“Phòng của cô thì sao, có ai chuẩn bị nghỉ việc không?”
Uông Địch vừa nghe vậy đã hiểu ra phần nào, chắc chắn là có người đang đào góc tường.
Tuy nhiên cô ấy thành thật nói:
“Không có ai nói với em cả.”
Cô ấy suy nghĩ kỹ lại rồi nói:
“Phòng kinh doanh của tụi em rất bận, em cũng không để ý người khác nhưng bề ngoài thì không có vấn đề gì, trông rất ổn định. Lúc tụi em bàn về kế hoạch công việc cho năm sau cũng không có ai tỏ ý muốn nghỉ. Có chuyện gì xảy ra ạ?”
Lê Thư Hân:
“Phòng thiết kế có người bị lôi kéo.”
Lê Thư Hân nói sơ qua một chút rồi nói thêm:
“Nếu các phòng ban khác bình thường thì không ảnh hưởng gì. Tiểu Đinh, cô phụ trách tuyển dụng, sắp xếp cho Tiểu Chu phỏng vấn. Nếu người ta muốn đi thì tôi cũng không giữ. Nhưng tôi nhớ hợp đồng của họ vẫn còn hạn, nếu đi phải theo quy trình bồi thường.”
“Vâng.”
Tiểu Đinh và Uông Địch đi ra ngoài, Lê Thư Hân yên tâm hơn. Nếu phòng kinh doanh và phòng thiết kế cùng lúc xảy ra vấn đề, Lê Thư Hân sẽ rất lo lắng. Nhưng hiện tại phòng kinh doanh tương đối ổn định nên cô hoàn toàn không lo nữa.
Nghĩ kỹ lại cũng phải. Đối với các công ty khác, đội ngũ kinh doanh thường đã ổn định. Lôi kéo một cá nhân, hiệu quả tự nhiên sẽ có nhưng làm sao đảm bảo người được lôi kéo sẽ giỏi hơn người nhà?
Nhưng phòng thiết kế lại là một chuyện khác. Một nhà thiết kế giỏi rất chú trọng vào cảm hứng.
Tuy nhiên Lê Thư Hân nghĩ những kẻ đào góc tường lần này chắc phải thất vọng rồi. Những nhà thiết kế của cô không đáng để người khác phải bỏ tiền bồi thường hợp đồng để lôi kéo. Đây không phải là Lê Thư Hân coi thường họ mà là lúc đó cô tuyển họ đều là sinh viên mới tốt nghiệp.
Tuy ngành này chú trọng cảm hứng nhưng họ thực sự không ưu tú như họ tự nghĩ. Nói thật lúc tuyển họ, Lê Thư Hân đã biết vấn đề của họ.
Nhưng thứ nhất, lúc đó công ty của Lê Thư Hân có nguồn vốn hạn hẹp,nếu toàn tìm nhà thiết kế nổi tiếng thì gánh nặng này quá lớn. Dù sao lúc đó họ cũng mới khởi nghiệp.
Một điểm khác cũng rất quan trọng là Lê Thư Hân muốn tự mình nắm bắt phương hướng chính. Cô ít nhiều vẫn dựa vào ký ức từ kiếp trước mà biết đại khái xu hướng thời trang nên cô hy vọng có thể nắm chắc phong cách tổng thể.
Nếu tìm một nhà thiết kế nổi tiếng, những người như vậy ít nhiều đều có sự kiên định hoặc cá tính riêng nên có thể sẽ không đồng tình với Lê Thư Hân, khó tránh khỏi mâu thuẫn sau này.
Lê Thư Hân tuyệt đối không muốn hao tổn tinh lực vào phương diện này.
Vì vậy Lê Thư Hân đã chọn những người mới chưa có kinh nghiệm. Bây giờ nếu họ muốn đi thì cô cũng không giữ.
Nhóm người này đều ký hợp đồng ba năm, nếu muốn đi thì chắc chắn phải tuân theo quy trình, coi như đây là cống hiến cuối cùng cho công ty?
Quả nhiên không lâu sau phòng thiết kế có bốn người đồng loạt nhảy việc. Phải biết phòng thiết kế tổng cộng mới có sáu nhà thiết kế, cộng thêm trưởng phòng Tiểu Chu là bảy người. Lần này đi mất bốn người, thật sự rất nghiêm trọng khiến cả công ty xôn xao bàn tán.
Nhưng dù là vậy mấy vị lãnh đạo trong công ty dường như không mấy để tâm. Rất nhanh sau đó đã có thông báo sang năm sẽ có ba nhân viên mới vào làm, phảng phất như đã có sự chuẩn bị từ trước.
Ngoài phòng thiết kế, phòng kinh doanh cũng có một cậu nhân viên nghỉ việc. Cậu ta là bạn trai của một trong những nữ thiết kế, lần này là đi theo bạn gái.
Công ty tổng cộng có năm người nghỉ việc, cộng thêm một nhân viên văn phòng dự định về quê kết hôn không trở lại nữa. Đợt nhảy việc cuối năm này đã khiến công ty mất đi sáu người.
Đó mới chỉ là ở công ty, bên cửa hàng cũng có bốn năm người nghỉ nhưng nhân viên bán hàng thường xuyên thay đổi cũng là chuyện bình thường nên không ai để ý.
Điều khiến mọi người bất ngờ nhất là sự ra đi của các nhà thiết kế.
Trong số đó có một cô gái tên Hoàng Tĩnh trước khi đi còn rất cao ngạo nói:
“Lần này tôi qua một công ty lớn. Yến Hỉ cũng được xem là một tập đoàn lớn, công ty thời trang con của họ là một trong những mảng trọng điểm. Lần này họ lôi kéo chúng tôi là có ý định trọng dụng. Người có tài đi đến đâu cũng sẽ tỏa sáng. Dù là ở công ty nhỏ hiện tại tôi cũng có thể phát huy ánh hào quang của mình, giờ đây là lúc bước lên sân khấu lớn hơn. Tôi tin mình có thể làm tốt hơn.”
Sau đó cô ta nhìn những người khác rồi nói:
“Thư Lăng của chúng ta cũng không phải là không tốt nhưng trông vẫn có chút quê mùa. Hơn nữa tôi thấy sếp cũng không thực sự hiểu về thiết kế, cứ luôn gạt bỏ bản thảo này gạt bỏ bản thảo kia. Một người chưa từng học qua thiết kế thời trang làm sao có thể chỉ đạo người trong nghề được chứ. Tôi thấy công ty này chắc chắn không phát triển nổi đâu.”
Tiểu Chu từ văn phòng bước ra,
“Cô không phải đã nghỉ việc rồi sao? Sao còn chưa đi? Có thời gian ở đây nói những lời này không bằng nhanh ch.óng về nhà nạp thêm kiến thức đi.”
Nếu không cũng không đến mức không nhìn rõ thực tế như vậy.
Hoàng Tĩnh hừ một tiếng kiêu ngạo nói:
“Chị Chu, chị chỉ biết nịnh sếp thôi. Dù chị có thể dựa vào việc nịnh bợ để leo lên làm lãnh đạo, không có năng lực thì vẫn là không có năng lực. Người thật sự có tài dù đi rồi cũng có người chịu chi. Tôi nói thật cho các người biết, tôi nhảy việc lần này lương bên đó cao hơn công ty mình nhiều.”
Nói đến đây cô ta đắc ý liếc một vòng. Mấy người đi cùng cô ta cũng mang vẻ kiêu ngạo. Còn những người không đi cùng thì không có biểu cảm gì đặc biệt.
Bạn trai của Hoàng Tĩnh lên tiếng:
“Chúng ta đi thôi.”
Anh ta làm ở phòng kinh doanh, khéo léo hơn người khác một chút. Theo anh ta thì dù có đi cũng không nên làm mọi chuyện khó xử. Núi không chuyển thì sông chuyển, ai biết sau này sẽ thế nào.
Hoàng Tĩnh bị bạn trai nhắc hừ một tiếng:
“Anh xem anh kìa, đúng là không có tiền đồ. Bị một người phụ nữ đè đầu cưỡi cổ giờ phải đi mà còn rụt rè. Sang công ty mới, anh phải ra dáng cho tôi!”
Bạn trai của Hoàng Tĩnh nhíu mày. Tuy anh ta đã nghỉ việc nhưng vẫn rất nể phục trưởng phòng Uông Địch.
Uông Địch thật sự có năng lực, không một cậu trai nào trong phòng kinh doanh dám nói cô ấy không tốt. Bây giờ Hoàng Tĩnh nói những lời này thật sự rất khó nghe.
Nhưng Hoàng Tĩnh là con gái bản xứ, anh ta tìm được đối tượng như vậy đã không dễ dàng chỉ có thể dỗ dành cô ta:
“Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng Tĩnh:
“Hừ.”
“Nếu cô không đi, chúng tôi sẽ xuống dưới gọi bảo vệ đấy.”
Dương Tùng từ phòng kinh doanh bước ra, cười nói một câu.
“Anh!”
“Đi thôi đi thôi!”
Mấy người cuối cùng cũng rời đi. Thực ra lý do Hoàng Tĩnh đã sắp đi rồi mà vẫn còn nói những lời khó nghe, một phần là vì cô ta cảm thấy thiết kế của mình cực kỳ xuất sắc gần như là thiên tài nhưng lại không được công nhận nên sinh lòng oán hận.
Một lý do khác là lần này họ đi đều phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng. Mặc dù số tiền này không phải họ tự bỏ ra mà do công ty mới chịu nhưng có chuyện như vậy vẫn khiến người ta bực mình.
Theo cô ta khi mình muốn đi thì công ty nên giữ lại một cách nhẹ nhàng. Khi đó họ có thể cân nhắc việc không đi. Dù có thực sự đi cũng không nên đòi tiền vi phạm hợp đồng này.
Tuy số tiền này không phải họ trả nhưng đối với công ty mới, biết đâu sẽ để lại ấn tượng không tốt.
Vì vậy Hoàng Tĩnh không vui.
Nhưng cô ta không vui thì có ai quan tâm không?
Hoàn toàn không.
Mấy người họ đi rồi, công ty vẫn hoạt động bình thường. Thực ra cũng là do hợp đồng của họ viết rất chi tiết, chứ nếu là một công ty qua loa, hợp đồng làm không kỹ thì họ đã tính chuyện chuồn thẳng rồi chứ không cần báo trước một tiếng.
Như vậy cũng có thể tiết kiệm được tiền vi phạm hợp đồng.
Nhưng hợp đồng của họ thì lại không thể kỹ hơn được nữa.
Lê Thư Hân làm việc cẩn thận, nhân viên cấp dưới cũng học theo. Vì vậy họ đừng hòng lợi dụng lỗ hổng trong hợp đồng.
Cùng ngày họ còn phải dọn ra khỏi ký túc xá. Tiểu Đinh dẫn theo hai cô gái khác trong văn phòng đi cùng họ. Chuyện này cũng không có gì, đồ của ai người nấy mang đi là được. Tiểu Đinh cũng không đòi chìa khóa của họ mà thay ổ khóa mới luôn.
Bên này đang bận rộn với chuyện nhảy việc, bên kia Dương Tùng lại hỏi Uông Địch:
“Chị ơi, chị nói xem lần này họ đi mất bốn người có ảnh hưởng đến phòng thiết kế của công ty mình không ạ?”
Uông Địch ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái,
“Trên đời này không có ai là không thể thay thế, ai cũng đừng tự cho mình là quá quan trọng. Nếu cảm thấy có thì đó là tự mình đa tình mà thôi.”
“Phụt.”
Dương Tùng bật cười:
“Cũng phải.”
Có lẽ chỉ cần có Lê Tổng ở đây thì không cần phải lo lắng.
Cô nói:
“Được rồi, yên tâm đi, sắp tới công ty mình vẫn hoạt động như bình thường.”
Dương Tùng:
“Vâng, em ra ngoài trước đây.”
Đừng nói, chuyện này thật sự không gây ra gợn sóng gì.
Nhưng sau lưng Dương Tùng lại than thở với Tiểu Điền và Tiểu Đinh:
“Em thấy Tiểu Ngụy đúng là ngốc, đi theo bạn gái nhảy việc, tưởng là tốt lắm nhưng thực ra không phải vậy. Công ty mình ngoài lương cơ bản còn có tiền thưởng nữa. Mà bất kể phòng nào, tiền thưởng đều dựa vào thành tích. Ở đây chưa chắc đã kiếm được ít hơn. Dù có ít hơn một chút thì các đãi ngộ khác của công ty mình cũng tốt mà. Chỗ ở không tốn tiền, bữa trưa cũng không tốn tiền, chỉ hai khoản đó thôi đã tiết kiệm được bao nhiêu rồi? Hơn nữa chỗ ở toàn là người quen nên rất an toàn. Họ đi rồi nếu không được bao ăn ở, phải tự tìm chỗ. Họ có thể ở chung, chia sẻ chi phí cũng không cao lắm nhưng làm sao an toàn bằng chỗ mình? Bên mình cả hành lang một bên đều có thể khóa lại, hơn nữa phòng nào cũng là người quen. Chỗ ở của họ làm sao được như vậy. Nói nữa thì Tiểu Ngụy ở chung với Hoàng Tĩnh còn phải gánh hết chi phí cho Hoàng Tĩnh. Đối với Hoàng Tĩnh thì chẳng thay đổi gì nhưng Tiểu Ngụy thì phải tốn nhiều hơn.”
Tiểu Điền nhướng mày:
“Cậu ta đâu phải đứa trẻ ba tuổi, trước khi đưa ra quyết định chẳng lẽ không nghĩ đến sao.”
Dương Tùng:
“Đúng vậy nên em chỉ than cậu ta ngốc thôi. Vì một chút tình cảm mà không nhìn rõ sự thật. Hoàng Tĩnh rõ ràng chỉ coi cậu ta là máy ATM.”
Nếu thực sự có tình cảm thì còn tốt nhưng cậu ta không cảm thấy Hoàng Tĩnh yêu Tiểu Ngụy nhiều đến thế.
Họ cũng mới tốt nghiệp chưa được bao lâu, vẫn còn tin vào tình yêu, không phải là những gã trai sành sỏi nên cảm thấy Tiểu Ngụy rất không đáng.
Chuyện ngồi lê đôi mách này, Lê Thư Hân ít nhiều cũng nghe qua.
Về nhà không khỏi kể lại, cô cảm thán:
“Giới trẻ bây giờ…”
Cô cứ thế mà than thở.
Thiệu Lăng biết chuyện ngạc nhiên hỏi:
“Công ty em có người nhảy việc, sao em không nói?”
Lê Thư Hân hỏi lại:
“Nói gì chứ? Có phải chuyện gì to tát đâu.”
Cô nói:
“Họ đều không phải là người quan trọng, nếu muốn đi em chắc chắn không cản.”