Chuyện Thiệu Lăng đi tặng quà Tết mang lại hiệu quả không ngờ.
Cậu nhóc béo ú được một phen náo nhiệt ra trò, trên đường về nhà cứ gọi là hào hứng múa may tay chân, đôi tay nhỏ bé vung vẩy không ngừng, miệng cũng ríu rít không ngớt.
Thằng bé vẫn còn nhỏ, tự mình nhảy nhót thì không thành vấn đề nhưng để nói một câu dài thì chịu, chỉ biết bi bô ú ớ.
Thiệu Lăng nghe không hiểu chữ nào nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc một người làm ba như anh thấu hiểu tâm tư của cậu con trai.
Dù không nghe hiểu nhưng Thiệu Lăng vẫn đoán được phần nào.
Nhưng xem ra bé rất vui, ngay cả trong lúc ngủ khóe miệng vẫn cong lên.
Thiệu Lăng kéo chiếc chăn lông san hô nhỏ đắp cho con trai. Có một đứa trẻ trong nhà là vậy đấy, chiếc xe này chẳng khác nào cái hộp thần kỳ, thứ gì cũng có, chỉ sợ ra ngoài lại để con cưng chịu thiệt.
Thiệu Lăng vừa đắp chăn cho con xong thì điện thoại reo.
Anh bắt máy:
“Vợ ơi?”
Lê Thư Hân:
“Khi nào hai ba con về tới?”
Thiệu Lăng:
“Khoảng một tiếng nữa, sao thế, nhớ anh à?”
Lúc này Lê Thư Hân đã về nhà, đang chuẩn bị bữa tối.
Nghe anh nói vậy cô hừ một tiếng:
“Nói bậy, em nhớ con trai em. Thôi được rồi, em đi hầm canh trước đợi anh về rồi xào rau sau.”
Thiệu Lăng:
“Ừm.”
Lê Thư Hân:
“Con có ngoan không? Cho nó nói chuyện với em đi.”
Anh quay đầu nhìn cậu con trai đang ngủ say sưa cười nói:
“Nó ngủ rồi.”
Lê Thư Hân cũng không có ý định cúp máy, bắt đầu luyên thuyên:
“Lúc nãy chị cả gọi điện, bảo nhà chị ấy tối nay mổ lợn náo nhiệt lắm. Con bé Vịnh Ni cứ la oai oái, cứ như ăn Tết sớm ấy. Anh tặng quà Tết cho họ là một con lợn luôn à? Anh bạn, cũng có ý tưởng ghê.”
Thiệu Lăng:
“Thế mới thực tế chứ. Anh nghe Nhị Hắc nói bên đó Tết nhất rất chuộng mổ lợn, làm một bữa cỗ ‘thịt lợn mới’.”
Lê Thư Hân bật cười “ai da” một tiếng:
“Nghe cũng hay đấy chứ.”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Vậy nhà mình cũng làm một con nhé?”
Lê Thư Hân quả quyết lắc đầu nhưng rồi nhận ra Thiệu Lăng ở đầu dây bên kia không thấy được, cô vội nói:
“Thôi thôi, mổ lợn á, d.a.o trắng đ.â.m vào d.a.o đỏ rút ra, em sợ lắm. Với lại một con lợn to như thế ăn bao lâu mới hết cũng chẳng có chỗ để. Bỏ đi.”
Thiệu Lăng:
“Đồ nhát gan.”
Lê Thư Hân:
“Anh nói gì!”
Cô gắt lên một tiếng rồi tự mình cũng phải bật cười, sau đó nói:
“Thôi, không đôi co với anh nữa, anh lái xe cẩn thận đi nhé.”
Thiệu Lăng cười đáp:
“Ừ, yên tâm.”
Cúp máy xong Thiệu Lăng quay lại nhìn con trai, cậu bé vẫn ngủ rất ngon lành.
Trong khi đó Lê Thư Hân mặc tạp dề vào, miệng ngân nga hát:
“Thích nhìn anh cau c.h.ặ.t mày, gọi em là đồ nhát gan…”
Cô mở tủ lạnh lấy ra một hộp thực phẩm rồi bắt đầu hầm canh.
Uống nhiều canh một chút rất bổ dưỡng. Giờ này hầm canh là vừa kịp cho bữa tối.
Lê Thư Hân Vui vẻ như một chú chim sáo, cô bắc nồi canh lên bếp rồi mới ra phòng khách mở TV.
Phải nói rằng mười mấy hai mươi năm sau, người xem TV thực sự hiếm vô cùng, mọi người chỉ cần ôm điện thoại là có thể giải quyết mọi thứ.
Nhưng bây giờ thì khác, điện thoại vẫn chủ yếu là công cụ liên lạc còn TV vẫn là thứ không thể thiếu.
Lê Thư Hân bật TV, đúng lúc đang phát bản tin thời sự buổi tối. Khắp nơi đều đang hân hoan chuẩn bị cho năm mới. Cô dựa vào sofa tâm trạng vô cùng thoải mái.
Đúng lúc này điện thoại lại reo.
Lê Thư Hân cúi xuống nhìn rồi bắt máy:
“Chị Thôi à?”
Giọng Thôi Đào rất sang sảng, cười nói:
“Là tôi đây, A Hân cô ở nhà không? Tôi mang cho cô ít quà Tết.”
Lê Thư Hân:
“Được thôi, cảm ơn chị Thôi.”
Lê Thư Hân không từ chối.
Mối quan hệ giữa người với người là vậy, không nên quá khách sáo, nếu không lại thành ra xa cách.
Thôi Đào cười nói:
“Cô khách sáo với tôi làm gì. Nhà tôi chẳng phải buôn hải sản khô sao? Mang cho cô một ít, toàn hàng tuyển đấy, ngon hơn ngoài tiệm nhiều.”
Chị hỏi lại địa chỉ nhà Lê Thư Hân rồi nói:
“Vậy nhé, khoảng mười phút nữa tôi tới.”
Thôi Đào đang ở gần đó nên đến rất nhanh. Đây là lần đầu tiên cô ấy đến nhà Lê Thư Hân nên khá tò mò. Vừa vào cửa, cô ấy đã nhìn quanh rồi cảm thán:
“Nhà em đẹp thật đấy, sạch sẽ không chê vào đâu được.”
Cô ấy vốn nghĩ cả Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều không phải kiểu người quá tỉ mỉ, nhà cửa chắc cũng sẽ không ngăn nắp lắm nhưng xem ra lại khác xa so với tưởng tượng.
Mọi thứ trong nhà đều rất gọn gàng, sạch sẽ và trông căn nhà cũng không hề nhỏ.
Thôi Đào gật gù:
“Nhà cô tốt thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân cười:
“Nhà tôi thuê dì giúp việc, cứ cách một ngày là dì ấy lại đến dọn dẹp. Chứ nếu để tôi với Thiệu Lăng thì chắc chỉ làm cho có thôi.”
Thôi Đào tò mò:
“Sao hai người không thuê bảo mẫu ở lại luôn? Như vậy tiện hơn nhiều.”
Lê Thư Hân:
“Bọn tôi đều thấy không quen. Cả tôi và anh Thiệu Lăng đều quen cảnh trong nhà không có người lạ. Nếu có một người không thân thiết sống cùng lúc nào cũng cảm thấy bất tiện. Hồi cu cậu còn nhỏ thì không thể thiếu người chăm trẻ sơ sinh nhưng giờ thằng bé qua giai đoạn đó rồi nên cũng không cần nữa.”
Thôi Đào thật lòng cảm thán:
“Cũng phải nhờ chồng cô tốt tính, chứ đổi sang người đàn ông khác chưa chắc đã chịu đâu.”
Nói vậy cũng không sai nhưng Thiệu Lăng từ đầu đến cuối chưa bao giờ tỏ ra khó chịu, điều này khiến Lê Thư Hân thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Tôi đi xem một vòng được không?”
Thôi Đào tò mò hỏi, Lê Thư Hân đáp:
“Được chứ, tôi dẫn chị đi. À, tôi nhớ hồi bọn tôi đi xem nhà, Thiệu Lăng cũng nghe anh Vu nói về khu này, sao hai người không đến xem thử?”
Cô chợt nhớ ra chuyện này.
Thôi Đào lắc đầu:
“Không, chắc ông Vu nhà chị chỉ thuận miệng nói thôi. Hồi mới nhận tiền đền bù giải tỏa, cả nhà tôi đi xem không biết bao nhiêu là nhà rồi. Đấy, cô xem có tức không, nếu lúc đó bọn tôi cũng mua nhà ở đây thì hai nhà mình đã thành hàng xóm của nhau rồi.”
Lê Thư Hân cười nói đúng.
Nhưng cô cũng nói thêm:
“Thật ra ở đâu cũng vậy thôi, miễn là mình thấy vui vẻ là được. À đúng rồi, sao chị ra ngoài mà không dẫn theo hai cô công chúa nhỏ nhà mình?”
Lê Thư Hân rất thích hai cô con gái của Thôi Đào, vừa ngoan ngoãn lại có cái miệng nhỏ líu lo rất đáng yêu.
Thôi Đào cười, nói:
“Tôi đi đưa đồ thì mang theo chúng nó làm gì. Mẹ chồng tôi qua ăn Tết, vừa hay trông giúp bọn nó. Nhà tôi còn thuê thêm một bảo mẫu nữa.”
Nhắc đến trẻ con, chị mới hỏi:
“Chồng cô với cu cậu không có nhà à?”
Lê Thư Hân:
“Hai ba con họ về Lâm Thành rồi. Cuối năm mà, họ hàng nhà tôi đều ở bên đó.”
Thôi Đào gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Họ hàng nhà cô ấy cũng ở đây cả, mỗi dịp Tết đến là phải đi thăm hỏi không ít. Cha mẹ cô ấy đều mất rồi, họ hàng còn lại cũng không quá thân thiết nên cũng đỡ. Còn như Lê Thư Hân và Thiệu Lăng, cha mẹ hai bên đều còn dĩ nhiên phải đi lại nhiều.
“Chồng cô đúng là không chê vào đâu được.”
Cô ấy đi một vòng quanh nhà, lại một lần nữa xuýt xoa về căn nhà:
“Tiếc thật, lẽ ra hồi đó nhà tôi cũng nên mua nhà ở đây. Cảnh quan bên này đẹp quá, nhìn ra xa không bị che chắn chút nào nói về phong thủy cũng là tốt.”
Lê Thư Hân:
“Cái này thì tôi không rành lắm.”
Thôi Đào cười:
“Tôi cũng có rành đâu nhưng nhà tôi mua nhà chọn cửa hàng thì phải xem xét kỹ. Nghe nhiều riết rồi cũng hiểu được một chút. Dân kinh doanh mà, lúc nào cũng phải để ý mấy cái này.”
Lê Thư Hân khẽ gật đầu, cười ừ một tiếng.
Thôi Đào vừa tham quan vừa không khỏi thầm cảm thán hai vợ chồng Lê Thư Hân quả thực rất coi trọng con cái.
Chẳng cần nói đâu xa, chỉ cần nhìn đồ nội thất trong nhà là đủ hiểu. Hầu như mọi món đồ đều được bo tròn các góc, những món không bo được thì cũng được bọc một lớp xốp dày cộp, trẻ con dù có va vào cũng tuyệt đối không bị thương.
Đừng nói là tủ kệ ngay cả bàn trà cũng vậy, thậm chí cửa sổ cũng được bọc viền.
Cô ấy cảm thán:
“Nhà cô chu đáo quá, sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ. Hồi con bé nhà tôi còn nhỏ suốt ngày va va đụng đụng, có lúc còn ngã sưng đầu. Cách của cô hay quá.”
Lê Thư Hân cười:
“Tôi cũng chỉ muốn đỡ việc thôi. Nhà tôi không có ai phụ giúp, mọi thứ đều phải tự lo nên dĩ nhiên phải nghĩ cách trước.”
Thôi Đào có vẻ thấu hiểu,
“Nhà tôi cũng vậy. Hồi con còn nhỏ toàn một tay tôi chăm. Lúc đó ba tôi bị bệnh con thì còn bé, một mình tôi loay hoay, tóc bạc cứ thế mà mọc ra. Cô xem, tôi nhỏ hơn ông Vu nhà tôi cả chục tuổi nhưng có nhìn ra đâu? Chẳng phải vì mấy năm đó vất vả quá sao?”
Lê Thư Hân:
“Đâu có, nhìn là biết chị trẻ hơn anh Vu nhiều mà.”
“Cô cứ dỗ tôi đi.”
Thôi Đào lại rất thích nghe câu này, mặt mày hớn hở,
“À, tôi biết một tiệm spa tốt lắm, hôm nào tôi dẫn cô đi. Chỗ đó tuyệt vời luôn, nghe nói là có liệu trình enzyme gì đó…”
Lê Thư Hân:
“Được đó.”
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng mở cửa.
Lê Thư Hân đứng dậy đi ra cửa, cười nói:
“Chị Thôi qua chơi.”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Vậy thì hay quá.”
Người còn chưa vào đã cất tiếng gọi:
“Chị Thôi, đúng lúc chị đến, tôi mua mấy con gà trống đã làm sạch sẽ rồi, chị mang về đi. Gà thả vườn xịn đấy, tôi mua ở nhà chú Quách Nhị. Chất lượng tuyệt đối đảm bảo.”
Thôi Đào cười nói:
“Xem vận may của tôi này, vốn chỉ định qua đưa ít đồ khô ai ngờ lại được mang về thêm bao nhiêu là thứ.”
Thiệu Lăng dẫn con trai vào nhà. Cậu nhóc béo ú lập tức chạy lạch bạch vào trong, thấy Thôi Đào, bé nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi quả quyết gọi:
“Chị!”
Thôi Đào ngẩn người rồi ngay lập tức mặt mày hớn hở, đắc ý vô cùng:
“Ối giời ơi cậu nhóc này, cô còn lớn tuổi hơn mẹ con nhiều đấy, mà con lại gọi là chị à? Con nít con nôi, sao lại không biết phân biệt vai vế thế này.”
Miệng thì nói vậy nhưng cô ấy cười tươi như hoa, trông vô cùng vui sướng.
Bất cứ ai bị một đứa trẻ gọi là “chị” mà chẳng vui cho được.
Lê Thư Hân tủm tỉm cười, còn Thiệu Lăng thì khóe miệng giật giật, thẳng thừng giải thích hộ con trai:
“Này chị Thôi, chị đang mơ mộng hão huyền gì đấy. Con trai tôi sao lại gọi chị là chị được. Ý nó là hỏi hai cô con gái nhà chị đâu rồi đấy.”
Thôi Đào lườm anh một cái cháy mặt.
Thiệu Lăng:
“Thấy chưa, chị còn tự đa tình.”
Thôi Đào:
“Này, cậu là cái người gì thế, không thể để tôi vui một chút à?”