Đôi khi trực giác thật là một thứ kỳ lạ. Có những chuyện rõ ràng nhìn đâu cũng ổn, dường như chẳng có khuyết điểm nào nhưng lại luôn mơ hồ ẩn chứa sự bất an. Lê Thư Hân hiện tại chính là đang có cảm giác này, có lẽ đây là một loại bản năng né tránh nguy hiểm của cô.
Cô nói:
"Anh nói xem, em có phải là hơi đa nghi quá không?"
Cô nâng ly rượu nhưng bên trong lại là nước trái cây. Hai vợ chồng ở nhà thì thỉnh thoảng sẽ uống một ly nhưng ra ngoài thì không. Lê Thư Hân thường xuyên nhắc nhở "đã uống rượu bia thì không lái xe", Thiệu Lăng nghe đến mòn cả tai.
Lê Thư Hân lắc nhẹ chiếc ly thủy tinh,
"Em đúng là không phải kiểu người lạc quan nhỉ."
Thiệu Lăng lại nghiêm túc nói:
"Anh nghĩ nếu không yên tâm thì cứ hỏi han thêm, dù sao cũng phải làm cho mình an tâm đã. Anh nhớ em có một khách hàng là anh Chu, nhà phân phối ở nước ngoài đúng không?"
Lê Thư Hân gật đầu:
"Có, nhưng họ không cùng một bang."
Thiệu Lăng:
"Đã có liên lạc thì sao không hỏi thăm anh ta một chút. Thứ nhất anh ta đang ở nước ngoài sẽ dễ dàng biết tình hình bên đó hơn; thứ hai anh ta làm thương mại quốc tế, chắc chắn sẽ hiểu rõ những mánh khóe trong ngành hơn em. Anh thấy hỏi một câu cũng chẳng mất gì."
Mắt Lê Thư Hân sáng lên:
"Đúng nhỉ, em còn có thể hỏi anh ta, cả buổi sáng nay em tìm mấy người để hỏi mà lại không nghĩ đến anh Chu."
Tuy là đối tác kinh doanh nhưng họ thật sự không quá thân thiết. Cũng chính vì không thân nên cô mới không nghĩ đến người này đầu tiên. Dù họ đã nhắc đến anh Chu, Lê Thư Hân vẫn không nghĩ đến việc hỏi anh ta một câu.
Cô nói:
"Lát nữa về em sẽ gọi điện liên lạc ngay."
Thiệu Lăng cười:
"Em cũng đừng tự tạo áp lực quá lớn, mọi việc cẩn thận chưa chắc đã là chuyện xấu, biết đâu đây lại là điềm báo của ông trời cho em thì sao."
Cô hỏi:
"Anh không thấy em đa nghi à?"
Thiệu Lăng:
"Có gì đâu, đơn hàng lớn như vậy lỡ xảy ra chuyện thì biết làm sao?"
Lê Thư Hân:
"Cũng đúng."
Nghe anh nói vậy cô cảm thấy sự cẩn thận của mình càng có lý hơn.
Lê Thư Hân chớp chớp mắt, Thiệu Lăng cũng chớp mắt lại với cô.
Lê Thư Hân khẽ bật cười:
"Anh đúng là biết dỗ người khác."
Thiệu Lăng:
"Sao lại là dỗ? Anh nói đều là lời thật lòng mà, đôi khi tin vào giác quan thứ sáu cũng không có gì sai cả."
Anh thẳng thắn nói:
"Giống như hôm trại chăn nuôi của chúng ta xảy ra chuyện, nếu không phải mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn ở lại trông chừng thì có lẽ đã không bắt được ba người kia. Mà nếu không bắt được họ thì có thể sẽ gặp phải nhiều vấn đề hơn nữa. Cho nên đôi khi con người nên tin vào giác quan thứ sáu, không biết chừng lúc nào đó nó lại giúp mình một vố lớn đấy."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Cũng đúng thật."
Không thể không nói, chồng cô đúng là người biết an ủi cô nhất. Nghe Thiệu Lăng nói Lê Thư Hân cảm thấy vô cùng có lý.
Tâm trạng cô tốt lên hẳn:
"Món này ngon này."
Cô gắp một đũa cho Thiệu Lăng.
Anh há miệng ra ngay:
"Đút anh."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô hạ giọng nói nhỏ:
"Anh đừng quậy nữa, tối về em đút anh không được sao? Đây là ở bên ngoài đợi về nhà rồi hẵng..."
Nói đến đây, nhìn thấy ánh mắt mờ ám của Thiệu Lăng cô đột nhiên nhận ra lời mình nói có chút hiểu lầm, bèn vội vàng chữa lại:
"Là đút anh ăn cơm ấy không phải là 'đút' kia đâu, anh đừng có nghĩ bậy nhé."
Thiệu Lăng khẽ bật cười, hỏi lại:
"Hiểu lầm cái gì? Anh có nói câu nào đâu toàn là tự em nói hết, sao lại thành anh hiểu lầm? Lê Thư Hân, em nói vậy là không có lý chút nào."
Lê Thư Hân:
"..."
Ánh mắt của anh ta rõ ràng là có ý đó mà.
Lê Thư Hân mím môi:
"Không thèm nói chuyện với anh nữa."
Thiệu Lăng vẫn còn trêu cô:
"Này, em nói xem, tự dưng sao lại hiểu lầm thế? Tư tưởng của em có vấn đề rồi đấy."
Lê Thư Hân:
"Anh đi đi."
Thiệu Lăng:
"Không đi."
Hai người đấu khẩu qua lại vài câu rồi cùng không nhịn được mà bật cười. Vợ chồng già rồi mà còn sến súa thế này. Đừng nhìn tuổi tác của họ không lớn nhưng cũng đã kết hôn nhiều năm rồi.
Lê Thư Hân:
"Này, chúng ta kết hôn bao nhiêu năm rồi nhỉ?"
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Em đến cả kết hôn mấy năm rồi cũng không biết à?"
Lê Thư Hân:
"Em chỉ thuận miệng hỏi thôi, đương nhiên là em biết, 6 năm rồi còn gì."
Họ đăng ký kết hôn ngay khi vừa đủ tuổi. Kỷ niệm ngày cưới của Lê Thư Hân và Thiệu Lăng chỉ muộn hơn sinh nhật cô một tuần.
"Thật là chớp mắt một cái, chúng ta đã kết hôn lâu như vậy rồi."
Thiệu Lăng liếc cô một cái:
"Giữa chúng ta còn có rất nhiều cái 6 năm nữa, bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi."
Lần này Lê Thư Hân không cãi lại chỉ cười rạng rỡ. Chuyện ăn uống, món ngon cố nhiên làm người ta vui vẻ nhưng còn phải xem là ăn cùng ai. Ăn cùng người mình thích thì vị ngon như được nhân đôi. Bữa cơm của Thiệu Lăng và Lê Thư Hân diễn ra vô cùng thoải mái.
Sau đó hai người cùng nhau trở về, Thiệu Lăng mời Lê Thư Hân đến công ty của anh. Tòa nhà thương mại bên này mới hơn bên của Lê Thư Hân một chút, giá thuê một phòng cũng đắt hơn nhưng diện tích lại nhỏ hơn không ít, nên dù giá cao hơn tiền thuê nhà thực tế lại không đắt bằng bên của Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân theo Thiệu Lăng lên lầu. Anh còn chọn tầng lầu giống hệt của cô.
Lúc này Lê Thư Hân mới cảm thán:
"Nếu chúng ta ở tòa nhà đối diện thì chẳng phải có thể theo dõi nhau được sao?"
Thiệu Lăng bật cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Em chẳng nghĩ được cái gì tốt đẹp cả. Tòa đối diện cũng có văn phòng cho thuê đấy nhưng anh không thuê, chỉ là muốn ở gần em hơn một chút thôi. Ở giữa còn có con đường tám làn xe, xa quá. Hơn nữa nếu ở hai bên đường thì cũng khó đỗ xe."
Lê Thư Hân cảm thán:
"Anh nói nghe có lý ghê."
Thiệu Lăng:
"Anh đã cân nhắc hết rồi."
Hai người cùng đẩy cửa bước vào. Vừa mở cửa Lê Thư Hân đã "ồ" lên một tiếng cảm thán:
"Thiệu Lăng, anh được đấy, phong cách này không tồi chút nào."
So với sự tràn đầy sức sống ở công ty của Lê Thư Hân, nơi này lại mang đến cảm giác lạnh lùng góc cạnh, đâu đâu cũng toát lên vẻ nghiêm túc không gần gũi bằng. Thật kỳ lạ khi dùng những từ như vậy để miêu tả phong cách trang trí nhưng quả thực là như vậy.
Ở đây đã được trang bị đầy đủ máy tính, hầu như mỗi vị trí làm việc đều có. Tổng thể mang một chút cảm giác lạnh lùng của công nghệ. Cô cũng không biết miêu tả phong cách trang trí này như thế nào nhưng nó lại rất nổi bật.
Lê Thư Hân:
"Đẹp đấy chứ, nhân viên công ty anh đâu?"
Thiệu Lăng:
"Vài ngày nữa anh mới khai trương. Em phải đến đấy."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Đương nhiên là em phải đến rồi, để em cắt băng khánh thành cho anh."
Thiệu Lăng mỉm cười nói được.
Lê Thư Hân vẫn còn ngó nghiêng xung quanh:
"Nơi này không giống như em tưởng tượng, em thật sự không nghĩ anh sẽ làm theo phong cách này."
Thiệu Lăng:
"Kiểu này tiết kiệm tiền."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Cô ngạc nhiên:
"Kiểu này mà tiết kiệm á, em thấy đẹp lắm mà, trông rất sang trọng."
Thiệu Lăng khẽ bật cười:
"Cho nên em mới không hiểu về trang trí đấy, ở đây của anh phần lớn đều là đồ trang trí còn phần trang hoàng thực sự thì không nhiều. Giống như bên em thôi, công ty em bày rất nhiều cây xanh trông tràn đầy sức sống, nguyên lý cũng giống nhau chỉ là bọn anh không đặt cây xanh thôi."
Lê Thư Hân nhướng mày gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rồi lại đi xem văn phòng của Thiệu Lăng. Nơi này không nói đến những thứ khác, chỉ riêng bộ sofa đã rất lớn rồi.
Thiệu Lăng:
"Để nhóc con nhà mình đến đây cũng có thể tự nằm chơi trên sofa."
"Đó là đương nhiên, con trai thì ba phải chăm sóc nhiều hơn. Con trai sức khỏe tốt lại nghịch ngợm, phụ nữ trông con mệt lắm. Đàn ông thì khỏe hơn nhiều."
Lê Thư Hân khẽ bật cười ôm lấy Thiệu Lăng:
"Anh là một người ba tốt nhất."
Thiệu Lăng nghiêm túc gật đầu:
"Đó là đương nhiên, bản thân anh không cảm nhận được tình thương của cha nên anh không muốn con trai mình cũng không được trải nghiệm điều đó. Anh phải để cho bảo bối nhà chúng ta biết, dù là ba hay mẹ đều yêu nó nhất."
Lê Thư Hân gật đầu thật mạnh.
Thiệu Lăng dắt tay Lê Thư Hân:
"Thôi, không nói chuyện này nữa, nào em xem anh Chuẩn bị cái này..."
Lê Thư Hân nhìn món đồ chơi nhỏ, cười nói:
"Cái này thú vị quá đi."
Thiệu Lăng:
"Đảm bảo Giai Hi đến rồi sẽ không muốn về."
Lê Thư Hân lại bật cười. Ở bên Thiệu Lăng không có một khoảnh khắc nào là không vui vẻ.
Sau bữa trưa Lê Thư Hân trở về với nụ cười trên môi. Hai người không ở lại công ty quá lâu, sau khi tham quan xong Thiệu Lăng liền đưa Lê Thư Hân về.
Nếu không phải buổi chiều còn có việc, Thiệu Lăng chắc chắn sẽ kéo Lê Thư Hân về nhà. Ánh mắt cô lúc nào cũng chỉ có anh nụ cười rạng rỡ trên môi trông thật đáng yêu. Mà Lê Thư Hân về cũng phải liên lạc với anh Chu nên không thể cùng Thiệu Lăng về nhà quậy phá được.
Cô tính toán thời gian rồi gọi điện cho anh Chu.
Giờ này anh ta hẳn là có thể nghe máy. Quả nhiên, sau vài tiếng chuông đã có người nhấc máy.
"Alo, xin hỏi ai vậy ạ?"
Lê Thư Hân:
"Chào anh Chu, tôi là Lê Thư Hân của Thời trang Thư Lăng đây, không biết có làm phiền anh không."
Anh Chu nhận được điện thoại của Lê Thư Hân cũng rất ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng hiểu ra rằng cô chắc là có việc, nếu không cũng sẽ không liên lạc với anh ta. Họ trước nay đều công tư phân minh, có việc gì cụ thể đều đi theo quy trình.
"Lê tổng à, không phiền đâu, có chuyện gì cô cứ nói thẳng tôi tiện nghe máy."
Lê Thư Hân:
"Anh Chu, chuyện là thế này, gần đây công ty chúng tôi có đàm phán một đơn hàng xuất khẩu. Đơn hàng này cũng là ở bên các anh đặt nhưng không nằm trong phạm vi các bang đã ký trong hợp đồng. Tôi muốn trao đổi với ông một chút xem có ảnh hưởng đến sự hợp tác của hai bên chúng ta không."
Lê Thư Hân không hỏi dồn dập ngay từ đầu.
Anh Chu:
"Bang nào vậy?"
Lê Thư Hân không giấu giếm. Nếu muốn hỏi thăm tình hình từ người ta thì đương nhiên không thể giấu giếm được.
Cô vừa nói ra, anh Chu lại nhíu mày:
"Việc này chắc chắn không ảnh hưởng đến sự hợp tác của chúng ta, hợp đồng không bao gồm bang đó, vậy cô muốn làm ăn với bên kia cũng được. Chuyện này không ảnh hưởng đến tôi. Nhưng nói thẳng ra, thương vụ này tôi nghĩ cô vẫn nên cân nhắc kỹ một chút thì hơn."
Lê Thư Hân lập tức tỉnh táo hẳn lên, đây chính là điều cô muốn nghe.
Cô thẳng thắn nói:
"Cảm ơn anh Chu đã chỉ điểm, thật ra tôi tìm anh cũng có một phần vì lý do này. Tuy hợp đồng của tôi và anh đã ký kết rõ ràng nhưng tôi không am hiểu về thị trường bên đó lắm cũng không rành về thương mại quốc tế. Lần này đơn hàng là đặt qua mạng, hiện tại tôi cũng không rõ luật pháp bên đó có hoàn thiện hay không. Bản thân tôi cũng rất mơ hồ, tuy đã tìm hiểu bên ngoài không ít nhưng dù sao cũng là khác ngành nên mới phải tìm đến anh để học hỏi kinh nghiệm."
Anh Chu bật cười trước sự thẳng thắn của Lê Thư Hân:
"Tính cách của Lê tổng thật sự rất hợp ý tôi."
Cô đã thẳng thắn với anh ta thì anh ta cũng sẽ không giấu giếm gì, tự nhiên sẽ sẵn lòng chỉ điểm.
Nếu cô cứ vòng vo khách sáo thì có lẽ anh ta thật sự sẽ không nói.
Anh Chu:
"Tôi nghĩ, các cô vẫn nên cẩn thận một chút. Theo tôi được biết, hiện tại có rất nhiều vụ l.ừ.a đ.ả.o nhắm vào các doanh nghiệp trong nước và địa điểm liên quan đều là bang đó. Kịch bản cũng tương tự nhau."
Lê Thư Hân thật sự không hiểu loại này không giống l.ừ.a đ.ả.o hàng hóa, cơ bản đều sẽ thanh toán tiền hàng bình thường thì có thể lừa người ở đâu được.