Thiệu Lăng hỏi lại cậu bé vẫn nói như vậy. Thiệu Lăng ném cho Lê Thư Hân một ánh mắt "em xem đi", Lê Thư Hân vội vàng gật đầu.
Đừng nhìn bây giờ người ta chú trọng khoa học văn minh, nhưng mà con người đều sẵn lòng tin vào những điều tốt đẹp cho mình.
Hơn nữa Lê Thư Hân đã trọng sinh, tự nhiên cũng tin vào những điều này nên cô đặc biệt vui vẻ:
"Năm nay chúng ta sẽ rất tốt."
Gia đình ba người vào nhà, nhóc mập được thả xuống lập tức chạy đến tủ, chỉ vào chữ Phúc màu đỏ dán trên tủ nói:
"Xem, nhà của chúng ta."
Thiệu Lăng:
"...???"
Lúc này anh mới phản ứng lại, con trai anh cho rằng chữ Phúc trong thang máy cũng là của nhà họ. Bởi vì trong nhà họ đâu đâu cũng dán chữ Phúc như vậy, cậu nhóc không biết chữ nhưng giấy màu đỏ thì cậu biết.
Nên cậu bé cho rằng đó là nhà mình.
Hai vợ chồng gây ra một chuyện hiểu lầm thì đều bật cười, nhưng như vậy cũng rất tốt, năm mới nói những lời như vậy luôn mang lại phúc khí.
Thiệu Lăng hôn lên má con trai,
"Bảo bối của chúng ta thật thông minh."
Bảo bối thông minh quả nhiên bắt đầu xoay vòng lắc m.ô.n.g ngay tại chỗ, đây là tiết mục tủ của tiểu Giai Hi khi đắc ý.
Thiệu Lăng có lý do để nghi ngờ, đây là di chứng của việc xem phim hoạt hình thật sự học được mấy thứ linh tinh.
Nhưng nếu đã học cái này, làm ba mẹ cũng không thể để con như vậy được, anh muốn... quay lại!
Thiệu Lăng lập tức đi vào tủ lấy máy quay phim ra, bắt đầu quay cho con trai.
Lê Thư Hân:
"...Nếu nó lớn lên, sẽ thấy xấu hổ lắm."
Tiểu Giai Hi kiếp trước là một thiếu niên nội tâm, kiếp này... chỉ cần nhìn bây giờ là biết, không thể nào là hướng nội được.
Nhưng dù không thể thì Lê Thư Hân cảm thấy con trai cô cũng sẽ thấy xấu hổ.
Đương nhiên nói thì nói vậy, Lê Thư Hân vẫn vui vẻ cùng Thiệu Lăng quay phim.
Thiệu Lăng liếc cô một cái:
"Em nói và em làm không phải là một chuyện."
Lê Thư Hân lập tức:
"Em có làm gì đâu, em chỉ xem náo nhiệt thôi."
Cô buông tay ra hiệu rằng trên tay mình không có gì, sau đó nói:
"Em chỉ xem náo nhiệt thôi."
Cô không làm gì cả.
Thiệu Lăng hơi híp mắt:
"Em nói xem anh nên xử lý em một chút? Hay là xử lý em một chút đây?"
Lê Thư Hân:
"...Anh đừng có mà!"
Ai mà không biết người này muốn làm gì chứ, anh chính là như vậy, tìm đủ mọi lý do, như này như kia!
Mặt cô đỏ lên hừ một tiếng với Thiệu Lăng, sau đó đứng dậy nằm sấp trên sofa.
Nhóc mập nhìn ba mẹ, tự mình làm động tác bông hoa cười rạng rỡ:
"Hoa hoa."
Lê Thư Hân lập tức vỗ tay:
"Tiểu Giai Hi giỏi quá!"
Tiểu Giai Hi được khen, lập tức lại chống nạnh lắc lư:
Tiểu Giai Hi toe toét miệng cười, Thiệu Lăng quay phim cũng rất hăng say, anh nói:
"Bảo bối còn biết làm gì nữa?"
Tiểu Giai Hi suy nghĩ một chút, lập tức đặt hai bàn tay nhỏ ra sau lưng làm động tác đôi cánh nhỏ, khom lưng chạy lon ton giọng lí nhí:
"Máy bay nhỏ, con là máy bay nhỏ~"
Lê Thư Hân:
"Bảo bối của chúng ta thật nhiều tài lẻ."
Nhóc con được mẹ khen đắc ý ưỡn cái bụng nhỏ, giơ ngón tay cái về phía mình.
Lê Thư Hân:
"Đúng rồi, siêu giỏi."
Thiệu Lăng:
"Bảo bối, ch.ó con kêu thế nào?"
Tiểu Giai Hi lập tức:
"Gâu gâu."
"Mèo con thì sao?"
"Meo meo meo."
Lê Thư Hân:
"Vậy, gà con thì sao?"
"Cục cục cục."
"Vịt con thì sao?"
"Cạp cạp cạp."
Cục bột nhỏ vừa xem phim hoạt hình, vừa nghe băng cassette nên đều biết hết.
Cậu bé đắc ý vỗ vỗ cái bụng nhỏ, kiêu ngạo nhìn ba mẹ. Quả nhiên lại nhận được lời khen nồng nhiệt của ba mẹ, cậu nhóc vui vẻ vô cùng.
Nhưng vui vẻ xong, cuối cùng vỗ vỗ cái bụng nhỏ,
"Ăn cơm cơm."
Được thôi!
Đói bụng rồi!
Thiệu Lăng:
"Ba đi làm đồ ăn ngon cho bảo bối ngay."
Lê Thư Hân:
"Mẹ cũng đi cùng."
Tiểu Giai Hi:
"Bảo bối cũng đi."
Cả nhà ba người cùng đi vào bếp.
Lê Thư Hân:
"Ba mẹ nấu cơm cơm, bảo bối ăn cơm cơm."
Tiểu Giai Hi:
"Bảo bối giúp một tay."
Lê Thư Hân:
"Không được đâu, bảo bối còn nhỏ bây giờ chưa giúp được. Đợi bảo bối lớn hơn một chút, mẹ sẽ gọi bảo bối đến giúp, bây giờ không được đâu. Sẽ bị thương đó."
Tiểu Giai Hi chớp mắt to.
Lê Thư Hân:
"Thật đó."
Tiểu Giai Hi "à" một tiếng, ngoan ngoãn lùi lại một bước.
Nghe lời khuyên thì no bụng, tiểu Giai Hi là một đứa trẻ rất biết nghe lời.
Lê Thư Hân bật cười, nói:
"Ngoan lắm!"
Bữa ăn của họ không hề phức tạp, rất nhanh đã có bốn món một canh. Tiểu Giai Hi đi theo sau ba mẹ, giống như một cái đuôi nhỏ.
Thức ăn được dọn lên bàn, Thiệu Lăng rót cho Lê Thư Hân ly rượu vang đỏ còn lại từ tối qua. Nghĩ đến chuyện tối qua, dù chưa uống rượu mặt Lê Thư Hân cũng đã hơi ửng hồng.
Thiệu Lăng:
"Tối nay chúng ta lại uống một chút nhé."
Ánh mắt Lê Thư Hân long lanh nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng bật cười làm ra vẻ vô tội:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đừng có quyến rũ anh nhé, anh chỉ uống rượu thôi."
Lê Thư Hân mặt đỏ:
"Phi."
Tiểu Giai Hi không nhận ra không khí tình tứ giữa ba mẹ mềm mại lên tiếng yêu cầu:
"Bảo bối cũng muốn uống."
Thiệu Lăng nhìn cậu nhóc,
"Được."
Anh rót cho con trai một ly sữa bò. Cậu nhóc trước nay đều dùng bình sữa, lần đầu tiên dùng chiếc ly chân cao kỳ lạ như vậy nghiêng đầu nhỏ nhìn trái nhìn phải, ánh mắt đầy tò mò.
Lê Thư Hân lo lắng hỏi:
"Nó có làm đổ không? Thật ra làm đổ thì không sao, nhưng đây là ly thủy tinh đừng để bị thương."
Thiệu Lăng ra hiệu cho cô đừng vội,
"Không sao đâu, anh trông con không quan trọng, Tết mà, để nó vui vẻ một chút."
Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng, lúc này cô đã nhận ra.
Cái tên Thiệu Lăng này, nếu anh trông con đừng nói là hút t.h.u.ố.c uống rượu, hễ là con muốn tám phần là anh đều đồng ý.
Người này chính là một người cưng chiều con. Cô rất không hiểu, kiếp trước rõ ràng không phải như vậy.
Kiếp trước Thiệu Lăng đối với tiểu Giai Hi rất nghiêm khắc, anh nói con trai không nên nuôi quá yếu đuối. Càng không thể cái gì cũng đáp ứng nó.
Con trai nên nuôi nghèo, nếu là con gái thì phải nuôi giàu để nó được thấy nhiều thứ tốt, không thể bị mấy tên lưu manh bên ngoài lừa đi.
Con trai không có vấn đề này nên tự nhiên không thể cái gì cũng đáp ứng, phải cho nó biết tiền bạc kiếm được không dễ.
Những lời nói này vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nhìn lại hành động của Thiệu Lăng bây giờ, Lê Thư Hân thật sự không thể nói ra được một câu “nuôi nghèo”.
Bảo bối nhà họ bất kể là ăn mặc hay đồ dùng đều rất tốt, đồ chơi cũng rất nhiềuvà cũng rất được cưng chiều.
Vậy nên lời nói kiếp trước đều là vớ vẩn?
Lê Thư Hân sâu sắc cảm thán, quả nhiên con người gặp phải hoàn cảnh khác nhau thì cách làm việc cũng sẽ khác hẳn.
Kiếp trước họ gặp trắc trở, từng bước hai bàn tay trắng dựng nghiệp nên Thiệu Lăng có lẽ yêu cầu nghiêm khắc với con vì anh biết kiếm tiền khổ.
Kiếp này... việc di dời của họ không có vấn đề gì nên hoàn toàn khác sao.
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân ngẩn người, đưa tay huơ huơ trước mặt cô,
"Sao vậy?"
Lê Thư Hân:
"Không có gì."
Ánh mắt Thiệu Lăng lóe lên, cười nói:
"Nếu không có gì, gọi em không trả lời, em cố ý à?"
Lê Thư Hân:
"Đâu có đâu."
Thiệu Lăng bật cười:
"Vậy thì tốt, nâng ly đi, cả nhà ba người chúng ta cạn một ly."
Ba người cùng nói ra, cục bột nhỏ đi theo ba mẹ, không hề làm hỏng việc.
Thiệu Lăng cười nói:
"Nói một chút về nguyện vọng năm mới đi, A Hân em có nguyện vọng gì?"
Lê Thư Hân không cần suy nghĩ, nói:
"Em hy vọng cả nhà chúng ta có thể khỏe mạnh, vui vẻ hạnh phúc bên nhau."
Thiệu Lăng bật cười, nhìn mặt Lê Thư Hân không nói gì.
Sắc mặt Lê Thư Hân hơi ửng hồng, Thiệu Lăng thấp giọng nói:
"Em nói xem, vợ chồng chúng ta có phải là tâm đầu ý hợp không? Nguyện vọng năm mới của anh cũng là cái này. Năm mới anh hy vọng A Hân của chúng ta khỏe mạnh, không có nhiều phiền não, anh cũng hy vọng tiểu Giai Hi của chúng ta khỏe mạnh lớn lên."
Lê Thư Hân bật cười, cô không hề nghi ngờ lời Thiệu Lăng nói.
Cô nhẹ nhàng gật đầu,
"Vậy chúng ta nhân đôi lên, chắc chắn sẽ khỏe mạnh gấp bội, vui vẻ gấp bội!"
Thiệu Lăng:
"Ừm, nhất định có thể."
Anh xoa xoa đầu con trai,
"Tiểu Giai Hi của chúng ta còn nhỏ, không hiểu nguyện vọng năm mới là gì nhưng ba là người rất hiểu nó, bảo bối nhà ta chắc chắn cũng có nguyện vọng này nên chúng ta là nhân ba."
Lê Thư Hân bật cười.
Thiệu Lăng:
"Gấp ba khỏe mạnh, gấp ba vui vẻ."
Lê Thư Hân gật đầu thật mạnh, bổ sung:
"A Lăng cũng khỏe mạnh thuận lợi."
Thiệu Lăng:
"Đó là đương nhiên."
Hai người lại uống một ngụm, tiểu Giai Hi đã chuyên tâm ăn cơm.
"A Lăng, anh nói có lạ không, lúc nhỏ không có tiền, mỗi năm nguyện vọng của em đều là hy vọng mình có thể có rất nhiều tiền. Bây giờ em lại cảm thấy tiền cũng không quan trọng như vậy, anh và con mới là quan trọng nhất."
Lê Thư Hân chống cằm lắc lư ly rượu.
Thiệu Lăng nhìn vẻ trẻ con của cô,
"Vì bây giờ em không thiếu tiền."
Anh cười nói:
"Nếu em thiếu tiền, em sẽ ước có rất nhiều tiền. Bây giờ em không thiếu đương nhiên là hy vọng có thể được khỏe mạnh vui vẻ. Tiền thứ này không thể không có nhưng đôi khi có nhiều rồi lại chỉ là dệt hoa trên gấm."
Lê Thư Hân:
"Cũng đúng."
Cô lại uống một ngụm, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Thiệu Lăng nhìn xem ly rượu,
"Em mới uống một ly, đã say rồi?"
Lê Thư Hân:
"Sao có thể chứ, em không say đâu. Em chỉ là uống rượu bị đỏ mặt thôi."
Thiệu Lăng bật cười:
"Không phải đâu? Anh thấy không phải là uống rượu bị đỏ mặt. Mà là em quá yêu anh, nhìn anh không cần rượu cũng tự say."
Không khí tốt đẹp như vậy lại bị Lê Thư Hân làm cho phát ngấy.
Cô cảm thấy Thiệu Lăng thật sự rất biết nói những lời sến súa. Cô lẳng lặng đặt ly rượu xuống, cảm thấy vẫn là không nên uống nữa nếu không sẽ buồn nôn mất. Quả nhiên uống rượu lúc bụng đói thật không được, đặc biệt là gặp phải người như Thiệu Lăng, chuyên lấy những lời buồn nôn làm mồi nhậu.
Xem ra cô cũng phải ăn cơm thôi!
Ăn một chút gì đó mới không đến nỗi bị người này làm cho nôn ra.
Thiệu Lăng nhìn bộ dạng của cô, không nhịn được cười ha ha.