Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 243: Gặp lại người quen cũ



 

Gia đình ba người của Thiệu Giai Hi ở thủ đô đúng là như cá gặp nước.

Cậu thiếu niên đã quen với việc đi du lịch cùng ba mẹ, tuy tuổi không lớn nhưng lại rất hiểu chuyện. Gia đình ba người đi chơi không ít việc đều do cậu nhóc lo liệu. Trong cặp sách của cậu có một cuốn sổ nhỏ trên đó ghi chi chít rất nhiều kinh nghiệm, có những vấn đề đã hỏi các bạn học, có những điều đã ghi lại từ trên TV, còn có cả những tờ rơi quảng cáo lấy được ở công ty du lịch.

Cậu nhóc này rất tinh tế. Nhưng mặc dù cậu bé làm việc rất có kế hoạch, khi ra ngoài vợ chồng Lê Thư Hân vẫn không để cậu rời khỏi tầm mắt của mình. Hồi còn nhỏ đã vậy, bây giờ lớn hơn một chút thói quen này vẫn được duy trì.

Làm ba làm mẹ lúc nào cũng vậy.

Họ hy vọng con mình tự lập một chút nhưng khi ra ngoài, ở một thành phố xa lạ như vậy lại không thể yên tâm trăm phần trăm. Dù là lúc nào cũng không thể không đề phòng kẻ xấu. Mặc dù bây giờ con trai đã mười một tuổi không còn là một đứa trẻ nhỏ nhưng làm ba mẹ vẫn không thể yên tâm.

Thế là cả nhà cùng nhau ra ngoài ăn vịt quay. Sảnh lớn ở đây ồn ào, Giai Hi đi vệ sinh một lúc lâu không quay lại, Lê Thư Hân có chút không yên tâm nói:

"Đi thôi."

Thiệu Lăng:

"Đi thôi."

Anh đứng dậy, đang định đi thì Giai Hi đã quay trở lại. Cậu bé bí ẩn ngồi xuống, nói:

"Ba mẹ, hai người đoán xem con gặp được ai?"

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân liếc nhìn nhau lắc đầu. Họ ở Bắc Kinh không có người quen nào, nếu có gặp ai chắc cũng là người Bằng Thành.

Thiệu Lăng:

"Con gặp được ai vậy?"

Thiệu Giai Hi:

"Con gặp được cha của Nhạc Nhạc."

Cậu bé mang theo vài phần đắc ý,

"Con đã từng xem ảnh của chú ấy nên nhớ mặt."

Thiệu Lăng sững người một lúc lúc này mới nghĩ ra con trai đang nói đến Thiệu Bằng. Anh đã rất nhiều năm không gặp Thiệu Bằng. Bảy năm trước vào đêm Giao thừa, đám người của họ đã xảy ra chuyện. Sau đó Thiệu Bằng cũng bị quấn vào. Thang Diệu Tông không có tiền bản thân hắn ta mỗi ngày đều phải dùng rất nhiều t.h.u.ố.c để duy trì sinh mạng, chưa đến nửa năm nhà đã suy sụp càng không có khả năng bồi thường cho người khác. Những người kia liền bám lấy Thiệu Bằng, ai bảo Thiệu Bằng là người có tiền nhất trong số họ.

Hơn nữa lúc đó Thiệu Bằng cũng có ý với chị dâu Liên. Họ vin vào cớ này để nói chuyện liều mạng dây dưa với Thiệu Bằng. Thiệu Bằng cho một lần tiền lại có lần thứ hai đến cả Thang Diệu Tông cũng đến nhà họ đòi tiền.

Sức khỏe của Thiệu Bằng vốn đã không tốt, cha mẹ hắn cũng không chịu nổi sự quấy rối này, cuối cùng cả nhà đã lén bán nhà cửa ở địa phương bỏ đi biệt xứ.

Nhiều năm như vậy, không biết có phải là sợ bị người làng Thiệu Gia bán đứng hành tung hay không, gia đình ba người của Thiệu Bằng không hề liên lạc với bất kỳ ai trong làng. Nhưng Thiệu Bằng mỗi năm đều gửi tiền sinh hoạt phí cho Thiệu Giai Nhạc.

Mỗi năm một lần, mỗi lần lại đổi một nơi khác dường như cũng không muốn cho Trương Nhã Hân biết nơi ở cụ thể của họ. Có lẽ họ cũng sợ Trương Nhã Hân sẽ nói ra địa chỉ của họ cũng không trách họ không tin Trương Nhã Hân.

Sau khi Thiệu Bằng xảy ra chuyện, hai ông bà già nhà họ Thiệu cũng hiểu được người con trai này không được nữa liền muốn Trương Nhã Hân tái hôn, vừa hay cũng có thể chăm sóc Thiệu Bằng. Nhưng đã bị mẹ của Trương Nhã Hân báo cảnh sát. Sau đó hai ông bà già nhà họ Thiệu lại nhân danh con trai muốn giành lại quyền nuôi cháu.

Trước đây họ không toàn lực tranh giành là vì cảm thấy con trai lúc nào cũng có thể sinh thêm, chỉ cần con trai còn cháu trai sẽ có rất nhiều. Nhưng Thiệu Bằng đã bị thương nặng, đừng nói là con cái ngay cả "chuyện ấy" cũng không được.

Hai ông bà già liền muốn kiện đòi cháu trai đây chính là gốc rễ của nhà họ.

Nhưng họ đã thua kiện. Tình trạng sức khỏe của Thiệu Bằng và hoàn cảnh phức tạp xung quanh anh ta căn bản không thể chăm sóc con trai. Nếu nói giao con cho cha mẹ anh ta giúp đỡ thì mẹ của Thiệu Bằng lại có xu hướng bạo lực, còn có không chỉ một lần ghi nhận bạo hành gia đình, thẩm phán đương nhiên sẽ không phán như vậy.

Cha mẹ Thiệu Bằng không phục, kháng cáo lần thứ hai. Lần thứ hai vẫn là do chính Thiệu Bằng rút đơn kiện, có lẽ lúc này Thiệu Bằng đã muốn bỏ trốn. Tuy lúc con trai còn nhỏ Thiệu Bằng không chăm sóc con nhưng lần này lại không làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình. Đương nhiên cũng không loại trừ, cũng là vì sau này anh ta chỉ có thể có duy nhất một người con trai này.

Cho nên trước khi đi anh ta còn lén gặp Trương Nhã Hân và con trai một lần. Anh ta đã mua cho con trai một hợp đồng bảo hiểm ủy thác, 20 năm sau con trai họ có thể nhận được một lần 200 vạn. Đương nhiên mấy năm nay anh ta cũng sẽ đúng hạn cấp dưỡng.

Những chuyện này Trương Nhã Hân đều không giấu con trai. Là anh em tốt nhất của Thiệu Giai Nhạc nên cậu nhóc Thiệu Giai Hi cũng biết.

Ngoài ra cậu bé còn biết nhiều hơn những gì Nhạc Nhạc nghĩ. Vợ chồng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đã từng lặng lẽ bàn luận rằng, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Thiệu Bằng chắc chắn sẽ không chỉ có chừng đó tiền mà còn nhiều hơn rất nhiều. Dù sao thì trước đây anh ta là người được đền bù nhiều nhất ở làng Thiệu Gia.

Nhưng Thiệu Bằng lấy ra 200 vạn để làm vốn cho con trai cũng không phải là ít. Dù sao thì vì bị ngộ độc mà anh ta bị tổn thương nội tạng, phải dưỡng bệnh và uống t.h.u.ố.c quanh năm, bên cạnh còn có cha mẹ già. Bên người anh ta không thể nào không giữ lại tiền phòng thân.

Hai người không biết cuộc nói chuyện của mình đã bị Giai Hi nghe thấy nhưng cậu nhóc cũng không nói cho người khác biết.

Tuy là một đứa trẻ kín miệng không nói lung tung nhưng Giai Hi biết cũng không ít. Cậu bé biết những chuyện của chú Thiệu Bằng năm đó cũng biết đ.á.n.h giá của ba mẹ đối với chú Thiệu Bằng, càng biết được tâm tình phức tạp của cậu bạn Nhạc Nhạc đối với cha mình.

Bây giờ gặp được chú Thiệu Bằng trong truyền thuyết cậu bé vẫn vô cùng kinh ngạc. Cậu bé nói với ba:

"Chú ấy ở bàn bên cạnh, còn có một đôi vợ chồng già không biết có phải là ông bà nội của Nhạc Nhạc không."

Cậu bé không có ấn tượng tốt gì về ông bà nội của Nhạc Nhạc, cậu biết hai người già này là loại người gì.

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân liếc nhìn nhau:

"Con không nhận nhầm chứ?"

Thiệu Giai Hi gật đầu:

"Đương nhiên rồi, con là ai chứ, trí nhớ tốt không thể chê vào đâu được. Tuy chú ấy trông già và khác đi nhưng con vẫn nhớ ra."

Thiệu Lăng im lặng một lúc:

"Thôi bỏ đi, không cần qua chào hỏi, tin rằng hắn cũng không muốn gặp chúng ta."

Trong vụ ngộ độc trước đây, Thiệu Bằng có trách nhiệm không? Có, nhưng chắc chắn là rất nhỏ. Người ta là nhắm vào Thang Diệu Tông. Nhưng dù vậy vì lúc đó hắn đã nói những lời không hay cộng thêm việc hắn có tiền nên đã bị người thôn Thang Khẩu bám lấy.

Họ tìm đến hắn không phải là không có lý, cũng không thể thoát khỏi sự dây dưa của những người này. Chính vì vậy gia đình họ không thể trêu vào thì đành phải trốn đi xa rời quê hương, không để lộ một chút manh mối nào. Hơn nữa trước đây Thiệu Lăng còn không sống tốt bằng Thiệu Bằng, tin rằng Thiệu Bằng gặp lại anh trong lòng chắc cũng có sự chênh lệch.

Nếu đã như vậy cần gì phải gặp lại.

Thiệu Lăng:

"Được rồi, chúng ta ăn của chúng ta."

Thiệu Giai Hi chớp chớp mắt:

"Được thôi."

Cậu bé lẩm bẩm:

"Không biết chị họ và mọi người ăn thế nào, nếu ngon lần sau chúng ta cũng đi."

Hai nhà đều đến đây ngày thường đều đi cùng nhau. Nhưng hôm nay Chu Vịnh Ni có hẹn một người bạn đại học ôn lại chuyện cũ. Người bạn đại học đó trước đây học đại học ở Bằng Thành, thường xuyên đến nhà Chu Vịnh Ni ăn ké cũng quen biết với vợ chồng Lê Thư Bình. Tuy tốt nghiệp rồi mỗi người một nơi nhưng lần này gia đình Chu Vịnh Ni đến xem Thế vận hội Olympic người bạn đó cũng đặc biệt mời cả nhà họ cùng đi ăn cơm. Họ cũng có mời gia đình Lê Thư Hân nhưng họ đều cảm thấy không thân thiết nên không tham gia.

"Họ hình như là đi một quán ăn cũ nào đó."

"A, để lần sau chúng ta thử xem."

Thiệu Lăng:

"Con đấy, chỉ biết ăn."

"Thiệu Lăng?"

Bên này đang nói chuyện thì nghe có người gọi một cách ngập ngừng. Thiệu Lăng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thiệu Bằng.

Rất nhiều năm không gặp, anh vốn không định chào hỏi nhưng không ngờ Thiệu Bằng lại thấy họ.

Thiệu Bằng sau khi gọi xong cũng có vài phần hối hận nhưng vẫn nhanh ch.óng bình tĩnh lại:

"Các cậu cũng đến thủ đô xem Thế vận hội Olympic à?"

Thiệu Lăng cười nói:

"Đúng vậy, lâu rồi không gặp."

Anh nhìn về phía sau Thiệu Bằng. Đôi vợ chồng già bên cạnh anh ta không phải là cha mẹ Thiệu Bằng, trông hiền lành chất phác. Thiệu Bằng giới thiệu:

"Đây là bố vợ mẹ vợ tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gia đình ba người của Thiệu Lăng: "!!!"

Nếu đã gặp rồi Thiệu Bằng cũng không nói gì thêm chỉ quay đầu lại nói:

"Hai người ra ngoài đợi đi, con nói hai câu rồi ra."

Đôi vợ chồng già gật đầu đi xuống lầu trước.

Thiệu Lăng:

"Anh tái hôn rồi à? Chúc mừng."

Thiệu Bằng không có nụ cười nào nhàn nhạt nói:

"Tôi kết hôn với người giúp việc vẫn luôn chăm sóc tôi. Cả nhà họ ba người chăm sóc tôi, chăm sóc rất tốt."

Dừng một chút, hắn nói:

"Cha mẹ tôi đã đi rồi."

Thiệu Lăng sững người thầm nghĩ cha mẹ Thiệu Bằng chắc cũng không lớn tuổi lắm.

Thiệu Bằng:

"Sau khi chúng tôi đi được một năm thì bị t.a.i n.ạ.n xe hơi qua đời. Sau đó tôi ở một mình rồi kết hôn với người giúp việc. Cô ấy là người rất tốt, cũng không chê tôi như vậy."

Dừng một chút, anh hỏi:

"Họ, có khỏe không?"

Câu hỏi này là dành cho ai, không cần nói cũng hiểu.

Thiệu Lăng:

"Khá tốt, sống ở mức trung bình."

Thiệu Bằng thở phào nhẹ nhõm:

"Khá tốt là được rồi. Sau khi tôi đi không có ai tìm họ gây phiền phức chứ?"

Những người khác thì không đi nhưng đám người ở thôn Thang Khẩu cứ như đỉa liều mạng hút m.á.u. Hắn cho một lần lại có lần thứ hai không chịu nổi sự dây dưa mới phải bỏ trốn.

"Không có, hai người sớm ly hôn, hơn nữa nhà các anh và Trương Nhã Hân đã đ.á.n.h bao nhiêu trận kiện tụng ai cũng biết tìm họ cũng vô ích."

Thiệu Bằng cười cười:

"Như vậy rất tốt."

Hắn đ.á.n.h giá vợ chồng Thiệu Lăng. Nhiều năm như vậy họ dường như không có gì thay đổi. Ánh mắt anh dừng lại trên người bé Giai Hi, phảng phất như đang nhìn con trai mình. Con trai anh và Giai Hi cùng tuổi.

Hắn nói:

"Đã lớn như vậy rồi."

Giai Hi mím môi, đột nhiên hỏi:

"Chú ơi, chú có về thăm Nhạc Nhạc không ạ?"

Thiệu Bằng không do dự lắc đầu:

"Không thể về được. Về mới là gây thêm phiền phức cho họ. Năm đó... năm đó đã rất xin lỗi họ rồi, không thể lúc này lại gây thêm phiền phức nữa."

Giai Hi trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thiệu Bằng không phát hiện ra vẻ mặt của cậu nhóc, lại hỏi:

"Bên thôn Thang Khẩu thế nào rồi?"

Thiệu Lăng nhìn Thiệu Bằng, tin rằng anh ta không biết tình hình bên đó. Ánh mắt anh lóe lên, cười lạnh một tiếng:

"Còn có thể thế nào? Vẫn đang chờ giải tỏa đền bù đấy. Nhưng tôi nghĩ anh đi là đúng, không lộ mặt không quay về cũng là đúng. Mấy nhà cùng bị ngộ độc lúc trước sống đều không dễ dàng gì. Nếu anh quay về họ liều mạng cũng sẽ bám lấy anh."

Thiệu Bằng gật đầu thở dài một hơi.

Năm đó hắn thật sự đã làm sai quá nhiều chuyện.

"Tôi biết, cũng đã nghĩ đến rồi. Thang Diệu Tông, hắn thế nào?"

Thiệu Lăng:

"Sống không bằng c.h.ế.t."

Anh chế giễu nói:

"Hắn bây giờ sống không bằng c.h.ế.t nhưng nếu anh quay về, hắn có thể làm anh sống không bằng c.h.ế.t."

Anh nhìn Thiệu Bằng nghiêm túc nói:

"Chúng ta là người cùng một làng, tuy quan hệ không tốt lắm nhưng dù sao cũng không đến mức trở mặt. Hiếm khi gặp lại ở nơi đất khách quê người cũng nhắc nhở anh một chút. Tốt nhất không nên quay về, không nên tiếp xúc với người thôn Thang Khẩu nếu không anh sẽ không thoát thân được đâu. Nhà Thang Diệu Tông ở Lâm Thành đều có, hễ có ai lại gần một chút là nhà này lại đòi ăn vạ. Đừng nói là anh ngay cả những người bị hắn liên lụy ngộ độc, người ta còn chưa tìm nhà họ tính sổ, nhà họ còn mặt dày đến nhà người ta đòi tiền. Nói là lúc trước Thang Diệu Tông cũng đã từng dẫn họ cùng nhau phát tài. Anh có tin được không?"

Sự vô liêm sỉ chưa từng thấy qua sự vô liêm sỉ như vậy.

Hoàn toàn không có lý lẽ nhưng gia đình này lại có thể làm được.

Anh đều không thể hiểu được, sao nhà họ có thể mặt dày vô liêm sỉ đến mức này nhưng nhà họ lại có thể!

Thiệu Bằng há hốc mồm, lại vừa nghĩ người ta khi thiếu tiền thật sự cái gì cũng có thể làm ra được. Cũng thật may mắn là anh đã đi rồi nếu không ở lại sẽ bị hút m.á.u không có điểm dừng. Nhân phẩm của Thang Diệu Tông, hắn sớm đã nên biết.

Hắn hít một hơi thật sâu:

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn."

Thiệu Lăng:

"Không cần cảm ơn. Cũng không phải là nhà họ. Chúng ta ít nhiều cũng coi như là người cùng một làng có thể nhắc nhở thì luôn phải nhắc một câu. Dù sao thì người thôn Thang Khẩu cũng quá ghê tởm."

Thiệu Bằng gật đầu:

"Cũng phải cảm ơn cậu."

Anh nhìn Lê Thư Hân, nói:

"Cũng cảm ơn cô."

Lê Thư Hân ngạc nhiên nhìn Thiệu Bằng. Cô và Thiệu Bằng không có gì qua lại cũng không nói chuyện. Lúc này Thiệu Bằng đột nhiên nói như vậy Lê Thư Hân thật sự rất khó hiểu.

Thiệu Bằng thẳng thắn nói:

"Cảm ơn hai người đã giúp đỡ Trương Nhã Hân và con trai."

Mặc dù sau khi hắn đi rồi không còn liên lạc với bên Lâm Thành, nhiều chuyện cũng không biết nhưng trước khi hắn đi, hắn lại hiểu được rằng vì Tô Tuyết Liên vẫn luôn giúp đỡ Trương Nhã Hân nên Lê Thư Hân cũng thường xuyên có mặt. Họ đều có quan hệ khá tốt với Trương Nhã Hân. Trong thời gian anh nằm viện, cha mẹ hắn nhân danh hắn kiện Trương Nhã Hân họ cũng đã giúp đỡ.

Chính vì vậy, câu cảm ơn này tuy đã muộn nhưng là điều nên làm.

"Cảm ơn hai người."

--

Hết chương 117.