Những màn kịch của Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên Thiệu Lăng đã thấy quá nhiều, nói sao nhỉ?
Họ gây chuyện cũng không có gì ngoài dự đoán. Chuyện này đã quá quen thuộc nên Thiệu Lăng cũng không bị ảnh hưởng gì.
Công ty là vậy một khi đã mở ra là bận rộn ngay lập tức. Tình hình bên phía Thiệu Lăng, Lê Thư Hân không hiểu rõ lắm nên cô cũng không đưa ra ý kiến gì cũng không tùy tiện xen vào. Thiệu Lăng ra nước ngoài một chuyến để đàm phán đại lý. Lê Thư Hân ngạc nhiên phát hiện, tựa game mà Thiệu Lăng mua lại bản quyền lại khá nổi tiếng, ngay cả một người hoàn toàn không có hứng thú với game như Lê Thư Hân cũng đã từng nghe qua ở kiếp trước.
Nhưng nghe qua là một chuyện, Lê Thư Hân không có hứng thú với những thứ này cũng giống như Thiệu Lăng không có hứng thú với việc kinh doanh của cô. Hai vợ chồng mỗi người làm việc của mình. Lê Thư Hân cảm thấy như vậy cũng rất tốt, mỗi người đều có sự nghiệp riêng.
Sau khi Thiệu Lăng từ nước ngoài trở về, hai người thật sự quấn quýt mấy ngày liền nhưng cũng không thể lúc nào cũng dính lấy nhau được. Dù sao cũng đã cuối năm có rất nhiều việc phải xử lý. Bên phía Lê Thư Hân cũng bận, phòng kinh doanh đột nhiên có bốn người xin nghỉ phép, cô sao có thể không bận được?
Uông Địch dẫn mấy người về quê. Trước khi đi cô ấy đã mua một căn nhà ở đây. Phải nói là bây giờ thật sự tiện lợi hơn so với 20 năm sau. Hai mươi năm sau, nhà cửa cơ bản đều là nhà dự án, không có hai năm thì chưa chắc đã nhận được nhà.
Nhưng bây giờ thì khác, nhà xây sẵn để bán vẫn có. Tuy nhà dự án tương đối nhiều nhưng nhà xây sẵn cũng không ít. Căn nhà mà Uông Địch mua chính là nhà xây sẵn. Cô làm xong thủ tục liền lập tức cùng mấy người bạn về quê.
Uông Địch vừa mua nhà xong liền nóng lòng muốn chuyển hộ khẩu về. Hiện tại vẫn còn chính sách mua nhà nhập hộ khẩu, cô bay như tên lửa về quê. Tính toán ngày tháng cũng đã đến lúc trở về.
Uông Địch về quê thật ra không mất nhiều ngày, thời gian chủ yếu là đi lại trên đường. Quả nhiên Lê Thư Hân vừa nghĩ đến liền nhận được điện thoại của Uông Địch. Nhóm của họ đã về trở lại.
Cô ấy chủ động gọi điện cho Lê Thư Hân, mời cô ăn cơm.
Lê Thư Hân cười đồng ý nhưng cũng nói:
"Sao không báo trước một tiếng, để tôi ra ga tàu đón."
Uông Địch:
"Không cần đâu ạ, bọn em mua không ít đồ ở quê, chị đón cũng không chở hết được. Bốn người bọn em đi hai chiếc xe là vừa đẹp."
Giải quyết xong chuyện phiền lòng lớn nhất, cả người cô ấy đều nhẹ nhõm hẳn lên:
"Lê tổng, em có mang đặc sản quê em cho chị, để em mang qua nhé."
Lê Thư Hân:
"Được thôi."
Uông Địch hẹn Lê Thư Hân, hai người nhanh ch.óng gặp mặt. Quả nhiên Uông Địch mang theo một túi lớn đầy đặc sản. Cô ấy cười tủm tỉm:
"Lê tổng, đưa chìa khóa xe cho em, em để vào cốp xe cho chị trước."
Lê Thư Hân đồng ý.
Lê Thư Hân quan sát Uông Địch phát hiện lần này trở về cô ấy có chút khác biệt, cả người đều toát lên vẻ nhẹ nhõm thoải mái.
Lê Thư Hân cười hỏi:
"Chuyến đi này rất thuận lợi đúng không?"
Uông Địch gật đầu:
"Thuận lợi ạ."
Hai người gọi món, Uông Địch bắt đầu kể chuyện.
Thật ra chuyện của cô ấy Lê Thư Hân đều biết cả nên Uông Địch cũng không ngại kể lể, càng không có gì gọi là chuyện xấu trong nhà không thể nói ra ngoài.
Cô ấy cảm thán:
"Lần này trở về em mới càng cảm thấy không biết năm đó em đã chịu đựng như thế nào."
Cô ấy không sợ nhà nghèo nhưng lại không thể chịu đựng được người nhà như vậy.
Cũng may là Lê Thư Hân đã nhắc nhở cô ấy. Nghĩ đến đây Uông Địch vội vàng nói lời cảm ơn:
"Lê tổng, cảm ơn chị, may mà chị bảo Tiểu Vương đi cùng em. Nếu là Dương Tùng thì chưa chắc đã được."
Lê Thư Hân vừa nghe đã hiểu có lẽ đã xảy ra chuyện gì, vội hỏi:
"Sao vậy?"
Uông Địch bĩu môi:
"Lần này em về, ba mẹ em lại còn tìm cả nhà đã đính hôn với em trước đây đến nữa. Chị nói xem họ nghĩ gì lại còn muốn hai bên cạnh tranh."
Nói đến đây Uông Địch buồn nôn đến mức muốn ói ra. Đôi vợ chồng này vì muốn kiếm thêm tiền cho con trai mà thật sự không coi con gái ra gì.
Cô ấy cười lạnh một tiếng:
"May mà trước đó chị đã nói đúng, em không lộ diện ngay từ đầu mà để Tiểu Vương đến nhà em trước. Người trong làng em còn định đ.á.n.h cậu ấy nữa. May mà Tiểu Vương trông không dễ chọc. Nếu là Dương Tùng thì chắc chắn đã bị đ.á.n.h, bị bắt nạt rồi. Tiểu Vương có một khuôn mặt hung dữ nên họ mới nhịn không động thủ. Hơn hai năm trước ba mẹ em đã gả em với giá một vạn tiền thách cưới. Lần này Tiểu Vương đến họ thấy có thể kiếm lời liền nói không lấy năm vạn thì sẽ kiện Tiểu Vương tội buôn người. Chị xem họ tính toán với con gái mình thế nào. Tiểu Vương đương nhiên không sợ họ, dù sao em cũng không phải bị buôn bán nên em cũng sẽ không phối hợp. Thấy Tiểu Vương không bị lay chuyển, họ lại tìm nhà kia đến nói là ai ra giá cao hơn thì sẽ gả em cho người đó. Thật sự lần này may mà chị bảo em giả làm phụ nữ có thai, Tiểu Vương không chịu nhượng bộ nói em đã có t.h.a.i tám tháng, quả nhiên nhà kia lập tức không đồng ý. Người ta chịu bỏ ra một vạn là muốn tìm một cô gái trong trắng chứ không phải muốn tìm một người mẹ của con người khác."
Uông Địch kể lại một cách nhẹ nhàng nhưng trong lòng thực sự rất chua xót.
Những cô gái ở vùng quê nghèo như họ chỉ có thể đối mặt với số phận như vậy sao? Nếu không phải cô đã trốn đi thật không biết kết cục của mình sẽ ra sao. Lần này trở về cô ấy còn nghe nói, người đàn ông mà ba mẹ cô ấy định gả cho đã gần 40 tuổi và còn ly hôn hai lần.
Hai người vợ trước vì không sinh được con mà bị đuổi ra khỏi nhà.
Người đàn ông đó cũng không nghĩ một người không được hai người cũng không được, có thể nào là do vấn đề của chính mình không. Nhưng dù vậy người ta vẫn cảm thấy nếu đã bỏ ra một khoản tiền thách cưới lớn thì phải cưới được một cô gái còn trinh.
Cô ấy đóng giả làm phụ nữ có t.h.a.i tám tháng, cố tình trang điểm cho mình trông vừa xấu vừa tiều tụy. Ngay cả cổ tay và bàn tay cũng không tha, đều bôi đen trông rất t.h.ả.m hại. Chính vì vậy gia đình kia nhanh ch.óng rút lui từ chối thẳng thừng, cạnh tranh gì nữa, người ta không làm đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ba mẹ em vừa thấy em liền xông lên muốn đ.á.n.h em. Vẫn là Tiểu Vương ngăn lại nói em bây giờ đã tám tháng, nếu có chuyện gì thì sẽ là một xác hai mạng, đến lúc đó nhà họ cũng sẽ không bỏ qua. Nhất định phải mạng đền mạng. Lúc này ba mẹ em mới bị dọa sợ, nhưng dù vậy mẹ em vẫn tát em mấy cái."
Uông Địch kể lại những chuyện này, vẻ mặt lại mang theo nụ cười:
"Mỗi lần em sắp mềm lòng, họ luôn có thể làm em tỉnh ra. Em vốn thấy họ sống khổ cực, trong lòng thật sự rất buồn nhưng rồi em nhanh ch.óng thấy được em trai mình, nó thật sự vừa trắng vừa béo. Lại nhìn thấy vẻ mặt trả giá của ba mẹ còn có cả những cú tát không chút nương tay, em liền biết mình cũng không có gì phải buồn cả. Cuối cùng em đã đưa tổng cộng ba vạn đồng."
Năm 2000, ba vạn không phải là ít.
Lê Thư Hân lặng lẽ lắng nghe,
"Đừng buồn."
Uông Địch:
"Em không buồn, em buồn cái gì chứ."
Cô ấy vẫn có thể cười được:
"Khi con người ta đã nguội lạnh, người khác sẽ không thể làm tổn thương họ được nữa. Lúc đó em còn có thể tính toán lại họ một phen. Ba vạn em đưa, không phải là tiền thách cưới mà là tiền dưỡng lão."
Dù sao cô ấy cũng đã ra ngoài va chạm nhiều, luôn hiểu biết hơn một chút.
Cô ấy nói tiếp:
"Em nói với ba mẹ, người đàn ông của em một đồng tiền thách cưới cũng không cho, em đã là phụ nữ có thai, người ta cùng lắm là không cưới. Nhưng anh ấy vẫn sẽ tiền dưỡng lão. Ba mẹ em hai người mỗi năm một nghìn tính từ năm 55 tuổi, đưa trước ba mươi năm. Đó là ba vạn, họ tự nhiên rất vui lòng."
Cô ấy cười lạnh:
"Trong lòng họ, dù sao cũng là tiền, mặc kệ là danh nghĩa thách cưới hay dưỡng lão thì dù sao số tiền đó cũng là cho họ. Họ chỉ nhìn thấy số tiền nhưng không nghĩ đến những thứ khác. Đương nhiên, ở quê em rất ít con gái đi lấy chồng lại cho ba mẹ tiền dưỡng lão. Nhà chồng cũng sẽ không đồng ý. Mọi người đều mặc định là con trai sẽ dưỡng lão. Cho nên họ cầm số tiền đó còn đi khoe khoang nữa."
Lê Thư Hân lặng lẽ nghe Uông Địch kể, con người luôn cần phải nói ra thì mới có thể thoải mái.
Uông Địch:
"Họ nhìn thấy tiền đương nhiên là vui tự nhiên là đồng ý cho em kết hôn còn đưa cho em sổ hộ khẩu, vậy là em thuận lợi làm thủ tục chuyển đi. Ba vạn đồng giải quyết được mọi chuyện, tuy tiền không ít nhưng thật sự đã giúp em tiết kiệm được không ít phiền phức."
Lê Thư Hân:
"Ba vạn không ít nhưng cũng không nhiều, đối với em kiếm cũng nhanh, như vậy rất tốt."
Uông Địch cười khổ một chút:
"Thật ra lúc đó em định cho họ nhiều hơn một chút, họ dù không tốt nhưng dù sao cũng là ba mẹ ruột của em. Nhưng em vẫn giữ được bình tĩnh. Em vẫn còn chút lý trí. Nếu em cho nhiều hơn thì họ chắc chắn sẽ nghi ngờ em có tiền, không chừng còn không đồng ý mà tiếp tục gây khó dễ cho em. Cho nên số tiền này đã rất thích hợp rồi. Em cũng giả vờ nói, nếu không phải vì để đăng ký kết hôn làm giấy khai sinh thì em thà không cần làm hộ khẩu. Dù vậy thằng em trai ranh ma của em vẫn còn nghi ngờ. May mà em đã chuẩn bị sẵn kịch bản trên tàu hỏa nói là mình sinh con xong sẽ ra nước ngoài làm việc, có thể mấy năm không về, kể cả có về cũng phải vất vả vì gia đình mình sợ không thể quay lại được nữa nên mới chịu cho ba vạn. Lúc này mới đ.á.n.h tan được nghi ngờ của họ. Nhưng có một bà thím trong làng hình như nhận ra em giả m.a.n.g t.h.a.i cứ nhìn em một cách kỳ quặc làm em sợ hết hồn. May mà bà ấy không vạch trần em, chỉ nói với em là đi rồi thì đừng quay lại nữa."
Uông Địch lại nói:
"Trước khi đi em còn lén đi thăm các chị gái của mình, mỗi người cho 5000 đồng."
Uông Địch vì mua nhà nên trong tay thực ra không có nhiều tiền, cô ấy còn phải mượn tiền của Trần Trân nhưng cô ấy thật sự không thể nhìn các chị mình sống không dễ dàng. Mấy người chị của cô ấy đều sớm lấy chồng, cuộc sống cũng bình thường. Họ không có suy nghĩ giống cô ấy, nhưng dù vậy Uông Địch vẫn muốn giúp họ một chút cuối cùng.
Cô ấy nói:
"Dù sao thì em cũng không hổ thẹn với lương tâm."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Tôi biết, cô chính là ngoài cứng trong mềm, thật ra tính cô rất mềm yếu."
Nói về sự cứng rắn, người như Lê Thư Hân mới là thật sự cứng rắn có thể làm được việc không vượt quá phạm vi của mình một chút nào. Có lẽ cô cũng không phải là không di truyền chút nào từ mẹ mình. Ít nhất là về mặt lạnh nhạt với tình thân, đối với nhà mẹ đẻ cô có thể làm được.
Lê Thư Hân hít một hơi thật sâu vỗ vỗ tay Uông Địch:
"Nếu tất cả đã qua rồi thì phải nhìn về phía trước, cuộc sống sau này sẽ tốt đẹp hơn."
Uông Địch nhìn Lê Thư Hân, gật đầu thật mạnh.
Cô ấy nói:
"Lần này trở về em muốn đổi tên, em định đổi thẳng thành Wendy."
Bây giờ mọi người đều gọi cô như vậy, dù sao cũng liên quan đến việc chuyển hộ khẩu nên cô muốn đổi luôn.
Lê Thư Hân cười:
"Được, chúc em có một khởi đầu mới."
Uông Địch nghiêm túc gật đầu:
"Nhất định sẽ!"
Uông địch nói một cách đầy quyết tâm:
"Thân phận mới, tên mới, em phải trở thành một con người hoàn toàn mới!"