Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 92: Tình cờ gặp gỡ (2)



 

Anh vẫn luôn muốn chơi thử, gần như thành một nỗi ám ảnh.

Anh cũng từng thề thốt rằng, nếu một ngày nào đó có con anh nhất định sẽ đưa con mình đi chơi, bất kể là con trai hay con gái, anh đều muốn làm một người cha tốt, đưa con đi chơi trò phi tiêu ném bóng bay.

Không hiểu sao, Lê Thư Hân bỗng nhớ lại chuyện này. Một chuyện cũ rích như vậy, cách cả một kiếp trọng sinh mấy chục năm mà cô vẫn nhớ như in.

Cô nhìn về phía Thiệu Lăng, anh đang cầm phi tiêu ướm thử, rất nghiêm túc nói với con trai:

“Con xem ba đây, ba lợi hại lắm nhé.”

Bé mập:

“A ê a.”

Cũng không biết là tin hay không tin.

Nhưng cậu nhóc thực sự rất phấn khích, không hiểu sao cậu bé này lại dễ vui đến vậy.

Lê Thư Hân nói:

“Nào, bảo bối, chúng ta xem ba chơi nhé.”

Bé mập la lên:

“Con chơi!”

Cậu nhóc dõng dạc tuyên bố.

Lê Thư Hân nhìn con, hỏi:

“Con biết chơi không?”

“Chơi ạ.”

Lê Thư Hân bật cười:

“Được rồi, con chơi. Thiệu Lăng, anh đưa cho con trai một cái phi tiêu đi.”

Thiệu Lăng đang hứng khởi ướm thử, nghe vậy thì bật cười rồi bĩu môi:

“Nó thì làm được gì?”

Lê Thư Hân nói:

“Không được thì cũng là chơi cho vui mà.”

Thiệu Lăng đáp:

“Thôi được, nghe em.”

Thiệu Lăng nghiêm túc ngắm nghía chán chê, cuối cùng một chiếc phi tiêu bay ra ngoài. Vèo một tiếng phi tiêu rơi xuống đất.

Mọi người xung quanh cười ồ lên, bé mập cũng vỗ tay cười khanh khách.

Thiệu Lăng:

“…”

Lê Thư Hân cong môi trêu chọc:

“Cố lên anh nhé.”

Thiệu Lăng bực bội:

“Anh không tin là mình không làm được.”

Con người ta luôn tự tin thái quá vào những lúc không nên. Thiệu Lăng đã thể hiện rõ điều đó. Anh khoác lác thì giỏi nhưng thực tế lại quá phũ phàng.

Từng chiếc phi tiêu bay đi nhưng số bóng bay vỡ chẳng được mấy quả. Lê Thư Hân đứng bên cạnh cười không ngớt.

Thiệu Lăng lườm cô:

“Em đúng là đồ xấu tính.”

Lê Thư Hân hừ một tiếng:

“Đến lượt bảo bai. Xem con đây.”

Xem con đây, được thôi.

Nói thì hay lắm nhưng bé mập… phi tiêu vừa ra khỏi tay đã rơi đ.á.n.h cạch xuống đất.

“Ha ha ha ha.”

Lê Thư Hân cuối cùng không nhịn được nữa cười phá lên. Hai ba con nhà này đúng là chẳng ai khá hơn ai.

Thiệu Lăng chán nản ra mặt nhưng ông chủ sạp thì lại vui mừng, hớn hở hỏi:

“Có muốn làm thêm lượt nữa không?”

Thiệu Lăng:

“…”

Trông anh ta giống kẻ tiêu tiền như rác lắm sao?

“Không chơi nữa, không chơi nữa.”

Thiệu Lăng xua tay.

Bé mập bắt chước ba:

“Không chơi nữa, không chơi nữa."

Cậu nhóc lắc đầu ra vẻ nhưng đôi mắt to tròn vẫn dán vào mấy chiếc phi tiêu trên đất, có vẻ vẫn chưa hiểu tại sao mình lại không ném trúng.

Cậu bé hết nhìn phi tiêu, lại nhìn bóng bay.

Thật bực mình vì sao mình lại không ném trúng.

Lê Thư Hân bất chợt thơm một cái chụt lên má con trai, thật quá đáng yêu.

Thiệu Lăng mè nheo:

“Anh cũng muốn.”

Lê Thư Hân:

“…”

Mặt cô đỏ bừng, nói nhỏ:

“Đừng mất mặt như thế chứ.”

Thiệu Lăng thì thầm:

“Vậy về nhà bù gấp đôi nhé.”

Lê Thư Hân hừ một tiếng nhưng cũng mặc cho Thiệu Lăng ôm lấy eo mình. Hoạt động phi tiêu của hai vợ chồng thất bại t.h.ả.m hại.

Thiệu Lăng có vẻ rất muốn rời khỏi “vùng đất đau thương” này, anh kéo Lê Thư Hân đi khá nhanh, lẩm bẩm:

“Anh cứ tưởng nó đơn giản lắm.”

Lê Thư Hân lại càng cong môi cười.

Thiệu Lăng nói tiếp:

“Để anh về nhà luyện tập, lần sau sẽ quay lại quyết chiến với hắn.”

Khóe miệng Lê Thư Hân cong lên cao hơn nữa.

“Em cứ chờ xem.”

Anh quả quyết.

Lê Thư Hân không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Ơ? Kia là…”

Cô đang cười thì lại thấy một bóng dáng quen thuộc.

Không biết hôm nay là ngày gì mà cứ liên tục gặp người quen, cứ như thể cả thế giới đều sống quanh nhà cô vậy.

Lần này người quen không phải ai khác chính là Tô Tuyết Kiều.

Lê Thư Hân không thể ngờ lại gặp Tô Tuyết Kiều ở đây. Tô Tuyết Kiều là chị họ của Tô Tuyết Liên, góa phụ xinh đẹp nhất làng Thiệu Gia.

Nhưng lúc này cô ta lại đang đi cùng một người đàn ông, hai người tay trong tay trông như một cặp vợ chồng.

Người đàn ông đó… đang quay lưng về phía Lê Thư Hân nhưng trông lại rất quen mắt.

Lê Thư Hân khẽ gọi:

“Thiệu Bằng?”

Cô vẫn nhận ra được.

Thiệu Lăng lúc này đã bế con trai, đang đùa giỡn với cậu bé.

Nghe thấy vậy anh hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đâu cơ?”

Và rồi anh cũng thấy.

Đêm ba mươi Tết, Thiệu Bằng không ở nhà với vợ con mà lại đi ôm ấp cô góa phụ xinh đẹp nhất làng, hai người quấn quýt dạo công viên.

Chuyện này mà đồn ra ngoài, đúng là cắm sừng mọc xanh cả đầu.

Đúng vậy, người bị cắm sừng chính là Trương Nhã Hân.

Cái sừng trên đầu Trương Nhã Hân đúng là xanh mơn mởn.

“Sao họ lại cặp kè với nhau được nhỉ?”

Lê Thư Hân có chút không hiểu. Phải biết rằng Trương Nhã Hân bằng tuổi cô, nhỏ hơn Tô Tuyết Kiều không ít.

Lê Thư Hân, Trương Nhã Hân và Tô Tuyết Liên mới cùng một lứa tuổi, chỉ hơn kém nhau một hai tuổi. Còn Tô Tuyết Kiều đã ngoài ba mươi, con trai cũng gần mười tuổi, lớn hơn họ khá nhiều.

Nhìn thế nào cũng không thể hiểu nổi tại sao Thiệu Bằng lại qua lại với Tô Tuyết Kiều.

Huống hồ đây còn là đêm Giao thừa.

“Chúng ta đi lối kia đi.”

Thiệu Lăng quyết đoán.

Nhưng Lê Thư Hân lại chau mày.

Thiệu Lăng nói:

“Mình đừng dính vào chuyện nhà họ.”

Thiệu Lăng không muốn dính vào vũng nước đục này nhưng Lê Thư Hân lại thấy vô cùng chướng mắt.

Mấy gã đàn ông trong làng họ, hễ có chút tiền là không biết mình họ gì nữa, ai nấy đều chỉ hận không thể đổi vợ ngay lập tức.

Cô chợt nhớ đến một người khác bèn hỏi:

“Vợ chồng anh Chu Nhị bây giờ thế nào rồi?”

Đó cũng là một kẻ có tiền liền định bỏ vợ để quay lại với tình cũ.

Thiệu Lăng đáp:

“Không rõ lắm, anh không qua lại gì với anh ta.”

Lê Thư Hân nhìn chằm chằm Thiệu Lăng, nghiến răng nói:

“Nếu anh dám học theo mấy tên khốn đó, em sẽ cho anh ra khỏi nhà không còn manh giáp.”

Thiệu Lăng cười:

“Em xem anh có giống loại người đó không?”

Lê Thư Hân đáp:

“Biết người biết mặt không biết lòng.”

Lúc này Tô Tuyết Kiều đang kể khổ với Thiệu Bằng, giọng nhỏ nhẹ:

“Anh Bằng à, anh cũng biết đấy, nhà em được đền bù giải tỏa vốn đã không được nhiều như nhà các anh, chỉ có chút tiền mặt ít ỏi. Thế mà mẹ chồng em còn giữ khư khư trong tay nhất định không cho em một đồng nào. Ngay cả phần tiền đền bù theo đầu người và phí di dời của em bà cũng cầm hết. Trước đây nhà nghèo em không trách bà nhưng bây giờ cuộc sống đã tốt hơn nhiều rồi, tại sao bà vẫn cứ như vậy? Em đã gả vào nhà họ thì chính là người của nhà họ Hồ rồi chứ. Bà ấy không hề coi em là người một nhà. Em không phải tham tiền mà em buồn trong lòng, buồn vì sao bà không thể thấu hiểu tấm lòng của em, càng buồn hơn vì bà cứ đề phòng em như vậy. Nếu không phải vì chăm sóc bà mẹ chồng già cả, nếu không phải vì lo cho con trai thì em còn ở lại nhà họ Hồ làm gì? Em đã đi từ lâu rồi. Tiếc là những gì em bỏ ra, không ai nhìn thấy. Bà chỉ nghĩ em muốn tham tiền của bà thôi.”

Thiệu Bằng an ủi:

“Anh biết em tủi thân.”

Thiệu Bằng cũng từng gặp gỡ nhiều phụ nữ nhưng trong số đó Tô Tuyết Kiều là người tốt nhất. Dù cô ta có muốn rời đi, muốn tái giá đến đâu nhưng cuối cùng vẫn ở lại chăm sóc mẹ chồng và con trai. Chính sự kiên trì này đã khiến Thiệu Bằng để mắt đến cô ta.

Cùng là mẹ nhưng vợ của anh ta chỉ biết mua sắm cho bản thân, con cái thì vứt hết cho mẹ anh ta chăm. Nhưng nhìn Tô Tuyết Kiều mà xem, cô ta chăm sóc con cái gọn gàng, ngăn nắp biết bao.

Cùng là phụ nữ mà Tô Tuyết Kiều thực sự tốt hơn nhiều.

Anh ta nắm lấy tay Tô Tuyết Kiều, nói:

“Chuyện mẹ chồng em, để anh giúp em nhé?”

Tô Tuyết Kiều lập tức lắc đầu giọng nhẹ như tơ:

“Không, anh đừng làm vậy. Thực ra em cũng chỉ than thở một chút thôi, trong lòng em hiểu mà. Mẹ chồng em mất con trai lòng dạ không vui, bà cảm thấy chỉ có giữ c.h.ặ.t tiền mới an tâm. Đó là cảm giác an toàn của bà, em không nên phá vỡ nó.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn Thiệu Bằng,

“Em thực sự không muốn gì cả, chỉ là trong lòng buồn khổ, muốn tìm một người để tâm sự thôi. Chứ bảo em làm gì em cũng không thể.”

Giọng cô ta dịu dàng:

“Anh Bằng, anh biết mà, em không phải người tham tiền…”

Thiệu Bằng đáp:

“Anh biết, em đó chỉ là quá mềm lòng thôi, lúc nào cũng vậy. Năm đó mềm lòng gả vào nhà họ, bao nhiêu năm chồng mất em vẫn mềm lòng như thế. Em là một người phụ nữ tốt.”

Anh ta ôm lấy Tô Tuyết Kiều,

“Chuyện tiền nong, em đừng buồn nữa. Không cần tiền của mẹ chồng em, anh có đây em lấy một ít mà tiêu.”

Tô Tuyết Kiều vội nói:

“A, em không thể lấy tiền của anh được…”

“Chúng ta chẳng lẽ là người ngoài sao? Anh đưa thì em cứ cầm, em hiểu lòng anh là được rồi…”

“Anh Bằng, anh tốt với em quá.”

Tô Tuyết Kiều cảm động đến đỏ cả mắt.

Lê Thư Hân đứng cách đó không xa nghe đến đây mà cơm tối trong bụng như muốn trào ra. Cô bĩu môi, ra hiệu cho Thiệu Lăng nhìn hai người phía trước.

Thiệu Bằng và Tô Tuyết Kiều không hề nhìn thấy vợ chồng cô.

Hai người họ quấn quýt như vợ chồng son, Tô Tuyết Kiều cầm một cây kẹo bông vừa đi vừa ăn, còn đút cho Thiệu Bằng một miếng.

Tay của Thiệu Bằng thì không ngừng di chuyển từ trên xuống dưới.

Nói chung là ai hiểu thì hiểu.

Nhiều hơn nữa, không dám miêu tả.

Lê Thư Hân lẩm bẩm:

“Chướng mắt thật.”

Thiệu Lăng đưa tay che mắt Lê Thư Hân lại.

Lê Thư Hân c.ắ.n môi.

Thiệu Lăng nói:

“Nghe anh, mình đi thôi.”

Cả nhà ba người lách qua đám đông, đi về một hướng khác.

Lê Thư Hân cúi đầu, hỏi:

“Anh nói xem Trương Nhã Hân có biết không?”

Thiệu Lăng nhướng mày:

“Đêm ba mươi Tết không ở nhà, em đoán xem Trương Nhã Hân có biết không?”

Trương Nhã Hân chắc chắn là biết, chỉ không rõ là biết đến mức nào.

Thiệu Lăng nói:

“Chuyện này em đừng nhúng tay vào cũng đừng dính líu, không có lợi đâu.”

Lê Thư Hân phản đối:

“Bắt em trơ mắt nhìn Trương Nhã Hân không biết gì sao?”

Thiệu Lăng cười:

“Cô ta chắc chắn biết. Không tin thì… ngày mai chúng ta về làng chúc Tết, anh sẽ thử một chút em xem kết quả là biết. Nếu cô ta biết, em cũng đừng xen vào chuyện này. Chuyện của Thiệu Bằng không dễ quản đâu.”

Lê Thư Hân gật đầu đồng ý.

Cô quay lại nhìn Thiệu Bằng và Tô Tuyết Kiều. Tô Tuyết Kiều đang tựa vào vai Thiệu Bằng, mỉm cười ngọt ngào.

Vẻ ngoài của cô ta thuộc tuýp dịu dàng, trong sự mềm mại lại toát ra một chút “ngây thơ”. Phong cách này phải miêu tả thế nào nhỉ?

Hơn hai mươi năm sau khi internet phát triển, phong cách này được gọi là “phong cách dễ gả”.

Nhưng dù là phong cách gì,

Lê Thư Hân cũng cảm thấy khó chịu. Cô thấy bất bình thay cho Trương Nhã Hân, sao lại vớ phải một gã tồi tệ như vậy.

Lê Thư Hân nhận xét:

“Nhân phẩm của Thiệu Bằng thật sự quá tệ.”

Thiệu Lăng gật đầu:

“Chuyện đó cũng không liên quan đến chúng ta. Chúng ta đã dọn khỏi làng Thiệu Gia rồi, Tết nhất về một lần cho phải phép thôi đừng dính vào mấy chuyện vớ vẩn của họ.”