Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 67: Nhóc Con Nghịch Ngợm (1)



 

“Đến cả người nằm chung gối mà còn tính kế, anh không tin hắn sẽ không tính kế anh."

Giọng Thiệu Lăng rất điềm tĩnh, xen lẫn chút lạnh nhạt.

Anh nói:

"Cái kiểu làm ăn này sớm muộn gì cũng toang. Dù công ty tài chính đó làm có tốt, có chính quy đến mấy thì cũng chẳng phải đồ chính đáng gì."

Điểm này Lê Thư Hân cũng biết.

Cô bĩu môi nói:

"Chính hắn trong lòng cũng chưa chắc không lo lắng, nếu không thì đâu đến mức để vợ hắn làm pháp nhân."

Thiệu Lăng gật đầu tán thành lời Lê Thư Hân. Thực ra Thiệu Bằng chẳng nói gì cả nhưng anh lại tai vách mạch rừng.

Giọng Trương Nhã Hân đâu có nhỏ anh đương nhiên nghe thấy cô ta nói gì.

Chính vì nghe thấy nên anh càng thêm quyết định phải tránh xa Thiệu Bằng.

Anh đột nhiên quay đầu:

"Lúc em đi vệ sinh có phải đã nhắc nhở Trương Nhã Hân không?"

Lê Thư Hân ngạc nhiên nhìn chồng, nói:

"Anh hiểu em thật đấy."

Thiệu Lăng đắc ý cười:

"Anh đương nhiên hiểu em, em là vợ anh mà."

Nói xong, anh ngừng một chút rồi nói:

"Anh đoán Trương Nhã Hân không thèm để ý em, còn nghĩ em ghen tị."

Mắt Lê Thư Hân mở to hơn nữa sửng sốt nói:

"Thiệu Lăng, anh ghê thật, giờ cái gì cũng đoán được, đúng y như anh nói."

Thiệu Lăng nhướng mày:

"Chứ còn gì nữa, anh là ai chứ, điểm này mà không nhìn ra sao? Cô ta sẽ không nghe em đâu, em đừng khuyên nữa. Với lại anh thấy em vẫn nên tránh xa cô ta một chút. Kẻo có ngày bọn họ thật sự lật xe lại liên lụy đến chúng ta."

Lê Thư Hân gật đầu:

"Cái này em hiểu nhưng anh vẫn nghĩ nhiều rồi, Trương Nhã Hân sẽ không liên lạc với em đâu."

Thiệu Lăng:

"Em biết à?"

Lê Thư Hân lúc này cũng có chút bí ẩn, cô cười nói:

"Anh đúng là không hiểu phụ nữ gì cả, không có bữa tiệc chính thức cô ta tuyệt đối sẽ không liên lạc riêng với em đâu."

Mấy lời khoác lác này, bảo là chẳng nhìn ra gì cả thì đúng là đồ ngốc to đùng!

Cô cúi mắt còn chưa nói một chuyện khác.

Đây là chuyện đời trước cô chưa từng phát hiện, nhưng lần này thì cô đã nhận ra.

Giống như bữa tiệc tối nay Trương Nhã Hân đã nhìn Thiệu Lăng hơn ban mươi lần, cả buổi tối hơn ban mươi lần đấy.

Người khác sẽ không để ý đến ánh mắt của cô ta nhưng Lê Thư Hân thì có chứ.

Ai bảo cô ta nhìn chính là chồng mình chứ.

Còn việc làm sao cô biết, ừm, cô không đếm, thật sự không đếm đâu.

Cô chỉ là vô tình nhớ được thôi, thật sự là rất vô tình.

Nhưng điều này cũng khiến cô hiểu ra vì sao Trương Nhã Hân vừa gả vào thôn đã nhìn cô không vừa mắt, chỗ nào cũng cạnh tranh quả nhiên không phải vì lý do kỳ quặc như vậy.

Ha.

Lê Thư Hân đã biết bí mật nhỏ này, cô có nói ra không?

Không!

Cô sẽ không nói cho Thiệu Lăng đâu.

Chuyện này vốn dĩ Thiệu Lăng chẳng có ý kiến gì nhưng nếu nói ra rồi Thiệu Lăng lại đặc biệt chú ý Trương Nhã Hân, lúc đó cô mới là người thiệt thòi.

Cô nhìn về phía Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng:

"Sao thế?"

Lê Thư Hân đầy ẩn ý:

"Không có gì! Chỉ nhìn anh thôi không được à?"

Thiệu Lăng cười:

"Được chứ, tùy em nhìn, về nhà còn cho em nhìn rõ hơn một chút nữa."

Lê Thư Hân:

"..."

Thiệu Lăng khẽ bật cười, mặt Lê Thư Hân ửng hồng nhẹ nhàng tựa vào người Thiệu Lăng,

"Anh mà còn làm trò với em, em sẽ vắt kiệt anh cho xem!"

Thiệu Lăng sững sờ, Lê Thư Hân chớp thời cơ hắc một tiếng.

Thiệu Lăng bùng ý chí chiến đấu,

"Hay đấy, anh xem em có thể vắt thế nào!"

Ánh mắt hai người đều dính c.h.ặ.t lấy nhau...

Vắt kiệt thế nào ư?

Còn phải nói sao, sáng hôm sau cả hai đều lười biếng không dậy nổi, Thiệu Lăng ôm Lê Thư Hân ngủ say sưa.

Cả hai đều không biết, nhóc con mũm mĩm nhà mình đã "vượt ngục" khỏi chiếc giường nhỏ của nó.

Sáng sớm, thằng bé tỉnh giấc ư ử vài tiếng, ba mẹ đều không để ý đến nó.

Nó đạp đạp chân cảm thấy mình thật tức giận, sao có thể không để ý đến Bảo bối chứ!

Bảo bối là Bảo bối đáng yêu nhất mà!

Thằng bé bĩu môi nhỏ, lần lượt đạp chiếc giường nhỏ của mình nhưng cứ đạp đi đạp lại ba mẹ vẫn không tỉnh.

Thằng bé:

"Ba!"

Không ai lên tiếng.

Thằng bé lại kêu:

"Mẹ!"

Vẫn không ai lên tiếng.

Tức c.h.ế.t đi được, ba mẹ không đáng tin cậy gì cả.

Nhóc con thở hổn hển giãy giụa, lăn qua lăn lại vài cái rồi ngồi dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nó đắc ý vỗ tay cho mình, cảm thấy mình thật là giỏi quá đi.

Nó liếc nhìn ba mẹ đang ngủ trên giường nghiêng đầu ngây thơ suy nghĩ một chút, ngay sau đó cũng không gọi ai. Bảo bối hồng hộc lại từ giường giãy giụa đứng lên. Lúc này nhóc con đắc ý lắm, nó kiêu ngạo gào ô một tiếng như một chú sói con vậy.

Ừm, ba mẹ vẫn chưa dậy, nhóc con tự mình cân nhắc vài lần, đầu tiên là định chui qua khe giường, nhưng bàn tay nhỏ của thằng bé không thể duỗi ra được, quyết đoán rút nắm tay nhỏ lại, bắt đầu ngẩng đầu.

Thằng bé không biết mình đã giãy giụa bao lâu, rất rất lâu sau trán đều đổ mồ hôi hột, lúc này mới bẹp m.ô.n.g ngồi trên chiếc giường nhỏ buồn bã nhìn hàng rào, khó thoát ra ngoài quá.

Nhưng nhóc con là một em bé không nhụt chí, nó lại lần nữa vịn thành giường đứng lên. Lần này thằng bé đứng trên chiếc gối nhỏ của mình, thử một lần, cảm thấy hình như dễ hơn lúc nãy.

Nhóc con lập tức hăng hái ngồi xuống cuộn chăn nhỏ của mình lên gối. Nhóc hơn một tuổi khi muốn chạy trốn cũng có chút trí tuệ đấy.

Lần này quả nhiên toàn bộ thân hình nó đã lướt qua thành giường, bé con cười đắc ý lén nhìn ba mẹ một cái, ừm, lần này không gọi ai không phát ra tiếng động nào cả.

Thằng bé treo trên thành giường, lắc lư lắc lư, bap bap rơi xuống đất, ngã cái đập đ.í.t cái bạp.

Tiểu Giai Hi không khóc không làm loạn, ngược lại còn nở một nụ cười lớn thật hồn nhiên, thằng bé dịch cái m.ô.n.g nhỏ nhanh ch.óng bò về phía cửa.

Cửa phòng căn bản không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là được, thằng bé lập tức bò ra ngoài. Nó bò đến phòng khách, đắc ý khẽ gào ô một tiếng nữa vỗ tay cho mình. Bảo bối thật là giỏi quá đi!

Bảo bối ngốc "vượt ngục" bò trong phòng khách, đây chính là không khí tự do mà.

"Ục ục ~"

Bụng nhỏ có chút đói.

Thằng bé lóc cóc bò đến bàn trà, trên bàn trà có bày bánh gạo.

Lê Thư Hân thích ăn vặt, trong nhà luôn có một ít đồ ăn vặt như vậy.

Tiểu Giai Hi vịn bàn trà đứng dậy, cầm một chiếc bánh gạo, nó nghiêng đầu nghĩ nghĩ học dáng vẻ mẹ thường ngày xé.

Một chút, không xé ra.

Lại một chút, không xé ra!

Bảo bối đói bụng tức giận lắm nó dùng sức giật mạnh một cái, a, mở rồi!

Thằng bé vỗ n.g.ự.c, nụ cười càng đắc ý, nó biết mình giỏi lắm mà!

"Ục ục, lóc cóc ~"

Nó không chút do dự c.ắ.n một miếng, ngay sau đó đôi mắt sáng lấp lánh, bánh gạo ngọt mềm ngay lập tức đã chinh phục nhóc con.

Thằng bé há to miệng ăn hết một miếng bánh gạo, ăn xong vẫn chưa thỏa mãn, lại cầm miếng thứ hai, lần này nó đã biết rồi phải dùng sức mạnh.

Em bé giỏi giang liên tiếp ăn năm miếng bánh gạo, dường như có chút khát nước, mục tiêu lại nhắm vào chiếc cốc.

Chiếc cốc không có nước, cũng không có sữa ngon nhất, nó lại cạy mở tủ phòng khách lôi ra bình sữa bột, bap bap, bình sữa bột bị lột ra, sữa bột vương vãi khắp nơi.

Sữa bột đâu, nhóc con cúi đầu a ô một miếng, bĩu môi không hài lòng.

Nó đặt cái bình sang một bên, cầm sữa bột bò bò bò, đi vào kệ đồ trong bếp, đầu óc thằng bé hồi tưởng một chút, mẹ thường đến đây rót nước nhưng nó với không tới...

Thằng bé lúi húi trong bếp một lát nhưng không thành công, nó lại bò khắp phòng khách, đột nhiên thằng bé dừng lại.

Nó dường như nghĩ ra điều gì, dịch cái m.ô.n.g nhỏ rồi bò lại phòng ba mẹ, quả nhiên trên tủ đầu giường có một chai nước đã mở nắp uống dở.

Thằng bé rón rén bò tới xoay quanh hai vòng, đột nhiên nằm ngửa, đá chân một cái rồi lại đá một cái, đá cái thứ ba, thứ tư,…liên tiếp đá rất nhiều cái vào tủ đầu giường, chai nước lóc cóc lập tức lăn xuống.

*Bộp*

Thiệu Lăng lẩm bẩm:

"Sao thế?"

Thằng bé mũm mĩm lập tức dùng nắm tay nhỏ che miệng không phát ra tiếng động.

Thiệu Lăng lẩm bẩm một câu, không còn nghe thấy âm thanh nữa lại ngủ thiếp đi...

Lúc này thằng bé vội vã cõng chai nước suối chạy trốn.

Trở lại phòng khách, thằng bé này học dáng vẻ ba mẹ vặn vặn vặn, mà cũng phải nói, thằng bé này cũng có chút sức lực đấy lập tức đã vặn ra rồi. Nó ôm chai uống một ngụm nước, mãn nguyện vỗ cái bụng nhỏ.

Bảo bối thật là giỏi quá đi!

Mặc dù một tuổi nhưng em bé vẫn rất thích uống sữa, cho dù có ăn dặm, sữa cũng luôn được chuẩn bị sáng tối.

Nó ôm chai nước đi đến trước bình sữa bột, trực tiếp đổ nước khoáng vào.

Bảo bối tự cổ vũ cho mình, vỗ tay!

Nhóc con đổ xong nước, cúi đầu ăn một miếng, ừm, không ăn được.

Sữa bột chưa kịp hòa tan, hòa lẫn với nước khoáng không thành hình.

Thằng bé miễn cưỡng ăn hai miếng liền lắc đầu vẻ ghét bỏ, không ăn được, Bảo bối muốn ăn trứng hấp.

Nó lại bò về phía bếp...

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân tối qua lăn lộn hơn nửa đêm, chơi bài Poker rất vui vẻ nhưng cũng thực sự rất mệt.

Lê Thư Hân sáng sớm căn bản không dậy nổi, Thiệu Lăng cũng mệt mỏi, tuy rằng đàn ông không thể nói không được nhưng mà... dù sao cũng không phải thận sắt.

Anh vẫn tỉnh táo hơn Lê Thư Hân không ít, tỉnh dậy vào buổi trưa nhìn vợ cuộn tròn trong lòng anh ngủ say sưa.

Anh cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô,

"Ưm..."

Lê Thư Hân tỉnh giấc, cô như chú mèo nhỏ cuộn mình càng sát vào người Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng nhẹ nhàng vỗ vỗ cô, Lê Thư Hân tìm một tư thế thoải mái rồi lại ngủ thiếp đi.

Thiệu Lăng cười khẽ một tiếng, đúng là như trẻ con vậy.

Thiệu Lăng cúi đầu nhìn cô thấy cô ngủ rất say cũng nhắm mắt dưỡng thần, dường như cũng không còn sớm nữa nhưng mà thật sự không muốn dậy...

Khoan đã, không còn sớm?

Thiệu Lăng lập tức mở mắt giật mình quay đầu nhìn sang, vừa nhìn thấy tròng mắt thiếu chút nữa lồi ra, mặt lập tức tái mét giường em bé trống rỗng.

Thiệu Lăng giật mình lập tức ngồi bật dậy.

"Ưm, sao thế?"

Lần này cũng đ.á.n.h thức Lê Thư Hân, cô dụi mắt hỏi Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng không trả lời, thậm chí còn chưa mặc quần áo nhanh ch.óng chạy ra ngoài.

Vừa mở cửa liền nhìn thấy thằng bé đang vịn sofa đi đâu đó, tay còn cầm điều khiển từ xa TV đều bị thằng nhóc này mở lên rồi.

Thiệu Lăng vừa nãy là hoảng sợ, nếu con cái đang yên đang lành mất tích trong nhà, vợ chồng họ sẽ thực sự phát điên.

Thấy thằng bé tự chơi khá tốt, cơn giận của ông ba này bùng lên, quả thực là muốn mắng người càng muốn đ.á.n.h người.

Anh kiềm chế cơn thịnh nộ muốn c.h.ử.i mắng của mình, hít sâu một hơi, lại hít sâu một hơi nữa bình tĩnh lại.

Nhưng động tĩnh của anh đã bị thằng bé phát hiện, thằng bé quay đầu lại, nhìn anh cười giọng trẻ con trong trẻo:

"Ba!"

Thiệu Lăng vừa đến phòng khách mới nhìn thấy thằng nhóc này rốt cuộc đã làm gì thì lập tức đau đầu.

Sao có thể không đau đầu chứ?

Dưới đất vứt đầy vỏ bánh gạo, trước tủ sữa bột vương vãi khắp nơi có chỗ khô, thế mà còn có chỗ ướt, cạnh bình sữa bột vứt một chai nước khoáng, lại nhìn lên người thằng bé, thế mà còn có cái gì đó vàng vàng... Nó sẽ không bôi phân lên người chứ?

Không đúng, là trứng gà!

Trứng gà từ đâu ra...

Thiệu Lăng lập tức nghĩ đến trứng gà đặt trong bếp, đó là trứng gà chính gốc mà dì Lâm bảo mẫu nhà họ đã nhờ người quen mua, đặt ở dưới tủ bếp.

Thiệu Lăng nhịn xuống sự thôi thúc muốn đ.á.n.h con, đi vào bếp xem...

Được rồi, khắp đất đều là trứng gà bị bóp nát.