Phạm Liên trước kia có thể bắt nạt con dâu cả và con dâu ba nhưng bây giờ thì không được nữa.
Con dâu cả không hề nể mặt bà ta, nói chuyện lại càng châm biếm.
Còn vợ con ba thì vẫn ngoan ngoãn nhưng vợ chồng nó đều làm việc ở nhà máy, không dễ xin nghỉ nên cũng không mấy khi xuất hiện trước mặt bà ta.
Hơn nữa cô ta ngoan ngoãn thì có ích gì, không có tiền không có năng lực, hoàn toàn vô dụng.
Quan trọng là con dâu cả và con dâu hai đều không nghe lời bà ta.
Hơn nữa khi thấy họ đều không nghe lời mẹ chồng thì con dâu ba thấy có thể trốn thì trốn.
Cái chức mẹ chồng của bà ta chẳng có chút uy nghiêm nào.
Nghĩ đến đủ thứ chuyện, thật là bực bội.
Chính vì vậy Phạm Liên càng cảm thấy chỉ có con gái mới là chiếc áo bông nhỏ của mình, còn con dâu… ha ha.
May mà ba cô con dâu nhà này không biết suy nghĩ này của Phạm Liên nếu biết chắc sẽ hỏi một câu, bà đối xử với chúng tôi không tốt dựa vào đâu mà yêu cầu chúng tôi hiếu thuận?
Bà cũng không sinh không nuôi chúng tôi.
Đây không phải xã hội cũ, muốn ngồi lên đầu con dâu tác oai tác quái thì đừng có mơ.
Nhưng bây giờ dù trong đầu mọi người có bao nhiêu suy nghĩ, thực tế là, Phạm Liên người đang cảm thấy rất khổ tâm nói:
“Tất cả cứ lấy con gái làm trọng.”
Thiệu Quốc Uy, người cũng đang rất khổ tâm gật đầu:
“Cũng phải.”
Ông ta nói:
“Được rồi, các con đừng nói mấy chuyện vớ vẩn này nữa. Em gái các con còn đang nghỉ ngơi trong bệnh viện, các con đừng có ồn ào ở đây, đi hết đi. Ở đây có ta và mẹ các con, còn có hộ sĩ, không cần các con đâu.”
Phạm Liên:
“Các con mà còn làm phiền A Chi nghỉ ngơi thì đừng đến nữa.”
Thiệu Lăng cười cười,
“Tùy các người.”
Dù làm ơn mắc oán nhưng Thiệu Lăng làm những việc này cũng không phải để được ai cảm kích, cứ coi như là thấy việc nghĩa hăng hái làm. Dù sao làm chút chuyện tốt cũng không có gì không tốt.
Anh quay người đi, vợ chồng Thiệu Thành thấy Thiệu Lăng đã đi cũng lập tức đi theo.
Họ không ở lại đây trông nom đâu. Thằng hai đi rồi vợ thằng hai không ở đây; vợ chồng thằng ba đi làm, vợ chồng họ cũng không ở lại đây làm kẻ ngốc.
“Ba mẹ, con con còn ở nhà một mình, chúng con không yên tâm, không ở đây làm phiền em út nữa.”
Hai người này cũng nhanh ch.óng đi.
Thiệu Quốc Uy tức giận:
“Sao lại cưới một người phụ nữ như vậy còn là giáo viên nữa chứ, phẩm cách quá kém, quá kém!!!”
Phạm Liên:
“Ai nói không phải chứ, lúc đó bị nó lừa rồi.”
Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên không nỡ nói con trai không tốt, tự nhiên là đổ hết lỗi lên đầu con dâu.
Hai người mắng c.h.ử.i chị dâu cả một trận rồi mới lại quay quanh con gái.
Màn kịch nhỏ này đối với Thiệu Lăng chẳng là gì cả.
Nếu ba mẹ anh không phải người như vậy, anh mới nghi ngờ có phải trời sắp mưa m.á.u không. Nhưng bây giờ thì chỉ là chuyện thường ngày nên anh không quan tâm.
Anh rất bình tĩnh, thậm chí lúc về nhà còn có thể kể lại cho vợ Lê Thư Hân nghe những chuyện này một cách sinh động.
Lê Thư Hân cũng nghe mà trợn mắt há mồm, biết nói sao đây?
Cô biết nhà họ Thiệu là như vậy nhưng mỗi lần họ làm ra chuyện gì cô vẫn rất kinh ngạc.
Nhưng đồng thời cô cũng hỏi:
“Nhà họ Mã đó, thật sự như vậy à.”
Thiệu Lăng nhếch mép:
“Họ kéo mấy người họ hàng đến bệnh viện gây sự muốn nhà chúng ta bỏ qua, trong lời nói còn ám chỉ Thiệu Chi không biết giữ mình. Dù Thiệu Chi thế nào cũng không đến lượt họ gây sự chứ. Anh cho người qua đó, nhà họ chính là loại bắt nạt kẻ yếu, la lối thì giỏi nhưng anh cho người đến nhà họ đòi tiền t.h.u.ố.c men mỗi ngày. Đấy, lúc đến gây sự thì ra vẻ ghê gớm lắm nhưng gặp phải người cứng, ngay ngày đầu tiên đã sợ rồi. Trên đường về anh còn nhận được điện thoại, con gái đi làm xa của họ đã gom được 2000 đồng tiền t.h.u.ố.c men trước, phần còn lại sẽ đưa sau. Đúng là cả nhà rác rưởi.”
Lê Thư Hân:
“…”
Thiệu Lăng vẫn đang nói, Lê Thư Hân càng nghe càng thấy quen tai.
Hồi lâu sau cô cuối cùng cũng phát hiện tại sao chuyện này lại quen tai đến vậy.
Chuyện này thật giống với một bộ phim truyền hình mà cô từng xem ở kiếp trước, đây chẳng phải là phong cách của ba mẹ Phàn Thắng Mỹ trong phim Hoan Lạc Tụng sao?
Khác biệt duy nhất là một bên là con trai vô dụng đã kết hôn, một bên là con trai độc thân bạo lực, phượng hoàng nam muốn moi tiền nhà gái.
Chỉ có chút khác biệt đó nhưng trong nhà đều là trông chờ con gái chu cấp cho con trai.
Ba mẹ thì vừa ngu vừa xấu vừa thiên vị, chính là họ.
Lê Thư Hân nhớ năm đó xem phim tức đến nỗi suýt nữa đã đập bàn trà không ngờ trong đời thực cũng có người như vậy. Nhưng nghĩ lại người thế nào mà chẳng có. Kiểu bòn rút của con gái để chu cấp cho con trai thật đúng là không ít.
Nói đi cũng phải nói lại Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên có ngàn vạn điều không tốt nhưng đối với Thiệu Chi, cô con gái này thì lại thật lòng. Thiệu Chi cũng không giống như con gái nhà người khác bị trọng nam khinh nữ mà ngược lại còn lớn lên rất vui vẻ.
Lê Thư Hân thậm chí còn nghĩ, ngay từ đầu mình không thích Thiệu Chi có phải trong xương cốt ít nhiều cũng có chút ghen tị với cô ta không.
Ghen tị Thiệu Chi cũng là con gái nhưng ba mẹ cô ấy lại thiên vị cô ta.
Như ba mẹ cô từ nhỏ đã không hề che giấu việc trọng nam khinh nữ. Nhưng nghe chuyện nhà họ Mã Lê Thư Hân lại cảm thấy mình cũng còn may mắn. Dù ba mẹ cô cũng trọng nam khinh nữ nhưng họ rất rạch ròi, không bao giờ bòn rút của con gái để chu cấp cho con trai.
Đây cũng có thể coi là một chút an ủi duy nhất?
“Sao vậy?”
Thiệu Lăng đang nói thì thấy Lê Thư Hân ngẩn người liền nhẹ nhàng chọc cô một cái.
Lê Thư Hân nói:
“Em đang nghĩ đến những cặp vợ chồng trọng nam khinh nữ đó, thật ra Thiệu Chi rất hạnh phúc.”
Thiệu Lăng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ba mẹ anh cũng thiên vị anh cả. Họ đối tốt với Thiệu Chi chỉ là về mặt sinh hoạt thôi nhưng anh xem họ mua nhà cho Thiệu Thành, chứ chưa chắc đã mua cho Thiệu Chi.”
Dừng một chút, Thiệu Lăng lại nghĩ,
“Nhưng sau lần này thì chưa chắc.”
Lê Thư Hân:
“Sao vậy?”
Thiệu Lăng:
“Chị dâu cả không nghe lời mà anh cả lại nghe lời chị dâu, ba mẹ anh chắc chắn không hài lòng. Mà Thiệu Chi lại gặp phải người không tốt nên lòng họ chắc chắn sẽ nghiêng về Thiệu Chi hơn. Nhưng kệ họ đi dù sao cũng không ảnh hưởng gì đến chúng ta. Nhà chúng ta trước đây sống thế nào thì bây giờ vẫn sống như vậy.”
Dù sao thì dù ba mẹ anh có thiên vị ai cũng tuyệt đối sẽ không thiên vị anh.
Lê Thư Hân bật cười,
“Anh xem chúng ta đi, hai chúng ta chính là hai đứa đáng thương không được ba mẹ yêu thích. Ba mẹ anh không thương anh, ba mẹ em cũng không thương em.”
Thiệu Lăng:
“Đúng vậy, cho nên chúng ta phải dựa vào nhau mà sống.”
Lê Thư Hân cười khúc khích.
Đừng thấy họ nói vậy nhưng thật ra họ đã quen rồi. Đã quen rồi thì tự nhiên sẽ không quá để tâm đến chuyện đó. Từ nhỏ đến lớn thật sự đã quen rồi nên có những chuyện căn bản không ảnh hưởng đến họ.
Thiệu Lăng nói đầy ẩn ý:
“Tuy Thiệu Chi gặp phải chuyện này rất t.h.ả.m, anh cũng bận rộn không ít. Nhưng số tiền này của anh thật sự không uổng phí.”
Lê Thư Hân:
“Hả?”
Cô thực sự không hiểu.
Thiệu Lăng cười đầy ẩn ý, anh nói:
“Anh giúp Thiệu Quốc Uy giải quyết vấn đề, anh giúp Thiệu Chi dạy dỗ nhà họ Mã. Em nói xem điều này có ý nghĩa gì với Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên?”
Lê Thư Hân:
“Anh là một người đáng tin cậy?”
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân, vẻ mặt “em đang nói cái quái gì vậy”.
Anh cảm thán:
“Vợ à, đầu óc em thật đơn giản.”
Lê Thư Hân phồng má, Thiệu Lăng bật cười,
“Em không hiểu họ cũng là bình thường. Nhưng anh thì hiểu họ, anh làm những việc này có thể trong chốc lát họ sẽ cảm thấy anh là chỗ dựa. Nhưng rất nhanh họ sẽ cảm thấy anh có thể dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với nhà họ Mã thì cũng có thể dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với họ. Đây là một sự răn đe đối với họ. Số tiền này của anh không uổng phí. Họ sẽ biết anh là người có thể ra tay thì sau này sẽ ngoan ngoãn hơn. Ba mẹ anh à, họ rất thức thời đấy.”
Lê Thư Hân:
“…”
Cô nhìn Thiệu Lăng, nói:
“Anh định gi·ết gà dọa khỉ?”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Chính là như vậy.”
Lê Thư Hân cẩn thận đ.á.n.h giá Thiệu Lăng nhìn từ trên xuống dưới, hồi lâu sau cô tự mình suy ngẫm một chút, chậm rãi hỏi:
“Anh ngay từ đầu đã nghĩ như vậy, nên mới nhiệt tình giúp đỡ?”
Thiệu Lăng liếc cô, đột nhiên đưa tay véo má cô nói:
“Em nghĩ gì về chồng em vậy? Anh là loại người đó sao? Anh đúng là muốn giúp Thiệu Chi một chút. Nhưng đồng thời anh đúng là ngay từ đầu đã nghĩ đến việc g.i.ế.c gà dọa khỉ. Anh đều đã nghĩ đến điều này không mâu thuẫn chứ?”
Lê Thư Hân lập tức ôm lấy Thiệu Lăng,
“Không mâu thuẫn, không mâu thuẫn, là em suy bụng ta ra bụng người thôi nhưng dù anh làm gì em cũng sẽ đứng về phía anh.”
Cô lắc lắc người,
“Chồng em thật tốt.”
Thiệu Lăng bật cười thành tiếng,
“Đồ nịnh hót.”
Thiệu Lăng:
“À đúng rồi, công việc kinh doanh của chị cả em thế nào rồi?”
Lê Thư Hân:
“Rất tốt.”
Cô nói:
“À đúng rồi, chị cả nói quà Tết năm nay vẫn gửi chung nhé.”
Thiệu Lăng gật đầu,
“Anh sẽ bắt mấy con gà ở trang trại rồi mua thêm một con heo nữa.”
Lê Thư Hân bật cười thành tiếng,
“Anh đúng là hợp với món này.”
Thiệu Lăng:
“Anh gửi đồ thật mà.”
Anh nhướng mày,
“Tết năm ngoái, anh thấy họ nhận quà cũng vui lắm.”
Cậu nhóc mũm mĩm chạy tới chạy lui trong phòng khách, không biết thế nào mà lại phanh gấp lại. Cậu bé nhìn ba mẹ nghiêng đầu suy nghĩ.
Đúng vậy, suy nghĩ.
Tuổi còn nhỏ cũng phải suy nghĩ.
Cậu bé cảm thấy… heo, chuyện này hình như có chút quen thuộc.