"Mẹ tớ biết làm đồ ăn ngon lắm, rất nhiều món ngon."
"Mẹ tớ cũng vậy."
Bây giờ đã đến màn khoe khoang của các bậc phụ huynh, dù chỉ mới là những đứa trẻ lớp mầm nhưng chúng đã biết so bì rồi.
Dĩ nhiên những đứa trẻ tí hon, ngay cả việc so bì cũng trông thật đáng yêu.
Tiểu Giai Hi đảo mắt một vòng, không nói đến chuyện nấu ăn nữa mà chuyển chủ đề:
"Mẹ tớ sẽ mua cho tớ rất nhiều đồ chơi mới, quần áo mới."
Cậu bé vỗ vỗ vào bộ quần áo mới trên người,
"Xem này, đẹp không, mẹ tớ mua đấy."
Tiểu Giai Hi đang mặc một chiếc áo hoodie màu vàng kem, trên mũ còn có hai cái tai thỏ xinh xắn. Trên áo cũng in hình một chú thỏ trắng mập mạp.
Cậu bé tự giác đội mũ lên,
"Các bạn xem này."
"Oa."
"Đẹp quá."
Tiểu Giai Hi đắc ý nhón chân lên,
"Tớ còn có bộ đáng yêu hơn nữa cơ."
"Tớ sờ tai thỏ của cậu được không?"
Cô bé nhẹ nhàng hỏi.
Tiểu Giai Hi dứt khoát:
"Được chứ."
"Tớ cũng muốn sờ."
"Tớ cũng muốn."
Mấy đứa trẻ tụm lại với nhau nhanh ch.óng thân thiết. Vừa rồi còn là ba đứa giờ đã đông hơn.
Bọn trẻ đang chơi đùa cùng nhau thì cô giáo vỗ tay,
"Các bạn nhỏ ơi, chúng ta cùng tìm chỗ ngồi xuống được không nào?"
Các bạn nhỏ nhìn nhau nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Cô giáo mỉm cười nói:
"Các bạn nhỏ ngoan quá, những bạn ngoan sẽ được thưởng một ngôi sao nhỏ đấy."
Cô lấy ra những miếng dán hình ngôi sao, đi đến trước mặt từng bạn nhỏ và dán một ngôi sao lên trán. Bọn trẻ lập tức vui vẻ lắc lư.
Những đứa trẻ đáng yêu đứa nào cũng thích lắc lư.
Không lâu sau cô giáo dẫn cả lớp cùng hát và chơi trò chơi. Lê Thư Hân và các phụ huynh khác đứng ngoài cửa sổ xem, cô Lâm đi cùng thì giải thích từng bước cho họ như việc cô giáo trong lớp dán ngôi sao cho bọn trẻ.
Cô Lâm nói:
"Các vị phụ huynh yên tâm, miếng dán này rất thân thiện với môi trường, sẽ không làm hại da của trẻ. Những ngôi sao nhỏ bông hoa nhỏ này cũng là cách để khuyến khích các bé rất hiệu quả. Trẻ con cần được giáo d.ụ.c bằng sự khích lệ."
Các vị phụ huynh đều gật đầu.
Khi tiếng nhạc thiếu nhi trong trẻo vang lên từ trong lớp, cô Lâm lại nói:
"Trường chúng tôi áp dụng phương pháp giáo d.ụ.c song ngữ, không chỉ dẫn dắt các bé chơi trò chơi, vui đùa mà còn kết hợp giáo d.ụ.c thực tế, cố gắng để các bé vừa học vừa chơi. Chúng tôi không chỉ dạy kiến thức cho trẻ mà còn có rất nhiều lớp học năng khiếu như piano, múa, Taekwondo và nhiều môn khác nữa, đảm bảo các bé sẽ thích."
Nghe những lời này Lê Thư Hân thầm thở phào nhẹ nhõm.
Con người ta đúng là mâu thuẫn.
À không, là cô chính cô mới mâu thuẫn. Vừa muốn con có thể trưởng thành khỏe mạnh vui vẻ, nhưng lại sợ con không học được gì nên tìm một nơi có thể dung hòa cả hai điều đó thật không dễ dàng.
Cũng may mô hình giáo d.ụ.c và chương trình học của ngôi trường này khiến Lê Thư Hân phần nào yên tâm.
Nếu không thì tại sao người ta lại phải cố gắng kiếm tiền cơ chứ. Có tiền lựa chọn sẽ nhiều hơn, những vấn đề khiến mình đau đầu cũng nhanh ch.óng được giải quyết bởi vì tiền có thể xử lý được.
Có lẽ tiền không phải là vạn năng nhưng nó có thể giải quyết 99% vấn đề trên thế giới này.
Bây giờ Lê Thư Hân cảm thấy đúng là như vậy.
Các bạn nhỏ đang chơi trò chơi trong lớp, Tiểu Giai Hi lại nắm được tay cô bé b.úp bê cười đến cong cả mắt.
Hết một tiết học, Tiểu Giai Hi đã kết bạn được với vài đứa trẻ. Lê Thư Hân phát hiện con trai mình quả là một thiên tài xã giao.
Đừng thấy cô làm kinh doanh nhưng cô lại không phải là người như vậy.
Buổi học thử kết thúc, Tiểu Giai Hi dẫn một đám bạn nhỏ ra chỉ vào ba mẹ mình và nói:
"Đây là ba mẹ tớ."
Các bạn nhỏ:
"Oa."
Lê Thư Hân bật cười thành tiếng. Cô cũng không hiểu có gì đáng để "oa" lên như vậy nhưng bị một đám trẻ con vây xem thế này, cứ như cô là ngôi sao trong vườn bách thú vậy.
Dù vậy, Lê Thư Hân vẫn cúi người xuống,
"Tiểu Giai Hi, đây đều là những người bạn mới của con sao?"
Tiểu Giai Hi gật đầu:
"Đúng ạ, đây là bạn Tiểu Đào, đây là Tiểu Táo, đây là Tráng Tráng..."
Hơn chục đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vậy mà cậu bé đều nhớ hết tên còn có thể nhận diện chính xác. Lê Thư Hân thầm kinh ngạc, cảm thán con trai mình thật thông minh. Đây không phải là mèo khen mèo dài đuôi mà là cô thực sự cảm thấy trí nhớ của con mình rất tốt.
Lê Thư Hân:
"Vậy sau này đến trường, con cũng phải yêu thương các bạn nhé."
Cô nhìn thẳng vào mắt con trai nghiêm túc nói:
"Bởi vì chỉ có những đứa trẻ rất ngoan, rất thông minh mới được đến trường."
Tiểu Giai Hi lập tức nói:
"Con thông minh, con thông minh. Mọi người đều thông minh."
"Thông minh."
"Chúng tớ cũng thông minh."
Chỉ sau một tiết học, các bạn nhỏ đã trở thành bạn tốt của nhau.
Họ không vội về ngay mà được cô Lâm dẫn đi tham quan các phòng hoạt động và phòng nghỉ. Đây là những khu vực mà bọn trẻ sẽ thường xuyên lui tới nên dĩ nhiên phải xem xét kỹ lưỡng. Vì bọn trẻ thân thiết với nhau, các bậc phụ huynh cũng bắt đầu trò chuyện.
Đa số phụ huynh đến đây tham gia buổi học thử đều có điều kiện khá tốt. Nhưng ở đây mọi người không còn là chính mình mà đã biến thành "phụ huynh của bé ABC".
Vì Tiểu Giai Hi quá hoạt bát và có kỹ năng xã giao thượng thừa nên Thiệu Lăng và Lê Thư Hân cũng trở nên nổi bật trong nhóm phụ huynh.
Lê Thư Hân không phải là người nói nhiều, lúc này có thể thấy rõ tính cách của Tiểu Giai Hi giống ai. Thiệu Lăng lại rất hoạt ngôn nhanh ch.óng bắt chuyện được với mọi người.
Thiệu Lăng cũng có một vài kinh nghiệm trong việc giáo d.ụ.c con cái nên không tránh khỏi việc chia sẻ đôi chút.
Lê Thư Hân liếc nhìn người đàn ông của mình, càng cảm thấy Thiệu Lăng đã hy sinh rất nhiều vì Tiểu Giai Hi. Có lẽ trong mắt người khác đây không phải là chuyện gì to tát nhưng với tư cách là vợ, cô thực sự rất cảm kích anh.
Cô đang lơ đãng thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Lê Thư Hân không muốn làm phiền người khác lập tức đi ra hành lang nghe máy.
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói vui vẻ trong trẻo:
"Đoán xem tôi là ai?"
Lê Thư Hân ngẩn người, rồi vui mừng kêu lên:
"A Nguyệt!"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười ha hả:
"Thế đoán tiếp xem em đang ở đâu?"
Lê Thư Nguyệt đã ra nước ngoài. Cô đi sau khi Tiểu Giai Hi đầy tháng, lúc đó đã là đầu tháng chín. Chuyến đi của họ là một chương trình trao đổi công việc kéo dài ba năm. Mà bây giờ mới qua Tết được hai tháng, còn mấy ngày nữa mới đến lễ 1 tháng 5.
Tính ra còn bốn tháng nữa mới đến lúc cô ấy trở về.
Theo lý mà nói lúc này cô ấy sẽ không về sớm.
Nhưng mà cô ấy đã hỏi như vậy...
Lê Thư Hân:
"Em về rồi, em về rồi phải không?"
Tiếng cười ở đầu dây bên kia càng lớn hơn, Lê Thư Nguyệt vui vẻ:
"Tinh tinh! Đoán đúng rồi! Ha ha ha ha ha không ngờ tới chứ? Em về sớm rồi đây!"
Niềm vui của Lê Thư Nguyệt không thể che giấu, cô ấy đắc ý nói:
"Ta, Hồ Hán Tam, cuối cùng cũng về rồi đây!"
Lê Thư Hân kinh ngạc mừng rỡ:
"Thế thì tốt quá, em đang ở đâu vậy? Đến nơi chưa? Vừa xuống máy bay à? Em đang ở Bằng Thành hay Lâm Thành? Hay là ở nhà máy?"
Cô hỏi một tràng như s.ú.n.g liên thanh.
Lê Thư Nguyệt cười hì hì:
"Em vừa xuống máy bay, đang ở sân bay gọi cho chị đây. Lát nữa bọn em phải về nhà máy bàn giao một chút, sau đó là rảnh rồi chúng ta cùng đi ăn tối nhé. À đúng rồi, cửa hàng của chị cả cũng ở Bằng Thành, chúng ta đến quán của chị ăn đi? Chị cả làm ăn thế nào rồi? Em nghe nói chị ấy mở quán mà cứ lo mãi, sợ chị ấy buôn bán không tốt. Còn nhà chồng của chị ấy có đến cửa gây khó dễ không? Bên chị cũng ổn cả chứ? Vụ đền bù giải tỏa của chị sao rồi? Nghe nói chị mở công ty à? Giỏi nha đồng chí Lê Thư Hân, lợi hại thật đấy. Giờ đã mở cả công ty rồi. Thật không nhìn ra chị lại có bản lĩnh lớn như vậy. Haiz, em mới đi chưa đầy ba năm mà các chị đều tiến về phía trước như vũ bão, còn em thì vẫn dậm chân tại chỗ, thế này sao được, em cũng phải cố gắng mới được!"
Lê Thư Nguyệt cũng là một người nói không ngừng nghỉ, Lê Thư Hân chẳng chen vào được câu nào.
Thế mà Lê Thư Nguyệt vẫn đang nói:
"Tiểu Giai Hi nhà chúng ta lớn rồi phải không? Nó thế nào rồi? À đúng rồi, còn cô bạn Chu Vịnh Ni nữa, giờ ccon bé đang một mình ở lại Lâm Thành đi học à? Sao rồi? Một mình con bé có quen không? Nó là người học giỏi nhất nhà chúng ta đấy. Con bé này giỏi thật."
Lâu ngày không gặp, có quá nhiều điều muốn hỏi muốn nói.
Lê Thư Hân:
"Mọi người đều tốt cả, thôi thôi, mấy chuyện này đừng nói qua điện thoại, gặp mặt rồi chúng ta nói chuyện. Nếu chị cả biết em về thì chắc chắn sẽ vui lắm!"
Lê Thư Nguyệt đắc ý:
"Đó là đương nhiên, em là đứa em gái chị cả thương nhất mà."
Lê Thư Hân cười lạnh một tiếng:
"Đừng có tự luyến, người chị ấy thương nhất là chị! Em nhiều nhất cũng chỉ xếp sau chị thôi."
"Sao lại là chị! Rõ ràng là em!"
Thôi xong, tình chị em thắm thiết vừa rồi chỉ một giây đã tan vỡ.
"Là chị."
"Là em!"
Hai chị em như hai đứa trẻ con, người này nói một câu người kia đáp một câu mãi không thôi.
Lê Thư Hân:
"Hừ."
Thiệu Lăng từ trong lớp học đi ra tìm Lê Thư Hân, nghe thấy vậy: