Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 216: Đơn hàng ngoại thương



 

Lê Thư Hân tắm xong ngồi ở mép giường thoa sữa dưỡng thể. Thiệu Lăng chống tay lên đầu, tựa vào đầu giường nói:

"Khuya thế này còn tắm à."

Lê Thư Hân lập tức quay phắt lại:

"Nếu không phải tại anh cứ dây dưa mãi, em có đến nỗi phải đi rửa mặt đ.á.n.h răng lại lần nữa vào giờ này không?"

Cô bực bội nói:

"Anh lại gây chuyện cho em rồi đấy."

Thiệu Lăng cười trầm rồi trêu chọc:

"Thì anh thấy em cũng thích lắm mà."

Lê Thư Hân vênh mặt:

"Thích thì đương nhiên là thích rồi, nếu không có chút vui vẻ nào thì em đã chẳng đời nào thèm làm. Nhưng em thích không có nghĩa là em không được phàn nàn hay cằn nhằn anh."

Thiệu Lăng nhún vai:

"Dạo này em lanh mồm lanh miệng ra phết nhỉ."

Nghe anh nói vậy Lê Thư Hân bật cười khanh khách:

"Chứ sao nữa, em với anh đâu phải người ngoài đương nhiên không cần phải giữ kẽ, có gì nói đó thôi."

Thiệu Lăng vươn tay kéo cô lại định giở trò, Lê Thư Hân vội vàng ngăn lại giọng xin tha:

"Được rồi, được rồi, em không nói nữa được chưa? Anh đừng có làm bậy nhé. Em đoán Uông Địch sắp tới rồi. Đây là lần đầu tiên em gặp được một người yêu công việc đến thế đấy."

Thiệu Lăng đáp:

"Chẳng phải mọi người đều như vậy sao?"

Lê Thư Hân ngẫm lại cũng đúng thật. Con người bây giờ không giống như 20 năm sau, khi mà mọi người đều kiên quyết từ chối "nội cuốn" (chen lấn, cạnh tranh nội bộ). Ở thời điểm này dường như mọi người vẫn còn tin vào "liều ăn nhiều" và những câu "súp gà" truyền động lực kiểu cũ.

Lê Thư Hân bật cười:

"Vâng vâng vâng, ai cũng thế cả, anh ngủ trước đi."

Cô ôm lấy Thiệu Lăng hôn lên trán anh một cái. Thiệu Lăng không chịu thiệt kéo đầu cô xuống hôn một lúc lâu. Lê Thư Hân khẽ "ưm" một tiếng rồi mới thở hổn hển tách ra.

Thiệu Lăng nói:

"Lát nữa các em vào phòng sách nói chuyện nhé."

Lê Thư Hân khẽ "ừm" một tiếng.

Thiệu Lăng nhìn bộ váy ngủ lụa có chút gợi cảm của cô lại nói:

"Em thay bộ khác đi, chắc không chỉ có mình cô ấy tới đâu."

Khuya khoắt thế này, Lê Thư Hân không yên tâm để Uông Địch đi một mình mà bản thân Uông Địch có lẽ cũng không dám.

Lê Thư Hân:

"Em biết rồi."

Cô đứng dậy thay một chiếc quần dài và áo cộc tay. Quả nhiên vừa thay xong đã nghe tiếng Uông Địch đến. Là Dương Tùng đi cùng cô ấy. Cả hai đều là lần đầu tiên đến đây nên ít nhiều có chút câu nệ. Lê Thư Hân không gọi dì Lâm dậy tiếp khách mà đưa thẳng họ vào phòng sách.

Lúc này Uông Địch mới cảm thấy mình đúng là hơi hấp tấp. Vốn dĩ cô cho rằng đây là chuyện tốt, bàn bạc càng sớm càng hay nhưng lại quên mất trong nhà Lê tổng còn có trẻ nhỏ.

Cô ấy vô cùng ái ngại:

"Lê tổng, thật xin lỗi chị, muộn thế này mà..."

Lê Thư Hân lắc đầu:

"Không sao đâu."

Cô cười hỏi:

"Hai người uống gì không? Cà phê, trà hay nước lọc?"

Uông Địch vội nói:

"Nước lọc là được rồi ạ."

Dương Tùng cũng gật đầu.

Lê Thư Hân lấy nước cho họ rồi mới ngồi xuống:

"Nói đi, có chuyện gì vậy?"

Chuyện có thể khiến Uông Địch bất chấp đêm hôm tìm đến tận nhà, hẳn phải là một tin rất tốt.

Quả nhiên Uông Địch nói ngay:

"Chuyện là thế này ạ, trước đây bên Amazon có liên hệ với chúng ta để mở rộng quảng bá công ty mình trên nền tảng của họ. Lần này họ gọi cho em là vì có người thông qua trang web muốn liên hệ lấy hàng. Họ không định làm đại lý nhưng số lượng muốn lấy lại không hề nhỏ. Em đã ghi lại hết tình hình sơ bộ rồi. Chị cũng biết đấy, do chênh lệch múi giờ nên bên đó vẫn đang là giờ làm việc và phía Amazon cũng hy vọng chúng ta có thể sớm cho họ câu trả lời nên em mới liên lạc với chị ngay lập tức."

Nói đến đây cô ấy lại càng ngại ngùng hơn:

"Muộn thế này, làm ảnh hưởng đến giờ nghỉ ngơi của chị."

Lê Thư Hân không tỏ vẻ gì chỉ cười nói:

"Vậy thì đừng có lần sau nhé."

Uông Địch lập tức đáp:

"Vâng ạ."

Lê Thư Hân tinh nghịch nháy mắt với cô ấy:

"Tôi thì không sao nhưng người nhà không quen."

Uông Địch gật đầu:

"Em hiểu rồi ạ."

Lúc này Lê Thư Hân mới hỏi tiếp:

"Chuyên viên chăm sóc khách hàng bên Amazon có nói là công ty nào không? Hơn nữa chúng ta đã có nhà phân phối độc quyền ở Mỹ rồi, theo hợp đồng thì hàng của chúng ta không thể bán sang đó được, nếu bán sỉ lần nữa là vi phạm hợp đồng."

Uông Địch lập tức trả lời:

"Cái này em hỏi rồi, họ đúng là ở bên Mỹ nhưng không thuộc phạm vi các bang mà anh Chu đang làm đại lý."

Uông Địch sẽ không phạm sai lầm như vậy.

Cô ấy nói:

"Lúc nãy em đã hỏi kỹ tình hình rồi, địa chỉ của họ không nằm trong khu vực đó. Hơn nữa lượng hàng họ nhập rất lớn. Tuy không giống các đại lý khác là lấy hàng lâu dài nhưng chỉ một lần này của họ đã có thể bằng lượng hàng cả năm của mấy đại lý cộng lại rồi ạ."

Chính vì vậy nên Uông Địch mới sốt sắng đến thế.

Lê Thư Hân khẽ cụp mắt hỏi:

"Họ gấp đến mức nào?"

Uông Địch:

"Nghe nói là cực kỳ gấp, nếu không thì chuyên viên bên đó cũng không liên lạc với em ngay lập tức. Ý của họ là nếu giá cả hợp lý thì họ hy vọng chúng ta có thể chuẩn bị hàng với tốc độ nhanh nhất, sau đó gửi đi ngay trong sáng nay."

Một đơn hàng lớn như vậy thật sự không nhiều.

Đặc biệt là ở thời điểm thương mại điện t.ử còn chưa phát triển mạnh như bây giờ.

Lê Thư Hân im lặng một chút rồi nói:

"Họ chưa từng lấy hàng của chúng ta, cũng chưa xem qua chất lượng vậy mà lại tin tưởng chúng ta đến thế."

Đơn hàng này trị giá hơn tám triệu nhân dân tệ, thật sự không phải là con số nhỏ.

Cô không cho rằng người nước ngoài ngốc nghếch nhiều tiền, ngược lại một số người nước ngoài khi kinh doanh còn tính toán kỹ hơn. Bởi vì họ muốn tận dụng nguồn lao động giá rẻ. Vậy mà một người như thế lại đặt một đơn hàng lớn ngay trong lần đầu tiên khi còn chưa xem qua hàng mẫu, điều này khiến Lê Thư Hân ít nhiều cũng có chút nghi ngờ.

Tuy đây là lần đầu tiên Lê Thư Hân gặp phải khách hàng như vậy nhưng trong lòng cô luôn cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn.

Dù vậy cô vẫn nói:

"Chị nghĩ chuyện này chúng ta có thể đàm phán. Dù sao cơ hội tốt thế này cũng không có nhiều. Nhưng đàm phán là một chuyện, không có nghĩa là chúng ta phải ở thế yếu. Kinh doanh trước nay đều là hợp tác hai bên không phải một bên chiếm thế chủ động. Chúng ta không thể chạy theo nhịp độ của họ được, phải có chủ kiến của riêng mình. Họ gấp là chuyện của họ, nhưng không thể vì họ gấp mà chúng ta làm việc qua loa được. Chúng ta có thể bàn, đồng thời yêu cầu họ cung cấp các thủ tục giấy tờ để chúng ta xem xét. Kể cả khi ký hợp đồng cũng phải để luật sư Quan xem qua để tránh có cạm bẫy. Ngoài ra chị sẽ tìm cách hỏi thăm thêm về tình hình công ty này."

Cô đương nhiên muốn chốt được thương vụ này nhưng kiếp trước Lê Thư Hân đã từng bị lừa, chính vì vậy mà cô là một người rất cẩn thận.

Làm bất cứ việc gì cô cũng không mù quáng tin tưởng ngay lập tức mà có thói quen đứng ngoài sự việc để suy xét. Như lần này nếu đối tác là một doanh nghiệp trong nước, với cách đàm phán như vậy có lẽ cô đã cảnh giác ngay từ đầu.

Đừng nói là cô ngay cả Uông Địch và những người khác cũng sẽ cảnh giác.

Nhưng vì bây giờ liên quan đến nước ngoài, có thể vì khoảng cách địa lý và vì thời này mọi người ít nhiều vẫn có cái nhìn ưu ái hơn đối với người nước ngoài nên trong tiềm thức đã vội tin tưởng. Nhưng điều này tuyệt đối không bao gồm Lê Thư Hân. Cô cảm thấy chuyện này không đơn giản như vẻ ngoài.

Dù vậy đã có cơ hội thì cũng phải nắm bắt, được hay không còn phải xem quá trình trao đổi tiếp theo.

Lê Thư Hân nghĩ sao thì nói vậy với Uông Địch và Dương Tùng. Hai người nhìn nhau rồi Uông Địch nhanh ch.óng gật đầu:

"Chị nói có lý ạ."

Đúng thật nếu bây giờ có người đến nói với cô rằng muốn lấy đơn hàng hơn tám triệu tệ, cô ấy chắc chắn sẽ cẩn thận hết mức và mang thái độ hoài nghi, vì người này còn chưa xem hàng mà đã dám nói như vậy quả thực có chút bất thường.

Cô ấy bị che mắt chẳng qua cũng chỉ vì hai chữ "người nước ngoài".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng chẳng có luật nào quy định rằng ở nước ngoài không có l.ừ.a đ.ả.o cả.

Cô ấy nói:

"Em hiểu rồi, em sẽ cẩn thận."

Dương Tùng đứng bên cạnh cũng gật đầu.

Uông Địch:

"Em sẽ thông qua chuyên viên của Amazon để đàm phán chính thức. Tuy họ không phải đại lý nhưng việc lấy hàng cũng tương tự. Những thủ tục cần thiết chúng ta không thể thiếu. Chị xem còn có điều gì cần lưu ý nữa không ạ?"

Uông Địch có thể tiến bộ nhanh như vậy là vì cô rất nỗ lực. Dù là những thứ cô ấy hoàn toàn không hiểu nhưng cô ấy cũng không ngại tiếp xúc càng không sợ học hỏi. Chỉ cần không hiểu thì cô ấy không bao giờ giấu dốt mà sẽ lập tức hỏi ngay để hiểu cho rõ.

Đây là một ưu điểm rất lớn trong tính cách của Uông Địch.

Nghe cô ấy hỏi vậy, Lê Thư Hân lại có chút không biết trả lời sao.

Cô cười nói:

"Thật ra, Tôi cũng là lần đầu tiếp xúc với đơn hàng như thế này nên nhiều thứ tôi cũng không rõ lắm, hai ngày tới tôi sẽ tìm hiểu nhanh."

Đừng nhìn công ty họ có quan hệ đại lý với ông Chu nhưng tình huống đó và tình huống hiện tại có sự khác biệt về bản chất.

Chính vì có sự khác biệt nên Lê Thư Hân cũng không nói chắc được cần phải chú ý những gì.

Cô nói:

"Cô đừng vội, cũng không gấp gáp một hai ngày đâu để tôi tìm người tư vấn đã."

Uông Địch lập tức gật đầu:

"Vâng ạ."

Nói đến đây mọi chuyện cũng coi như đã có hướng giải quyết. Uông Địch ngượng ngùng cười hứa với Lê Thư Hân:

"Sau này em tuyệt đối sẽ không làm phiền chị vào buổi tối nữa ạ."

Lê Thư Hân cũng bật cười:

"Nếu thật sự có chuyện gấp thì tìm tôi là đúng rồi. Nhưng tiền thì không bao giờ kiếm hết được đâu."

Uông Địch gật đầu.

Lê Thư Hân nhìn sang Dương Tùng, người nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe mà ít khi lên tiếng:

"Trước khi tới đây, cậu không biết đã xảy ra chuyện gì đúng không?"

Dương Tùng cười gật đầu. Anh ta bị Uông Địch bắt đi đột xuất.

Anh ta nói:

"Chị Wendy bảo em đi cùng chị ấy, từ lúc ra khỏi cửa đầu óc em cứ mơ màng nhưng nghe nãy giờ thì cũng hiểu ra rồi ạ."

Lê Thư Hân ngạc nhiên nhìn Dương Tùng một lúc đột nhiên hỏi:

"Cậu lớn tuổi hơn Uông Địch đúng không?"

Cô nhớ Dương Tùng đã tốt nghiệp đại học sao có thể nhỏ tuổi hơn Uông Địch được. Bởi vì Uông Địch bỏ nhà đi khi vừa mới thành niên, mấy năm trôi qua cô ấy cũng chỉ mới hai mươi mấy, khoảng 21-22 tuổi.

Trong khi đó Dương Tùng đã tốt nghiệp đại học từ năm ngoái.

Vậy mà năm nay... cậu ta lại gọi Uông Địch là "chị Wendy"?

Dương Tùng:

"Vâng đúng ạ, em lớn tuổi hơn chị Wendy nhưng ở phòng kinh doanh của bọn em, cấp bậc không phân theo tuổi tác. Bọn em chỉ nhìn vào thực lực thôi. Chị Wendy giỏi hơn bọn em xứng đáng được gọi một tiếng 'chị', cũng xứng đáng làm 'đại ca'. Em học nhiều sách vở hơn không có nghĩa là em giỏi hơn. Em còn phải học hỏi nhiều lắm, kiến thức ở trường phần lớn là lý thuyết, bây giờ tiếp xúc thực tế em mới thấy ngành sale này không hề đơn giản."

Không thể không nói, việc công ty họ có đội ngũ nhân viên trẻ trung tuy có một vài nhược điểm nhưng ưu điểm thì lại quá nhiều, như lúc này là một ví dụ. Họ đều còn trẻ nên không ai để ý đến chuyện thâm niên. Không quan tâm ai vào công ty trước sau, bằng cấp hay tuổi tác ra sao càng không phân biệt nam nữ mà chỉ nói chuyện bằng thực lực.

Người có thực lực sẽ được tôn trọng.

Ở phòng kinh doanh điều này thể hiện rõ nhất.

Lê Thư Hân bật cười:

"Các cậu cũng thú vị thật đấy."

Cô biết phong cách này của công ty mình nhưng không ngờ nó lại rõ ràng đến vậy. Dù sao đây cũng là một chuyện tốt.

Cô nói:

"Vậy tôi biết rồi, Uông Địch chắc chắn là 'đại ca ngỗng' của các cậu rồi, nhưng nếu cô ấy là đại ca thì ai là nhị ca?"

Dương Tùng:

"Chính là tại hạ, kẻ bất tài này đây ạ!"

Anh ta cười nói:

"Chứ không thì chị thấy sao lúc nào em cũng lẽo đẽo theo sau đại ca? Chính vì em là 'nhị ca' vạn năm đấy ạ."

Lê Thư Hân:

"... Tôi còn tưởng cậu đang theo đuổi cô ấy."

Cô nửa đùa nửa thật.

"Không có đâu ạ, bọn em là quan hệ chị em trong sáng. Em chỉ ngưỡng mộ sức hút cá nhân của đại ca thôi cũng giống như đại ca ngưỡng mộ sức hút cá nhân của Lê tổng vậy đó."

Lê Thư Hân:

"..."

Vậy là cô đã già đến thế rồi sao? Hoàn toàn không hiểu nổi sinh viên trẻ bây giờ.

Tính đi tính lại thì năm nay Lê Thư Hân cũng mới 26 tuổi thôi mà.

Thật ra cô cũng không lớn hơn Dương Tùng bao nhiêu, nhiều lắm là một hai tuổi nhưng cảm giác đúng là khác biệt rất nhiều.

Lê Thư Hân:

"Vậy thì tôi phải cảm ơn sự ngưỡng mộ của Uông Địch rồi."

Uông Địch bật cười không khí trở nên vui vẻ:

"Lê tổng chính là ân nhân của em, người em sùng bái nhất chính là chị."

Lê Thư Hân phì cười:

"Thôi thôi, không cần đến mức đó đâu, không nên sùng bái cá nhân."

"Cần chứ ạ."

Mấy người cùng bật cười. Lúc này Uông Địch cũng đảo mắt một vòng quanh phòng sách thấy rất nhiều sách về kinh tế học còn có cả sách liên quan đến máy tính, cô thè lưỡi cảm thán:

"Thường ngày em học ở ký túc xá, mọi người còn hay nói em chăm quá. Chị xem chị thành công như vậy mà vẫn luôn đọc sách học hỏi, người như em đương nhiên càng phải học nhiều hơn nữa. Học nhiều một chút không bao giờ là sai cả."

Cô ấy kiên định nói:

"Em học xong chương trình tiếng Anh trên TV rồi, em sẽ đăng ký thêm một khóa về marketing nữa."

Lê Thư Hân:

"..."

Cô nhìn về phía bức tường toàn sách định nói rằng đây là sách Thiệu Lăng mua, phần lớn chỉ để làm sách ru ngủ. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hừng hực quyết tâm như được tiếp thêm động lực muốn học hỏi nhiều hơn của Uông Địch, cô lại lặng lẽ nuốt những lời định nói vào trong. Thôi thì cứ để sự hiểu lầm đẹp đẽ này tiếp diễn vậy.

Ít nhiều gì cũng có thể khích lệ người khác tiến bộ, đúng không?

Mà cô cũng không để ý, sách của Thiệu Lăng hình như càng mua càng nhiều thì phải.

"Vậy thì học đi, học nhiều một chút không bao giờ sai."

Uông Địch gật đầu vui vẻ cười. Cười xong cô ấy nhìn đồng hồ, quả thật đã không còn sớm, đã hơn một giờ sáng.

Cô ấy vội nói:

"À, Lê tổng, muộn quá rồi, bọn em xin phép về trước ạ. Không làm phiền chị nghỉ ngơi nữa."

Lê Thư Hân:

"Được, để tôi tiễn hai người ra ngoài."

Uông Địch:

"Không cần đâu ạ, chị cứ nghỉ sớm đi."

Tuy nói vậy nhưng Lê Thư Hân vẫn tiễn họ xuống tận dưới lầu, còn đưa chìa khóa xe cho Dương Tùng:

"Hai người lái xe của tôi về đi, trên đường chú ý an toàn."

Dương Tùng kích động không thôi:

"Vâng, Lê tổng yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

U hú, được lái xe rồi.

--

Hết chương 92.