Thiệu Lăng một mình lái xe ra ngoài. Ngày Tết trên đường không có nhiều người đi lại nhưng lại có không ít trẻ con đang chơi pháo trên phố. Thiệu Lăng nhanh ch.óng lái xe rời khỏi nội thành đến thôn Thượng Vân. Thôn Thượng Vân cách nội thành rất gần. Anh vừa lái xe vào thôn đã có một đám trẻ con nhìn thấy. Trong đó có một cậu bé khoảng mười mấy tuổi đang chơi ném pháo, vừa thấy xe liền vẫy tay:
"Chú hai Thiệu."
Đặc điểm của làng Thiệu Gia nhà họ là loanh quanh luẩn quẩn luôn có họ hàng dắt díu với nhau, dù thân hay không thân, tóm lại là có thể dính dáng chút quan hệ.
Thiệu Lăng hạ cửa kính xe, cười nói:
"Nhà Tiểu Vĩ ở bên này à?"
Cậu bé được gọi là Tiểu Vĩ gật đầu:
"Vâng ạ, nhà cháu thuê nhà ở bên kia. Chú hai Thiệu, sao chú lại đến đây ạ?"
Cậu bé nhìn anh từ trên xuống dưới rồi cười hì hì hỏi:
"Chú hai Thiệu, cháu chúc Tết trước, chú có cho cháu tiền mừng tuổi không?"
Thiệu Lăng cười nói:
"Vậy thì cháu cứ chúc Tết đi."
Tiểu Vĩ nghe vậy mắt sáng lên vội vàng chúc Tết, nói một tràng những lời hay ý đẹp:
"Chú hai Thiệu, năm mới vui vẻ, đại cát đại lợi, năm mới phát tài, thân thể khỏe mạnh, hạnh phúc mỹ mãn..."
Thiệu Lăng nghe cậu bé nói liến thoắng như một con chim sẻ, cười đưa cho cậu bé mười đồng, dặn dò:
"Cháu mua pháo thì cứ mua nhưng chơi có chừng mực nhé. Nếu cháu mà bị thương ba cháu không được tìm chú tính sổ đâu đấy."
Tiểu Vĩ hớn hở nhận tiền, vui vẻ nói:
"Chú hai yên tâm, cháu là dân chuyên nghiệp rồi."
Cậu bé cảm thán vẫn là chú hai Thiệu tốt nhất, chúc Tết trước là cho tiền ngay.
Mười đồng là không ít đâu, nhà cậu cũng chỉ cho mười đồng,
"Chú hai Thiệu, chú thật là người tốt."
Thiệu Lăng bật cười:
"Cho cháu tiền mừng tuổi là chú thành người tốt à."
Tiểu Vĩ:
"Đương nhiên rồi!"
Lúc này, mấy đứa trẻ chơi cùng xung quanh cũng đều mắt long lanh nhìn Thiệu Lăng. Có đứa là người thôn Thượng Vân, căn bản không quen biết Thiệu Lăng tự nhiên không thể tiến lên. Ngay cả người thôn Thiệu Gia cũng có những người không qua lại với Thiệu Lăng, dù sao thì thôn Thiệu Gia cũng không phải ai cũng có quan hệ với nhau.
Nhưng vẫn có hai cô bé và một cậu bé lại gần chúc Tết, họ cũng có chút dính dáng đến Thiệu Lăng. Thiệu Lăng cười cho tiền. Thật ra dáng một người đàn ông tốt. Có lẽ là thấy bên này có người đã nhận được tiền mừng tuổi trước, một cô bé buộc tóc sừng dê ở phía xa đang chọc tổ kiến, lúc này cũng vội vàng chạy tới giọng non nớt:
"Chúc chú hai Tết vui vẻ ạ."
Thiệu Lăng nhìn về phía Tiểu Vĩ:
"Đây là em gái cháu à?"
Tiểu Vĩ xoa mái tóc sừng dê của cô bé:
"Đây là em họ bên nhà chú ba cháu."
Thiệu Lăng cũng cho cô bé mười đồng. Tiểu Vĩ dỗ dành cô bé:
"Đi, anh dẫn em đi mua kẹo, em đưa tiền cho anh giữ cho."
Cô bé năm sáu tuổi quả quyết từ chối:
"Không cần! Em phải mua kẹo cho mẹ, mẹ mua được nhiều hơn."
Tiểu Vĩ: "..."
Anh cậu chẳng qua là muốn tiện thể mua thêm ít pháo thôi mà?
Thiệu Lăng tựa vào cửa sổ xe nhìn đám trẻ con cũng bật cười. Cười đủ rồi, anh nói:
"Chú ba cháu có phải là thuê nhà ở thôn Thang Khẩu không?"
Tiểu Vĩ:
"Chứ còn gì nữa ạ?"
Thiệu Lăng cười:
"Thôn Thang Khẩu thế nào?"
Cô bé bĩu môi:
"Không tốt ạ."
Đừng nhìn cô bé còn nhỏ nhưng lại rất lanh lợi, cái gì cũng biết.
Cô bé nói bằng giọng người lớn:
"Mấy người lớn đó lúc nào cũng tụ tập đ.á.n.h bài. Ba con cũng đi, mẹ con nói nếu còn đi nữa sẽ đ.á.n.h gãy chân ông rồi ly hôn, ba con liền ngoan ngoãn rồi ạ."
Thiệu Lăng cười:
"Lợi hại vậy sao."
Cô bé mặt nghiêm túc:
"Không đ.á.n.h không nên thân!"
Thiệu Lăng:
"Phụt."
Lúc này lại có mấy đứa trẻ chạy tới, không quen biết Thiệu Lăng nên cũng ngại ngùng không dám như Tiểu Vĩ mà chúc Tết xin tiền mừng tuổi chỉ đứng nhìn thèm thuồng.
Thiệu Lăng nhìn xung quanh một chút, nói:
"Mấy đứa đều ở thôn Thang Khẩu à? Sao lại qua bên này chơi hết vậy?"
"Bên đó không vui!"
Mấy cậu bé nói, vẻ mặt không vui:
"Chán lắm ạ."
Trẻ con không biết cách diễn đạt nhưng vẫn biểu đạt được rõ ràng. Thôn Thang Khẩu tưởng rằng sắp được giải tỏa đền bù nên nhà nào nhà nấy đều xây thêm nhà vì để được đền bù nhiều hơn, lại còn xây rất dày đặc cho nên cả thôn Thang Khẩu cứ như một cái hang chuột, đâu đâu cũng chật chội. Trẻ con muốn đốt pháo trong ngõ nhỏ cũng có người mở cửa sổ ra mắng.
Tại sao? Còn không phải là vì khoảng cách quá gần sợ nổ vỡ kính cửa sổ.
Đám trẻ con không có chỗ chơi liền chạy qua thôn Thượng Vân. Về cơ bản những người thôn Thiệu Gia sau khi giải tỏa đền bù đều ở tại hai thôn này, khoảng cách cũng không xa lắm. Cho nên trẻ con đều qua đây chơi, ngay cả trẻ con thôn Thang Khẩu cũng theo cùng qua đây.
Thiệu Lăng:
"Tết nhất, mấy đứa cứ chạy qua bên này cũng không dễ dàng. Đi, chú dẫn mấy đứa đi mua kẹo."
Anh đỗ xe vào lề đường rồi nhanh ch.óng dẫn đám trẻ con đến tiệm tạp hóa. Chiều 30 Tết tiệm tạp hóa vẫn có người đ.á.n.h bài. Nhưng ở những nơi như thế này chơi bài cũng chỉ là năm xu một hào, không ai quản.
Ngay cả chồng của Hải Lan cũng đang ở đây xem náo nhiệt. Anh ta thấy Thiệu Lăng liền cười chào hỏi:
"Cậu từ đâu mà dẫn một đám củ cải nhỏ này đến đây vậy."
Thiệu Lăng:
"Chẳng phải là vào làng gặp được nên dẫn chúng nó đi mua kẹo sao."
Thiệu Lăng cũng không so đo mua một túi lớn, đám trẻ con đứa nào đứa nấy mắt sáng rực. Người lớn hào phóng như vậy không có nhiều đâu. Người lớn đều không cho trẻ con ăn kẹo!
Thiệu Lăng dẫn đám trẻ con ra ngoài:
"Nào, nào. Ai thấy thì đều có phần. Các bạn nhỏ cứ lấy một nắm đi, lấy nhiều một chút không đủ lại mua."
"Cảm ơn chú ạ."
"Chú tốt quá."
Thiệu Lăng tùy tiện tìm một chiếc ghế đẩu ngồi xuống trước cửa tiệm tạp hóa:
"Đứa nào cũng miệng ngọt thật. Nào, mấy đứa kia đừng ngẩn ra nữa lại đây lấy đi."
Có mấy đứa trẻ lớn hơn ở thôn Thang Khẩu và thôn Thượng Vân ngại ngùng không dám lại gần. Thiệu Lăng cười xua tay:
"Tết nhất mà, không cần khách sáo như vậy, nào, cầm đi."
"Cảm ơn chú ạ."
Thiệu Lăng:
"Lấy nhiều vào."
Đám trẻ con đứa nào cũng ngậm kẹo, vui vẻ nói:
"Chú Thiệu mà ngày nào cũng đến thì tốt quá."
Thiệu Lăng bật cười:
"Mấy đứa mơ đẹp quá!"
Em họ của Tiểu Vĩ quả nhiên là một đứa trẻ lanh lợi. Cô bé lớn tiếng nói:
"Vì là Tết nên mới được chia kẹo ạ."
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy."
"Tết cũng không đ.á.n.h trẻ con."
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy, thông minh thật."
Anh nhìn về phía một đứa trẻ đang ăn kẹo, hỏi:
"Cô của cháu có phải là Thiệu Linh Linh không? Cô ấy có phải sắp kết hôn không? Nếu kết hôn thì phải thông báo một tiếng nhé, chú cũng nên qua dự lễ."
Cậu bé lắc đầu:
"Không có ạ, cô cháu không có sắp kết hôn."
Thiệu Lăng cười:
"Vậy là chú nghĩ sai rồi à? Chú còn định đến ăn kẹo cưới nữa chứ."
"Không phải đâu ạ."
"Cháu biết, cháu biết, chú Thang căn bản không thích cô của nó, chú Thang thích dì Lý."
Một đứa trẻ ở thôn Thang Khẩu đang ăn kẹo, oang oang nói:
"Dì Lý và dì Thiệu đều thích chú Thang, còn có người khác nữa còn có cả dì Trần cũng thích chú Thang."
Thiệu Lăng nhướng cậu cười nói:
"Đúng vậy, cháu biết nhiều thật đấy."
"Cháu cũng biết, dì Lý còn mua cho chú Thang một chiếc xe."
Em họ của Tiểu Vĩ gãi gãi má:
"Con trai tiêu tiền của con gái, xấu hổ quá."
Trẻ con còn chưa hiểu nhiều, cũng đều gật đầu:
"Đúng là vậy."
"Con lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền nuôi vợ, không tiêu tiền của phụ nữ đâu."
"Con cũng vậy, con làm việc giỏi lắm."
Đám trẻ con ríu rít. Một đứa trẻ không lớn lắm nói:
"Chú Thang có nhiều bạn gái vậy sao? Không phải chú ấy thích dì Liên à? Lúc con ra ngoài còn thấy dì Liên vào nhà chú ấy."
"Cháu đừng nói bừa, dì Liên đã kết hôn rồi."
"Đúng vậy."
"Mẹ cháu nói chú Thang không biết xấu hổ nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mẹ cháu cũng nói vậy."
Đám trẻ con oang oang, đứa này nói một câu đứa kia nói một câu. Khỏi nói, chúng nó còn biết nhiều hơn cả chú hai Quách chuyên đi theo dõi nữa. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, chú hai Quách còn có việc riêng của mình, thời gian có thể qua đó cũng có hạn. Nhưng đám trẻ con ngày nào cũng lượn lờ trong làng chắc chắn sẽ biết nhiều hơn. Hơn nữa chẳng ai lại đi đề phòng trẻ con, đôi khi nói chuyện cũng không để ý.
Thiệu Lăng lại nghe đám trẻ con nói thêm một lúc, rồi cười nói:
"Đi, chú mua cho mấy đứa thêm ít pháo ném nữa."
Các cậu bé oang oang reo lên:
"Cảm ơn chú ạ."
Thiệu Lăng:
"Chơi cẩn thận nhé."
"Biết rồi ạ!"
Thiệu Lăng lại đi vào mua đồ, làm bà chủ tiệm tạp hóa vui không ngớt. Tuy đều là những thứ nhỏ nhặt nhưng không chịu nổi việc anh mua nhiều. Chồng của Hải Lan nhìn Tiểu Vĩ và đám bạn:
"Mấy đứa cứ lừa chú hai Thiệu của cậu tiêu tiền đi."
Tiểu Vĩ nói lớn:
"Chú hai Thiệu tự nguyện mà."
Thiệu Lăng cười:
"Đúng vậy, tôi chủ động đề nghị. Tết nhất mà, để bọn trẻ vui một chút, chủ yếu là chú ý an toàn là được."
Chồng của Hải Lan cảm thán:
"Cậu cũng quá chiều trẻ con rồi."
Nhưng nghĩ lại Thiệu Lăng không phải vẫn luôn như vậy sao?
Chính anh cũng có thể vì ở nhà chăm sóc con mà nghỉ việc hơn hai năm chuyên tâm chăm con, đối xử tốt với trẻ con dường như cũng rất bình thường. Người này chính là một người cưng chiều trẻ con.
"Tết cậu qua nhà tôi uống rượu nhé, chúng ta đã lâu không ngồi với nhau."
Thiệu Lăng:
"Được."
Anh cười sảng khoái. Thiệu Lăng không nói chuyện với mọi người quá lâu, rất nhanh liền dẫn một đám "củ cải nhỏ" ra ngoài. Bà chủ tiệm tạp hóa cảm thán:
"Đây là người làng các người à, tiêu tiền cũng hào phóng thật."
Một người bạn chơi bài cười nói:
"Bà chủ, bà nói thế là không đúng rồi, lúc nãy người ta đến thăm bà, bà vui lắm mà."
"Đúng vậy, ha ha ha ha."
Thiệu Lăng dẫn đám trẻ con ra ngoài, mỗi đứa phát một hộp pháo ném. Loại này không cần lửa, ném xuống đất là nổ. Con trai con gái đều có thể chơi. Thiệu Lăng mỗi đứa phát một hộp nói:
"Chú nói lại lần nữa, chú ý an toàn."
"Biết rồi ạ!"
Đám trẻ con đứa nào cũng nhìn nhau, thầm nghĩ chú hai Thiệu chỗ nào cũng tốt chỉ là có hơi dài dòng.
"Người lớn đều như vậy, không cho ăn kẹo, không cho chơi pháo. Ba mẹ cháu không cho cháu chơi."
"Cháu nói dối, mấy hôm trước tôi còn thấy cháu chơi."
"Cháu không nói dối, mấy hôm trước là chú Thang cho cháu năm đồng. Chú ấy bảo cháu dẫn Liên Kiều ra ngoài chơi mới cho cháu tiền."
Thiệu Lăng nhướng cậu:
"Liên Kiều là ai?"
"Con gái của dì Liên."
Thiệu Lăng:
"Chính là người các cháu vừa nói à?"
"Vâng ạ."
Thiệu Lăng lại hỏi thêm vài câu về cơ bản có thể kết luận, Thang Diệu Tông này trong quan hệ nam nữ thật sự rất hỗn loạn. Không chỉ có một mối quan hệ mập mờ, mà còn có cả người đã kết hôn. Như dì Liên này là một ví dụ.
Ánh mắt Thiệu Lăng lóe lên lại hỏi:
"Không phải làng các cháu có rất nhiều người đ.á.n.h bài sao? Chú Thang không đi chơi à?"
"Chú Thang không đi, chú Thang mỗi lần đi đều là nửa đêm, chú ấy đi lấy tiền."
Thiệu Lăng "ồ" một tiếng một cách tinh quái, thầm nghĩ quả nhiên vẫn là mấy đứa nhóc biết nhiều. Số tiền này anh tiêu không uổng.
Anh cười nói:
"Nửa đêm? Không phải là mọi người đã ngủ hết rồi sao?"
"Không phải đâu, cháu đã thấy chú ấy rồi! Chú ấy cầm một cái túi lớn, bên trong toàn là tiền."
Thiệu Lăng gật đầu, cười cười không hỏi thêm nữa, ngược lại nhanh ch.óng nói:
"Được rồi, các cháu chơi đi, chú còn phải qua nhà ông bí thư thăm hỏi, chơi vui vẻ đừng đ.á.n.h nhau nhé."
"Dạ ~"
Đám trẻ con nhanh ch.óng tụ lại với nhau tiếng pháo nổ không ngớt.
Thiệu Lăng quay trở lại xe châm một điếu t.h.u.ố.c. Khói t.h.u.ố.c lượn lờ, anh cười lạnh một tiếng:
"Thang Diệu Tông, tôi tuyệt đối sẽ không để yên cho cậu! Đây mới chỉ là bắt đầu."
Thiệu Lăng nhanh ch.óng lái xe đi, quay đầu trở lại nội thành trực tiếp gọi điện thoại:
"Tôi tố cáo..."
Anh hạ thấp giọng, khàn khàn, cúp máy rồi quay người lên xe.
Thiệu Lăng không lái xe về nhà mà lại lái xe đến thôn Thượng Vân. Nếu đã nói là đến thăm ông bí thư anh tự nhiên sẽ đến. Anh xách đồ xuống xe, ông bí thư đang ở trong sân nhìn xung quanh.
Thiệu Lăng nói:
"Ông cụ tìm gì vậy ạ?"
Ông bí thư đáp:
"Còn không phải là nghe nói thằng nhóc cậu đến, nghĩ sao cậu vẫn chưa qua đây."
Thiệu Lăng cười:
"Cháu chơi với đám trẻ con một lúc rồi đi mua cho ông ít trái cây. Đi, vào nhà đi ạ."
Ông bí thư:
"Cậu đến đây còn mua trái cây làm gì, lãng phí tiền."
Thiệu Lăng cũng không quan tâm ông cụ nói gì, cười nói:
"Ông với cháu còn khách sáo làm gì. Ông ở đây thế nào? Không bằng làng chúng ta đúng không?"
Ông bí thư cũ:
"Ổ vàng ổ bạc không bằng ổ ch.ó của mình."
Vẫn là nhớ nhà mình.
Thiệu Lăng:
"Cũng sắp rồi ạ. Cháu nghe nói tháng tư tháng năm là bàn giao. Nếu ông muốn thì lúc đó có thể chuyển qua nhưng cháu khuyên ông vẫn nên đợi một chút để nó bay bớt mùi, có formaldehyde đấy."
Ông bí thư cũ:
"Có gì đâu, hồi xưa chúng ta xây nhà chẳng phải là xây xong là ở được sao? Bây giờ bày đặt nhiều."
Thiệu Lăng:
"... Lời này cũng không thể nói như vậy được."
Ông bí thư cũ:
"Tôi ăn muối còn nhiều hơn cậu đi đường, cậu không cần dạy đời tôi."
Thiệu Lăng bất đắc dĩ:
"Ông đúng là một ông già bảo thủ cố chấp."
Ông bí thư cũ:
"Cậu cố ý chọc tức tôi phải không?"
Thiệu Lăng cười hắc hắc. Ông bí thư cũ dẫn anh vào nhà. Thiệu Lăng hỏi:
"Chỉ có một mình ông thôi à? Anh cả, anh hai nhà ông đâu?"
Ông bí thư:
"Đều đi ra ngoài đ.á.n.h bài rồi, Tết nhất mà mọi người đều giải sầu."
Dừng một chút, ông cười nói:
"Không có người khác cũng tốt, vừa hay tôi nói với cậu chút chuyện."
Thiệu Lăng nhướng cậu:
"Chuyện gì ạ?"
Ông bí thư nhìn Thiệu Lăng một cách đầy ẩn ý, một lúc lâu sau mới nói:
"Thằng nhóc này vận may của cậu tốt thật đấy. Bây giờ tôi tin là có những người trời sinh đã có mệnh phát tài."
Thiệu Lăng: ???
Ông bí thư cũ:
"Chuyện này người khác còn chưa biết, tôi nói trước cho cậu một tiếng. Cái đỉnh núi cậu thầu, có thể sẽ được giải tỏa đền bù."
Thiệu Lăng ngạc nhiên:
"Giải tỏa đền bù? Sao có thể? Tết nhất mà ông lấy cháu ra đùa à? Không nên lừa người như vậy đâu."
Ông bí thư cười:
"Hắc, cậu còn không tin. Thằng nhóc này, tôi là loại người nói chuyện không đâu à? Cậu coi tôi cũng giống cậu là một kẻ không đứng đắn à? Lời của lão già này nói ra là chắc như đinh đóng cột."
Ông nghiêm túc:
"Tôi nói là thật, nghe nói đơn vị thi công lúc xây dựng ở làng chúng ta phát hiện ra nước ngầm của chúng ta có chút vấn đề. Sau đó lại trải qua khảo sát gì đó, cái này tôi không hiểu, tóm lại là nói trên đỉnh núi cậu thầu có thể có suối nước nóng. Nếu thật sự có thì có khả năng sẽ giải tỏa."
Thiệu Lăng chăm chú nhìn ông bí thư, một bộ dạng có chút kinh ngạc không biết nói gì.
Ông bí thư cũ bật cười:
"Không ngờ đúng không? Nhưng thằng nhóc này thật sự có vận may. Lúc trước cậu bán cái bình cổ cũng bán được tiền, bây giờ một lần giải tỏa, hai lần giải tỏa. Cậu nói xem sao vận may của cậu lại tốt như vậy."
Thiệu Lăng:
"Cái này... ông nói thế, cháu cứ cảm thấy mình đang nằm mơ."
Ông bí thư cũ cười ha hả:
"Nằm mơ cũng không có chuyện tốt như vậy đâu. Cậu chính là vận may tốt. Lúc đó cậu thầu, mọi thủ tục đều đầy đủ còn làm cả công chứng. Lúc đó tôi còn cảm thấy cậu lại lãng phí tiền, bây giờ xem ra vẫn là thủ tục nghiêm ngặt một chút thì tốt hơn. Này lại không đỡ được bao nhiêu việc. Thật sự có suối nước nóng, ai cũng không thể qua mặt cậu được."
Lúc này ông bí thư cũ cũng phải cảm thán tài vận và con mắt của Thiệu Lăng.
Đương nhiên, cách làm việc của anh cũng rất khôn khéo.
Nhìn những việc này ông bí thư cũng đã nhìn ra, làm việc kỵ nhất là qua loa. Người như Thiệu Lăng rất cẩn thận. Đỡ lo.