Có lẽ là vì quan hệ với Lê Thư Nguyệt không tồi nên Thiệu Chi cũng dần thân thiết hơn với Lê Thư Hân.
Nói thật cô ta nói chuyện với Lê Thư Hân còn thoải mái hơn nhiều so với nói chuyện với anh trai mình. Dù sao thì trước đây cô ta không hiểu chuyện đã không ít lần làm Thiệu Lăng không vui. Cho nên bây giờ nhìn thấy anh, cô ta ít nhiều vẫn có chút sợ hãi nhưng nhìn thấy Lê Thư Hân thì lại không thế.
Mặc dù Lê Thư Hân cũng không phải người có tính cách dịu dàng nhưng có lẽ là vì Thiệu Chi dường như cũng chưa từng thực sự đắc tội hoàn toàn với cô cho nên sau khi quen thân rồi thì có thể nói chuyện được. Có chuyện gì hay không, cô ta đều sẽ nói với Lê Thư Hân một tiếng, cũng không phải là có ý đồ mật báo chỉ là những lời nói phiếm của một cô gái trẻ mà thôi.
Thiệu Lăng đối với cô em gái này không mặn không nhạt nhưng cũng không đến mức không hợp nhau.
Anh cảm thán:
"Thiệu Chi cũng không ngốc, biết nên ôm đùi ai."
Lê Thư Hân:
"... Cô ấy cũng không có ý đó."
Đừng nhìn Thiệu Chi trước đây không hiểu chuyện nhưng khi đã thông suốt thì cũng chỉ trong nháy mắt. Cô nói:
"Thiệu Chi bây giờ đã khác xưa rồi."
Có lẽ là vì chính Lê Thư Hân cũng là phụ nữ nên cô rất có thể hiểu được phụ nữ. Dù là Trương Nhã Hân trước đây hay Thiệu Chi bây giờ, những thay đổi của họ Lê Thư Hân đều rất có thể hiểu được và cũng sẽ cố gắng giúp đỡ một tay.
Nhắc đến Trương Nhã Hân, Lê Thư Hân ngẩng đầu nhìn về phía Thiệu Lăng. Anh hỏi:
"Sao vậy?"
Lê Thư Hân:
"Anh biết Trương Nhã Hân đúng không."
Thiệu Lăng:
"Vợ của Thiệu Bằng, sao thế? Cô ta không phải ly hôn rồi à?"
Lê Thư Hân nói nhỏ:
"Trước đây có phải cô ta đã từng theo đuổi anh không?"
Cô rất chắc chắn, trước đây Trương Nhã Hân đối với cô đầy ghen tị là vì có ý với Thiệu Lăng nhưng mấy lần gần đây gặp lại Trương Nhã Hân, lại không có cảm giác đó nữa.
Cô vừa hỏi vậy Thiệu Lăng lập tức ngây người:
"Em nói gì vậy?"
Anh vô ngữ:
"Trước khi cô ta kết hôn anh còn không quen biết cô ta, sao cô ta có thể theo đuổi anh được, em đừng nói bậy. Còn sau khi kết hôn anh và cô ta cũng không qua lại. Thật ra trước đây anh và Thiệu Bằng cũng không thân. Em biết mà, lúc đó anh chỉ nghĩ làm sao có thể tích cóp được chút tiền. Chuyện của người khác anh không bao giờ quan tâm."
Lê Thư Hân nhướng mày.
Thiệu Lăng vội vàng nói:
"Thật mà, anh thật sự oan quá."
Anh nghiêm túc nói:
"Em có thể nghi ngờ cái khác nhưng không thể nghi ngờ cái này nhé, anh còn oan hơn cả Đậu Nga nữa."
Lê Thư Hân cuối cùng cũng bật cười:
"Vậy... có thể là em nghĩ nhiều rồi?"
Thiệu Lăng:
"Vốn dĩ là em nghĩ nhiều."
Anh chân thành nói:
"Ngoài em ra trong mắt anh không chứa được ai khác."
Lê Thư Hân:
"Wow."
Thiệu Lăng:
"Vốn dĩ là vậy mà."
Anh đi được một đoạn, đột nhiên dừng bước:
"Người này đúng là không nên nhắc đến, bên kia có phải là Trương Nhã Hân không?"
Lê Thư Hân nhìn qua, đúng là Trương Nhã Hân đang dắt một bà cụ và một cậu bé.
Lê Thư Hân chủ động qua chào hỏi. Thiệu Lăng liền bĩu môi.
"Trương Nhã Hân."
Trương Nhã Hân cũng không ngờ lại gặp họ ở đây, ngạc nhiên một chút rồi cười nói:
"Thật là trùng hợp, không ngờ các cậu cũng ở đây."
Cô ta vội vàng giới thiệu với Lê Thư Hân:
"Đây là mẹ tôi còn đây là con trai tôi, Nhạc Nhạc."
Cậu bé rụt rè nấp sau lưng bà ngoại tò mò mở to mắt nhìn vợ chồng Lê Thư Hân.
Cô nói:
"Để cô giới thiệu cho con một em trai nhé."
Dì Lâm đang đẩy tiểu Giai Hi đi tới, cậu bé cũng tò mò ló đầu ra nhìn.
Cô nói:
"Giai Hi, đây là anh Nhạc Nhạc, con chào anh Nhạc Nhạc đi."
Tiểu Giai Hi lập tức cười tủm tỉm:
"Chào anh Nhạc Nhạc."
Cậu nhóc này đúng là một đứa trẻ tự nhiên. Đôi mắt long lanh của cậu đ.á.n.h giá người anh trai trông còn nhỏ hơn mình một chút, do dự một lúc rồi nói:
"Anh trai? Không phải em trai sao ạ?"
Lê Thư Hân:
"Đây là anh trai, lớn hơn con mấy tháng."
Tiểu Giai Hi "ồ" một tiếng. Đừng nhìn bé Nhạc Nhạc có chút sợ người lớn nhưng với trẻ con thì lại không sợ. Hai đứa trẻ nhanh ch.óng tụ lại với nhau.
Tiểu Giai Hi nói:
"Ở cửa có xe đẩy cho trẻ con đấy, sao anh Nhạc Nhạc không ngồi?"
Bé Nhạc Nhạc lập tức ngẩng đầu nhìn mẹ. Trương Nhã Hân nói:
"Để mẹ đi đẩy một chiếc lại đây."
Bà Trương cười nói:
"Để mẹ đi cho, các con cứ nói chuyện một lát."
Trương Nhã Hân:
"Tôi không quen siêu thị bên này, lần này cũng là đến gần đây mua bột gạo cho con trai tiện thể ghé qua xem."
Cô ta cảm thán:
"Bên cậu mua không ít đồ nhỉ."
Lê Thư Hân:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ăn Tết mà, phải chuẩn bị nhiều thứ. Còn các cô thì sao, ăn Tết tự ở Bằng Thành à?"
Trương Nhã Hân gật đầu:
"Đúng vậy, ba mẹ con bà cháu tôi ăn tết cùng nhau. Nhưng cũng khá tốt, trước đây ăn Tết tôi cũng rất mệt, năm nay chỉ có ba chúng tôi lại đỡ được không ít việc. Mọi năm đều là tôi lo liệu đồ Tết."
Nhà Thiệu Bằng có không ít họ hàng bạn bè, Trương Nhã Hân mỗi khi đến Tết đều bận đến tối tăm mặt mũi.
Đừng nhìn Thiệu Bằng chiều chuộng cô, mua cho cô một ít đồ hiệu nhưng hắn lại là một người đàn ông truyền thống. Khách khứa đến nhà rất ít khi ra ngoài ăn cơ bản đều là ăn ở nhà. Mẹ chồng cô ta cũng sẽ không làm những việc này, tự nhiên tất cả đều đổ lên đầu cô ta.
Mỗi năm ăn Tết đều mệt đến rã rời. Nghĩ như vậy, năm nay ăn Tết lại chẳng có việc gì.
Cô ta nói:
"Chúng tôi ba người đơn giản chuẩn bị một chút là có thể ăn rất lâu, trước kia tôi cứ như một người giúp việc vậy, ai..."
Cô ta dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới nói:
"Tôi nhớ ra một chuyện."
Lê Thư Hân:
"Hửm?"
Trương Nhã Hân nhìn những bản nhạc Tết rộn ràng trong siêu thị, hết bài này đến bài khác "Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng bạn..."
Cô ta nói:
"Lát nữa ra ngoài rồi nói. Tôi nhớ ra một chuyện có liên quan đến trại chăn nuôi nhà các cậu."
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân liếc nhìn nhau. Lê Thư Hân nhanh ch.óng đồng ý.
Ở đây có thể giao hàng, Lê Thư Hân tự nhiên không muốn tự mình xách. Cả nhóm cùng nhau ra ngoài tìm một quán trà. Dì Lâm đã dẫn tiểu Giai Hi về nhà trước. Mặc dù cậu bé rất muốn ở lại chơi với người anh trai mới quen nhưng ba mẹ có việc mà Giai Hi cũng không phải là đứa trẻ bướng bỉnh.
Bà Trương cũng dẫn Nhạc Nhạc về nhà trước.
Vợ chồng Lê Thư Hân và Trương Nhã Hân cùng nhau ngồi ở quán trà. Lê Thư Hân nói:
"Có chuyện gì sao?"
Trương Nhã Hân:
"Hai người có quen một người tên là Thang Diệu Tông không?"
Ánh mắt Thiệu Lăng lóe lên:
"Ở thôn Thang Khẩu."
Trương Nhã Hân gật đầu:
"Tôi cũng là vừa rồi đột nhiên nhớ ra. Có một năm ăn Tết, hắn ta đến nhà tôi xin lỗi. À, chính là năm chúng ta chuyển đi. Lúc đó hai người đều đã chuyển đến Bằng Thành rồi. Hắn ta đến nhà tôi xin lỗi, là do nhà báo Vương người có liên quan đến vụ Kamaz giới thiệu. Họ cùng nhau đ.á.n.h bài, chuyện chi tiết tôi không biết nhưng lúc tôi qua pha trà cho họ có nghe họ nhắc đến chuyện gì đó về trại chăn nuôi. Thang Diệu Tông đó cứ luôn xin lỗi Thiệu Bằng và liên tục đảm bảo rằng hắn ta đắc tội với ai cũng sẽ không đắc tội với Thiệu Bằng, tuyệt đối không có ý định tính kế Thiệu Bằng. Lần này đến là muốn hóa giải hiểu lầm giữa hai bên. Tôi mơ hồ nghe ý của hắn ta thì hình như hắn ta đã tính kế gì đó với anh nhưng không thành công. Thiệu Bằng sợ hắn ta lại tính kế mình nên cũng đã nhằm vào hắn ta không ít, vid vậy người này mới đến cửa xin lỗi. Hắn ta còn đảm bảo sau này Thiệu Bằng có việc gì cần cứ việc sai bảo. Chắc là còn đưa ra lợi ích gì đó, nếu không Thiệu Bằng cũng không thể mềm lòng. Sau này Thiệu Bằng liền nói với hắn ta, chuyện này đừng nhắc lại nữa coi như không có chuyện gì. Nếu anh có tìm Thang Diệu Tông gây sự, Thiệu Bằng sẽ giúp đỡ hắn ta."
Vì lúc đó chỉ nghe được lõm bõm nên Trương Nhã Hân nói cũng lộn xộn nhưng dù vậy cô ta vẫn nói:
"Lúc đó thì không nghĩ gì, sau này hai người họ chơi với nhau khá thân. Tôi không hiểu rốt cuộc là chuyện gì nhưng người này rất âm hiểm, đã lừa được một ít tiền từ Thiệu Bằng, quan hệ cá nhân của Thiệu Bằng với hắn ta cũng khá tốt. Nếu các cô quen người này thì hãy đề phòng hắn ta một chút."
Những điều Trương Nhã Hân nói, thật ra Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều biết. Chuyện họ nói đơn giản chính là "tai nạn" do con người gây ra ở trại chăn nuôi lúc trước nhưng sự việc đó đã bị chặn đứng.
Nhưng họ lại không ngờ sau đó còn có những chuyện như vậy.
"Thiệu Bằng giúp đỡ Thang Diệu Tông?"
Thiệu Lăng bật cười.
Trương Nhã Hân lập tức nói:
"Tôi không phải vì đã chia tay với Thiệu Bằng mà cố tình bôi nhọ hắn, chuyện này là thật."
Lê Thư Hân:
"Chúng tôi không không tin cô, thật ra rất tin những gì cô nói."
Trương Nhã Hân không nhịn được, hỏi:
"Vậy sao các cậu lại quen người như vậy. Người này thật sự rất âm hiểm."
Lê Thư Hân:
"Chúng tôi đều không quen hắn ta nhưng biết người này. Trước đây trại chăn nuôi của chúng tôi không phải có người trộm hải sâm sao? Cái này cô biết chứ? Có thể là do hắn ta sai khiến."
Còn về chuyện muốn kiếm tiền trên người c.h.ế.t, Lê Thư Hân không nói chi tiết.
Trương Nhã Hân:
"À ra thế..."
Cô ta nói:
"Chuyện này tôi biết, trại chăn nuôi nhà cậu suýt xảy ra chuyện, Thiệu Bằng cũng sợ hãi luôn sắp xếp người thay phiên canh gác. Hóa ra là do hắn ta chủ mưu."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Cảm ơn cô đã nhắc nhở chúng tôi."
Trương Nhã Hân cười:
"Thật ra mọi chuyện đã qua rồi nhưng nếu đã biết thì tôi nghĩ tôi vẫn nên nói với hai người một tiếng. Trước đây tôi đã làm sai rất nhiều chuyện nhưng bây giờ nếu chúng ta là bạn, có chuyện gì tôi nên nói cho cô biết. Tôi không biết các cô là vì chuyện này mà biết hắn ta. Tôi chỉ nghĩ, nếu người này là bạn của các cô thì phải cẩn thận. Cho nên nếu nghĩ ra thì phải nhắc nhở các cô một chút."
Lê Thư Hân:
"Tôi hiểu."
Trương Nhã Hân nói ra cũng cảm thấy thoải mái:
"Vậy được rồi, nếu đã nói xong tôi đi trước đây. Cuối năm rồi nhà tôi cũng có nhiều thứ phải chuẩn bị."
Lê Thư Hân cười:
"Được."
Cô nói:
"Tôi thấy tiểu Nhạc Nhạc rất thích tiểu Giai Hi, qua Tết không vội chúng ta dắt con ra ngoài chơi cùng nhau nhé."
Trương Nhã Hân:
"Được."
Cô ta nói:
"Tôi và mẹ tôi còn bàn bạc, chờ con tôi lớn hơn một chút sẽ dắt nó đi chơi khắp nơi. Mặc dù tôi không thể cho nó cuộc sống sung túc như trước nhưng tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để con được trưởng thành khỏe mạnh. Đến lúc đi công viên, chúng ta cùng đi nhé."
Hai bà mẹ lại chuyển chủ đề sang con cái. Trương Nhã Hân không khỏi hỏi thêm vài câu về tình hình nhà trẻ của Lê Thư Hân. Nghe đến học phí, cô ta cũng phải lè lưỡi. Nhưng dù là đắt hay rẻ, cô ta cũng thật sự không thể cho con đến đây học vì khoảng cách quá xa, không tiện. Nhà trẻ chắc chắn phải học gần nhà mới tiện. Nhưng điều này cũng giúp cô có một cái nhìn sơ bộ về nhà trẻ.
Cô ta cảm thán:
"Tôi còn phải nỗ lực nhiều."
Lê Thư Hân:
"Cô cũng đừng tự tạo áp lực quá lớn, đứa bé còn nhỏ mà."
Trương Nhã Hân gật đầu.
Hai bà mẹ thảo luận về con cái. Thiệu Lăng thì ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn như đang suy nghĩ điều gì.