọc Hồng chợt bộc phát ra một cỗ khí tức khủng bố!
Ầm ầm ầm ——
Thiên Đạo lập tức phản ứng, bắt đầu ngưng tụ kiếp vân, chẳng mấy chốc đã hình thành một mảnh kiếp vân chiếm diện tích trăm dặm, trông vô cùng dày đặc!
“Đây là……”
Đông đảo thần chỉ ở lại trong Thiên Đình đều cảm nhận được cảm giác áp bách và nguy hiểm khiến người ta sợ hãi ấy.
Khi bọn họ từ khắp nơi chạy đến, không khỏi kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Thứ mà bọn họ cho rằng là nhiệm vụ bất khả thi, thế mà lại bắt đầu được thực hiện vào thời khắc cuối cùng!
“Lời đồn kia vậy mà không nói sai……”
Một vị thần chỉ trợn mắt há hốc mồm nhìn lôi quang lóe lên trong kiếp vân, lẩm bẩm tự nói.
『 Đáng chết! 』
Những kẻ thuộc các đại thần hệ đến muộn hơn một chút nhìn thấy một màn này, sắc mặt lập tức âm trầm xuống.
Bọn họ đã có thể tưởng tượng được, sau khi Ngọc Hồng đột phá Huyền Tiên thành công, vô số nghi ngờ của các thần chỉ dành cho y và Tử Vi trước đó sẽ nhanh chóng chuyển hóa thành kính trọng, làm tăng vọt uy vọng của bọn họ một cách vô cớ.
『 Có nên ra tay phá hoại lôi kiếp lần này không? 』
Trong lòng bọn họ chợt nảy sinh một ý niệm độc ác, nhưng cuối cùng vẫn không dám biến thành hành động.
Nguyên nhân vô cùng đơn giản, đừng nhìn Tử Vi không hề hiện thân, nhưng giờ phút này y chắc chắn đang chú ý nơi này!
Nếu bọn họ dám ra tay phá hoại lôi kiếp, e rằng vừa mới động đậy đã bị đối phương khóa chặt rồi.
Sự vận hành của lôi kiếp sẽ không vì suy nghĩ của bọn họ mà xuất hiện bất kỳ thay đổi nào.
Khi đạo kiếp lôi đầu tiên được ủ xong, nó liền mang theo thế hủy diệt thiên địa bổ thẳng về phía Ngọc Hồng!
……
Hầu như cùng lúc đó, ở sâu trong các vì sao, cùng với Vạn Tiên Sơn, đều có vài đạo linh quang chói lọi phóng thẳng lên trời.
Mà đích đến của bọn họ, thế mà lại là Thế Giới Thai Mạc!
Thậm chí hai bên còn cách nhau không xa.
“Lý gia quả thật ngọa hổ tàng long a!” Câu Trần liếc nhìn đoàn người Thanh Huyền, mang theo ý vị thâm trường nói.
Người khác có lẽ không biết thân phận của Ngọc Hồng, nhưng Câu Trần chắc chắn biết rõ!
Hơn nữa câu nói này của hắn, ngoài việc ám chỉ Ngọc Hồng ra, hẳn còn bao gồm cả Lý Thành Thịnh và Lý Thành Sóc.
Dẫu sao rất nhiều thần chỉ muốn siêu thoát khỏi Nguyên Linh Giới đều phải tốn hết tâm tư thủ đoạn mà vẫn không tìm được biện pháp nào hay.
Thế nhưng các thần chỉ xuất thân từ Lý gia lại có vẻ không gặp phải rắc rối lớn ở mặt này, phảng phất như thực sự nắm giữ một thứ bí pháp nào đó.
Đám người Thanh Huyền không đáp lời, chỉ lặng lẽ lùi ra sau một khoảng, tránh để quá trình siêu thoát của hai người bị đối phương quấy nhiễu.
Còn đám người Câu Trần cũng có hành động tương tự.