Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 220: Khen thưởng



 

Gặp phải l.ừ.a đ.ả.o bất kỳ ai cũng mong muốn kẻ xấu sẽ bị pháp luật trừng trị.

Nhưng đôi khi việc này không hề dễ dàng, đặc biệt là trong những trường hợp xuyên quốc gia như thế này khi đối phương hoàn toàn ở ngoài tầm với. Họ thật sự không có cách nào làm gì được những kẻ xấu ở nước ngoài đó.

Tuy nhiên một khi đã biết thì Lê Thư Hân và công ty của cô chắc chắn sẽ không mắc bẫy.

Phía Thời trang Thư Lăng vừa thêm vào điều khoản mới, bên kia liền cứng họng thậm chí còn có vẻ tức đến hộc m.á.u. Dù sao thì nếu phía Lê Thư Hân đã lãng phí thời gian trong giai đoạn đầu thì bên kia cũng lãng phí thời gian tương tự.

Hơn nữa có lẽ là do thái độ tự cho mình thượng đẳng nên khi phía Thư Lăng đột ngột dừng lại, bên kia lại tỏ ra vô cùng tức giận.

Dù vậy ngay cả lúc này thì bên kia vẫn cố gắng thuyết phục họ. Ngay cả Uông Địch cũng có chút ngỡ ngàng:

"Bọn họ coi chúng ta là đồ ngốc cả sao? Đã lộ tẩy rồi mà còn muốn thuyết phục chúng ta bỏ điều khoản đó đi à?"

Lê Thư Hân đáp:

"Chắc là... do sự ngạo mạn thôi."

Ngạo mạn, cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc, nghĩ rằng mình sẽ không bị phát hiện sẽ không bao giờ thất bại.

Cô nói:

"Nếu đã biết họ là l.ừ.a đ.ả.o thì không cần lãng phí thời gian vào những người này nữa. Mặt khác, Uông Địch, cô hãy trao đổi với chuyên viên chăm sóc khách hàng bên trang web kia xem họ có biết chuyện này không. Tôi đoán là họ cũng không phải hoàn toàn không hay biết gì đâu."

Uông Địch:

"Việc này em biết rồi."

Cô ấy thở dài một tiếng.

Quả nhiên trên đời này chẳng có bữa trưa nào là miễn phí.

Dù vậy Uông Địch cũng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần:

"Em quen biết nhiều người, em phải tuyên truyền chuyện này cho họ mới được."

Lê Thư Hân:

"Em cũng có thể đăng chuyện này lên mạng, tóm lại thêm một người biết thì sẽ bớt đi một người bị lừa."

Uông Địch:

"Đúng vậy, chị nói đúng, tan làm em sẽ làm ngay!"

Uông Địch dẫm lên đôi giày cao gót, bước đi dứt khoát dáng vẻ hiên ngang hùng dũng.

Tiểu Điền nhìn theo nói:

"Chị Wendy dường như không bao giờ biết mệt."

Tiểu Điền mồ côi cha mẹ lớn lên cùng anh trai, cuộc sống cũng không mấy khá giả. Cô ấy tự mình nỗ lực thi đỗ đại học nhưng vì trường và chuyên ngành đều không thuộc hàng top nên rất lận đận trong việc tìm việc.

Dù vậy cô ấy vẫn luôn là một người rất cố gắng. Cô ấy tự thấy mình là người nỗ lực, ngay cả bạn trai cô ấy là luật sư Quan cũng nói cô mạnh mẽ và cầu tiến hơn rất nhiều cô gái khác mà anh ấy từng gặp. Nhưng Tiểu Điền cũng không khỏi cảm thán, so với Wendy thì cô ấy thật sự còn kém xa.

Wendy cứ như người máy vậy, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và mạnh mẽ.

Tiểu Điền vô cùng cảm khái, Lê Thư Hân cũng gật đầu đồng tình, đúng là không thể so bì được.

Chuyện này cuối cùng cũng được giải quyết, Lê Thư Hân cũng thở phào nhẹ nhõm nếu không trong lòng cứ canh cánh một nỗi lo. Mặc dù thương vụ này không thành, không kiếm được khoản tiền đó nhưng cô cũng không quá buồn bực.

Dù sao thì ngay từ đầu cô đã có dự cảm không lành.

Lúc không có ai, Lê Thư Hân lẩm bẩm một mình:

"Giác quan thứ sáu của mình cũng chuẩn phết."

Gần đây vì chuyện này mà cô bận rộn hơn thường lệ. Hôm nay biết được tình hình cụ thể, cô cũng không suy nghĩ nhiều nữa mà quyết định tan làm sớm. Làm sếp chính là có thể tùy hứng một chút như vậy.

Mấy hôm nay Lê Thư Hân không đi đón con trai. Cô gọi điện cho Thiệu Lăng rồi lại gọi cho dì Lâm.

Mấy ngày nay đều là dì Lâm đến đón tiểu Giai Hi. Cô đã gọi điện báo nên dì Lâm cũng không cần qua nữa. Lê Thư Hân đứng ở cổng trường chờ con. Phải công nhận phụ huynh của trường mầm non này đều có điều kiện khá giả, nếu không phải Lê Thư Hân đến sớm thì đã chẳng tìm được chỗ đậu xe nào gần.

Một lát sau cô giáo lớp mầm của trường Hướng Dương dẫn các bé cùng nhau từ trong lớp học ra. Lớp mầm luôn là lớp tan học sớm nhất. Các bạn nhỏ nối đuôi nhau như một xâu kẹo hồ lô. Từ xa, tiểu Giai Hi đã nhìn thấy mẹ đến đón liền vẫy tay rối rít, gọi to:

"Mẹ ơi!"

Lê Thư Hân cũng vui vẻ vẫy tay lại.

Mấy phụ huynh lớn tuổi hơn đứng gần đó đều cảm thán, quả nhiên người trẻ tuổi lúc nào cũng tràn đầy sức sống.

Tiểu Giai Hi vẫy tay chào cô giáo rồi vui vẻ chạy đến bên mẹ.

Cậu bé ôm lấy chân Lê Thư Hân vui sướng khoe:

"Mẹ ơi, hôm nay con được một bông hoa bé ngoan này."

Cậu nhóc kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c, Lê Thư Hân lập tức nhìn thấy bông hoa bé ngoan được dán ngay ngắn trước n.g.ự.c con trai.

Cô ngạc nhiên reo lên:

"Ôi chao, bảo bai của mẹ giỏi thế! Hồi đi học mẫu giáo mẹ còn chưa được bông hoa bé ngoan nào đâu, sao con lại siêu thế nhỉ."

Thực ra thì cô chưa từng được đi học mẫu giáo.

Tiểu Giai Hi đắc ý lắm,

"Hôm nay bọn con học kể chuyện, con học được ngay lập tức ạ."

Lê Thư Hân vỗ tay khen ngợi. Tiểu Giai Hi càng đắc ý hơn, kiêu hãnh nhón chân:

"Con giỏi lắm, con muốn kể cho chị họ nghe."

Lê Thư Hân gật đầu:

"Được chứ, bảo bai của chúng ta giỏi như vậy, biết nhiều câu chuyện thế thì có thể kể cho mọi người cùng nghe rồi."

Cô bế con trai lên xe đặt vào ghế an toàn rồi nói:

"Chúng ta đi mua ít đồ rồi hãy về nhà, được không?"

Tiểu Giai Hi đáp bằng giọng sữa non nớt:

"Dạ được ạ."

Lê Thư Hân cười:

"Vậy con đoán xem, mẹ muốn đi mua gì nào?"

Tiểu Giai Hi nghiêng đầu suy nghĩ rồi lắc nhẹ, bảo bai không biết, bảo bai không đoán được.

Nụ cười của Lê Thư Hân càng rạng rỡ hơn:

"Bảo bai của chúng ta giỏi như vậy còn được cả bông hoa bé ngoan, đương nhiên là phải được thưởng rồi. Mẹ sẽ đưa bảo bai của chúng ta đi mua đồ ăn ngon."

Mắt tiểu Giai Hi lập tức sáng lên vui vẻ lắc lư người:

"Mẹ ơi, mẹ ơi, chúng ta đi mua đồ ăn vặt ạ?"

Lê Thư Hân:

"Đúng rồi, mẹ phải mua cho bảo bai."

Tiểu Giai Hi:

"Oa."

Cậu bé vỗ tay:

"Thích quá!"

Lê Thư Hân vừa cười vừa lái xe:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy bây giờ chúng ta xuất phát, xung phong!"

Tiểu Giai Hi học theo dáng vẻ của mẹ cũng hô lên:

"Xung phong!"

Hai mẹ con nhanh ch.óng lái xe đến một cửa hàng đồ dùng cho mẹ và bé không xa nhà. Đừng nhìn cái tên có vẻ hơi quê mùa nhưng nơi này lại không hề nhỏ, mấy tầng lầu mặt tiền đều là đồ dùng cho mẹ và bé.

Các thương hiệu trong và ngoài nước cũng không thiếu thứ gì.

Lê Thư Hân đỗ xe xong, dắt cậu nhóc vào cửa. Tầng một chủ yếu là thực phẩm, tầng hai là đồ chơi, tầng ba là quần áo, tầng ban còn có cả khu vui chơi cho trẻ em.

Lê Thư Hân nói:

"Đi nào, chúng ta tìm khu vực dành riêng cho các bé ba tuổi..."

Tiểu Giai Hi đi theo mẹ, đôi mắt to tròn long lanh vui vẻ nói bằng giọng mềm mại:

"Mẹ ơi, ở bên kia ạ."

Tiểu Giai Hi chỉ sang một bên khác:

"Đồ của con ở bên kia ạ."

Cậu bé thường xuyên đi cùng ba nên đã biết rõ đồ mình muốn mua ở đâu. Lúc còn nhỏ thì ở ngay gần cửa sau đó cứ dịch dần vào trong vì cậu bé lớn hơn một chút thì phải ăn đồ của các anh chị lớn hơn.

Cậu nhóc trong lòng rõ như gương:

"Đồ ăn của con ở bên này."

Lê Thư Hân cười tủm tỉm:

"Bảo bối của mẹ giỏi quá, trí nhớ tốt thật."

Tiểu Giai Hi lập tức lại đắc ý. Cậu bé là kiểu trẻ con được khen là vênh mặt lên ngay, đi đường cũng có vẻ oai phong hơn hẳn. Lê Thư Hân dắt con đến khu vực này nhìn thấy biển hiệu ghi "Dành riêng cho trẻ từ ba đến bốn tuổi".

Lê Thư Hân nói:

"Vì đây là phần thưởng cho bảo bối nên phải để bảo bai tự chọn. Con xem mình thích cái nào nào?"

Cô bế con trai lên. Tiểu Giai Hi nói ngay:

"Con muốn thanh phô mai ạ."

Cậu bé lại chỉ sang bên cạnh:

"Ở kia có xúc xích cá tuyết, con muốn ăn."

Tiểu Giai Hi mắt cong cong, miệng chu lên đáng yêu, không hề khách sáo chọn toàn những món mình thích chất đầy một xe đẩy nhỏ. Lê Thư Hân bật cười, thầm nghĩ trẻ con quả thật rất đơn thuần. Thực ra kể cả khi Giai Hi không được bông hoa bé ngoan, nhà họ cũng sẽ định kỳ mua đồ ăn vặt cho con.

Đây là cửa hàng đồ dùng cho mẹ và bé nên về cơ bản kể cả là đồ ăn vặt thì cũng rất phù hợp cho trẻ nhỏ, là những món ăn vặt tương đối dinh dưỡng chứ không phải đồ ăn vặt công nghiệp. Vì vậy, tuy nói là đưa con đi mua đồ ăn vặt nhưng Lê Thư Hân vẫn có chừng mực.

Dù những món này ngày thường vẫn mua nhưng lần này là phần thưởng là được tự mình chọn, mỗi loại đều do chính tay bảo bai chọn nên tiểu Giai Hi vui đến nỗi mặt đỏ bừng.

Cậu bé nói to:

"Mẹ ơi, sau này con sẽ biểu hiện thật tốt, sau này con sẽ lại được bông hoa bé ngoan nữa."

Lê Thư Hân:

"Vậy lần sau mẹ lại thưởng cho con, được không?"

Tiểu Giai Hi lập tức gật đầu, giọng sữa non nớt:

"Dạ được!"

Cậu bé vui lắm, nói:

"Mẹ ơi, con thích mẹ lắm ạ."

Lê Thư Hân:

"Mẹ cũng thích bảo bối nhất."

Họ mua đầy một xe đẩy, chất được khoảng ba túi lớn. Lê Thư Hân đẩy thẳng xe ra hầm để xe rồi mới cho đồ vào cốp.

Tiểu Giai Hi đi bên cạnh mẹ giọng trong trẻo:

"Mẹ ơi, lần sau chúng ta đưa cả ba đi nữa nhé."

Lê Thư Hân:

"Được thôi, đưa ba con đi làm người khuân vác. Ba khỏe có thể xách được hết mọi thứ, chúng ta sẽ không bị mệt như thế này."

Làm mẹ, cô đương nhiên hiểu con trai mình muốn nói gì.

Tiểu Giai Hi lập tức gật đầu ý của cậu bé chính là như vậy.

Tiểu Giai Hi cười mềm mại:

"Con vui lắm ạ."

Lê Thư Hân nhìn nụ cười rạng rỡ của con trai nói:

"Con vui thì mẹ cũng vui."

Hai mẹ con cùng nhau về nhà. Mặc dù thương vụ thất bại nhưng tâm trạng của Lê Thư Hân lại không tệ chút nào. Cậu con trai bụ bẫm nhà họ đáng yêu như vậy, làm mẹ còn có gì không hài lòng nữa chứ? Tiền thì không bao giờ kiếm hết được, hơn nữa việc họ vạch trần được âm mưu cũng đã giúp họ tránh được không ít phiền phức.

Bên này Lê Thư Hân đã về nhà nhưng bên kia Uông Địch thì vẫn chưa về.

Cô ấy xử lý nốt một số công việc tồn đọng, sau đó quyết đoán lên mạng đăng bài. Cô ấy thao tác thành thạo vào ngay diễn đàn Thiên Nhai.

Đây là một diễn đàn vô cùng nổi tiếng thời bấy giờ, lượng truy cập hàng ngày rất lớn. Uông Địch có một tài khoản quen thuộc trên đó. Cô nhanh ch.óng đăng nhập rồi bắt đầu gõ bàn phím viết bài. Mặc dù không phải ai cũng có thể lên mạng nhưng cô vẫn muốn lan truyền chuyện này ra để càng nhiều người biết đến càng tốt.

Biết đâu đấy sẽ có người đọc được bài viết này mà không bị lừa.

Đối với những âm mưu l.ừ.a đ.ả.o quốc tế này, họ không có cách nào đưa kẻ xấu ra trước công lý nhưng lại có thể giúp nhiều người biết đến hơn để phòng bị.

Uông Địch không chút do dự, một bài viết nhanh ch.óng ra đời. Cô là khách quen của diễn đàn, tài khoản cũng thuộc hàng top nên bài viết nhanh ch.óng được ghim lên đầu và gắn sao, nổi bật ngay trên trang chủ. Cả Lê Thư Hân và Uông Địch đều chỉ muốn có nhiều người biết đến hơn để ít người bị lừa hơn nhưng họ không ngờ rằng bài viết này lại thật sự tình cờ giúp được người.

Lúc này cậu sinh viên Vu Hạo vừa tan học, đang ngồi lướt net ở một quán gần trường. Gia cảnh cậu khá giả nhà có một nhà máy quy mô vừa phải cuộc sống rất thoải mái. Thường ngày không có nhiều tiết học cậu lại ra quán net quen thuộc ở cổng trường chơi, thân với cả chủ quán.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, cậu đã nghe thấy chủ quán và một khách quen khác bàn tán:

"Mấy vụ l.ừ.a đ.ả.o ở nước ngoài này đúng là đáng ghét nhất, không ngờ lại có cả chuyện như vậy, quả nhiên là người có tiền cũng có thể gặp phải l.ừ.a đ.ả.o."

"Ai mà biết được? Người có tiền thì không thể gặp l.ừ.a đ.ả.o sao? À đúng rồi, Hạo ca nhà cậu không phải cũng có nhà máy à? Ba cậu có bao giờ gặp l.ừ.a đ.ả.o chưa?"

Vu Hạo không biết họ đang nói gì tò mò hỏi. Vừa hỏi thì nghe nói là về một bài viết bóc phốt l.ừ.a đ.ả.o hàng hóa.

Cậu cười nói:

"Nhà tôi thì chưa gặp chuyện như vậy bao giờ. Để tôi xem có chuyện gì nào."

Cậu nói thêm:

"Cha tôi là người từng trải, cáo già trong giới làm ăn rồi, người thường không lừa được ông đâu. Mấy cái các người nói tôi đoán là ông ấy sẽ không mắc bẫy."

Miệng thì nói vậy nhưng sau khi hỏi ra là diễn đàn Thiên Nhai, cậu cũng thành thạo mở trang web ra.

Vì bài viết được ghim ở đầu trang lại có tiêu đề giật gân, cậu liền bấm vào xem ngay.

Vừa xem... cậu bỗng sững người nhớ đến "chuyện tốt" mà cha mình gần đây gặp phải.

Vu Hạo càng đọc càng thấy quen, cậu đập bàn một cái, bật dậy lao thẳng ra ngoài...

--

Hết chương 96.