Tuy là nhà tài trợ độc quyền nhưng Lê Thư Hân cũng không biết bản dựng cuối cùng sẽ như thế nào. Nhà đài dĩ nhiên sẽ không gửi trước thành phẩm cho cô xem rồi mới phát sóng vì vậy hiệu quả của chương trình ra sao, Lê Thư Hân hoàn toàn không rõ. Cũng chính vì thế mà cô xem rất say sưa.
Cô bé Chu Vịnh Ni liên tiếp vượt qua mấy chặng đầu một cách dễ dàng thắng lợi đã ở ngay trước mắt. Tuy nhiên cô bé cũng phải đối mặt với một thử thách cực kỳ khó khăn: chiếc đĩa tròn hai tầng. Người chơi phải nhảy lên chiếc đĩa lớn bên dưới, sau đó trèo lên chiếc đĩa bên trên thì mới với tới được sợi dây thừng đang không ngừng đung đưa. Chỉ khi nắm được dây thừng, người chơi mới có thể lướt qua con sông phía trước để đến với chặng cuối cùng. Máy quay lia cận cảnh gương mặt Chu Vịnh Ni có thể thấy cô bé có chút sợ hãi. Cô bé hít một hơi thật sâu, không dám chần chừ nhanh ch.óng nhảy qua. Chiếc đĩa quay rất nhanh nhưng cô bé vẫn cố sức bò về phía trước.
Lê Thư Hân xem đến nín thở, cậu nhóc mũm mĩm bên cạnh cũng thốt lên:
“Oa!”
Giọng nói non nớt thật đáng yêu.
Lê Thư Hân nói:
“Không biết con bé có qua được không đây.”
Thiệu Lăng liếc nhìn rồi đoán:
“Chắc không qua nổi đâu.”
Lời vừa dứt anh liền nhận được cái lườm của Lê Thư Hân.
Anh biết thừa cô không thích nghe những lời như vậy.
Cô hờn dỗi:
“Cháu gái em giỏi thế mà, sao lại không được chứ?”
Thiệu Lăng đáp:
“Con bé không đủ sức bật.”
Lê Thư Hân hừ một tiếng tỏ vẻ không đồng tình.
Chẳng biết có phải miệng của Lê Thư Hân linh hay không, hai người đang nói thì thấy Chu Vịnh Ni bị trượt chân cả người tuột xuống dưới.
Lê Thư Hân:
“Trời ơi!”
Cậu nhóc mũm mĩm:
“A a!”
Tại căng-tin của trường trung học số 1 thành phố Lâm cũng vang lên những tiếng la hét.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Chu Vịnh Ni lại bám được vào mép bục, một chân gác lên trên rồi dùng sức bò về phía trước.
“Cố lên, cố lên!”
Mọi người xem TV đều hét lên cổ vũ, dù biết rằng điều đó chẳng giúp được gì nhưng cũng không ngăn được sự phấn khích của họ.
Chu Vịnh Ni dùng hết sức bình sinh cuối cùng cũng bò lên được.
Cô bé tóm lấy sợi dây, cả người lướt qua mặt nước.
Lê Thư Hân reo lên:
“Oa!”
Hai mẹ con nhà này cứ một câu lại “Oa” một tiếng. Cậu nhóc mũm mĩm còn lấy bàn tay thịt ú của mình che mắt lúc hé ra xem lúc lại che vào.
Lê Thư Hân đắc ý quay sang Thiệu Lăng:
“Anh thấy chưa, phụ nữ nhà em không có ai nhát gan đâu nhé.”
Thiệu Lăng cười.
Anh vặn óc suy nghĩ mãi cũng không hiểu sao Chu Vịnh Ni lại được tính là "phụ nữ nhà bọn họ".
Nhưng anh không dám cãi lại vợ mình, nếu không “bà cô ớt nhỏ” này lại nổi giận mất.
Thiệu Lăng nói:
“Đến chặng cuối cùng rồi.”
Lê Thư Hân:
“Hồi hộp quá.”
Cô vô thức nắm lấy tay Thiệu Lăng.
Anh nắm lại tay vợ,
“Không sao đâu, chỉ là một gameshow thôi mà em căng thẳng làm gì?”
Lê Thư Hân:
“Anh thì hiểu gì!”
Cô nhìn thẳng vào TV,
“Đây là cháu gái của em đấy.”
So với cô bé vô hồn trong ký ức kiếp trước, Lê Thư Hân đương nhiên rất hy vọng được thấy một Chu Vịnh Ni ở khía cạnh khác.
Một Chu Vịnh Ni dũng cảm và căng tràn sức sống thanh xuân như thế này chưa từng xuất hiện trong trí nhớ của cô.
Lúc này cô bé đã bám vào dây thừng, từng bước leo lên theo dòng thác. Màn hình chuyển cảnh sang đồng hồ bấm giờ đang đếm ngược những giây cuối cùng.
Lê Thư Hân nhận xét:
“Đúng là biết cách tạo không khí thật.”
Thiệu Lăng:
“Toàn là kịch bản thôi.”
Mặc kệ hai vợ chồng nói gì, Chu Vịnh Ni vẫn đang leo lên rất vất vả nhưng cũng rất vững vàng. Ngay trước khi kết thúc hai giây cuối cùng cô bé đã đập tay vào nút bấm giờ.
“A a a!”
Lê Thư Hân hét lên lay người Thiệu Lăng:
“Anh xem kìa, anh xem kìa! A a a, con bé lên được rồi, nó thành công rồi! Cháu gái em siêu giỏi!”
Thiệu Lăng bị vợ lay đến đau cả đầu nhưng vẫn khen:
“Đúng là lợi hại thật. Sao em lại ngạc nhiên thế? Vừa nãy không phải còn tự tin lắm sao? Phụ nữ nhà em ai cũng giỏi, A Hân của chúng ta cũng rất giỏi mà.”
Nịnh vợ là giỏi!
Lê Thư Hân kiêu ngạo hất cằm:
“Nếu em mà trẻ ra vài tuổi thì chắc chắn cũng làm được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng “Ừ” một tiếng,
“Anh tin em, vợ anh là tuyệt nhất.”
Lê Thư Hân vui ra mặt lại lấy điện thoại gọi cho chị cả.
Lê Thư Bình lúc này cũng đang phấn khích tột độ:
“Con bé này giấu chị, nó còn lừa chị nữa chứ. Nó chẳng nói cho chị biết thành tích của nó, chị cứ tưởng nó không làm được. Ai ngờ con bé này lại giỏi đến vậy, đúng là không thể xem thường. Con gái chị đúng là giống chị mà…”
Cô ấy cũng bắt đầu tự khen mình.
Lê Thư Hân hùa theo:
“Đúng đúng, em nhớ hồi đó chị cả mới đi làm, nhà máy tổ chức đại hội thể thao chị còn đoạt giải nữa cơ mà. Chị có tố chất thể thao lắm đấy.”
Lê Thư Bình sững người, rồi đắc ý nói:
“Trí nhớ em tốt thật đấy, chứ còn sao nữa? Hồi đó chị đây giành không ít giải thưởng đâu. Anh rể em còn kém xa chị. Mấy năm trước, khăn mặt, cốc trà, sổ ghi chép trong nhà mình cái nào mà không phải là giải thưởng chị tham gia đại hội thể thao của nhà máy.”
“Vậy ạ.”
Hai chị em ôn lại chuyện ngày xưa. Tuy Lê Thư Bình và Lê Thư Hân cách nhau khá nhiều tuổi nhưng từ nhỏ Lê Thư Bình đã hay trông em nên rất nhiều chuyện bà vẫn nhớ rõ.
Vừa nói chuyện phiếm, Lê Thư Bình vừa tiếp tục xem TV.
Khi nghe nói người vượt qua thử thách thành công sẽ nhận được “TV, máy giặt, quạt điện”, bộ ba đồ điện gia dụng, cô ấy càng kinh ngạc kêu lên:
“Giải thưởng lớn thế!”
Chu Vịnh Ni, với tư cách là người đầu tiên vượt qua thử thách thành công cười toe toét, vui vẻ chụp ảnh cùng tấm bảng lớn ghi “Vượt qua thử thách thành công”.
Trong khi người nhà đang vô cùng phấn khích thì bạn học của Chu Vịnh Ni cũng phấn khích không kém.
Ai nấy đều reo hò:
“Trời đất ơi, Chu Vịnh Ni, cậu đỉnh thật đấy! Cậu cũng có ngày kiếm được bộ ba đồ điện gia dụng cho gia đình rồi.”
“Bộ ba đồ điện gia dụng này chắc cũng bộn tiền nhỉ.”
Chu Vịnh Ni lắc đầu:
“Tớ cũng không biết giá.”
Bọn họ cũng chỉ mới mười bảy, mười tám tuổi vẫn còn là những đứa trẻ ngây ngô, ngày thường chỉ biết học làm sao biết những thứ đó giá cả thế nào.
Nhưng Chu Vịnh Ni vẫn cực kỳ vui vẻ, cô bé hào hứng nói:
“Tớ là người đầu tiên leo lên được đấy.”
“Còn có ai leo lên được nữa không?”
“Kể đi, kể đi, kể luôn cho nóng.”
“Đúng đúng!”
“Vịnh Ni ơi, thích thật đấy, bọn tớ đăng ký tham gia được không? Tớ cũng muốn đi, cũng muốn thắng bộ ba đồ điện gia dụng về cho nhà.”
Mọi người nhao nhao lên nhưng vẫn háo hức nhìn Chu Vịnh Ni vô cùng tò mò.
Chu Vịnh Ni:
“Được chứ, tớ nghe nói là tự mình đăng ký. Nếu các cậu muốn tham gia thì đăng ký sớm đi, chắc họ sẽ sắp xếp theo thứ tự đăng ký đấy. Cuối chương trình chắc sẽ có số điện thoại đăng ký.”
“A, thế thì tớ phải tham gia mới được. Không có lý nào cậu là con gái mà làm được, tớ lại không được.”
Chu Vịnh Ni lập tức không phục:
“Sao cậu lại coi thường con gái thế? Con gái thì sao nào? Con gái bọn tớ cũng giỏi lắm chứ. Tớ là con gái mà vẫn là người đầu tiên leo lên đấy thôi. Anh Dương lúc nãy còn không qua được kìa. Tớ nghe chú đạo diễn hiện trường nói, trò này không chỉ dựa vào sức lực mà còn cần chút khéo léo và phản xạ nữa. Cậu tưởng cứ có sức trâu là được à, không phải đâu.”
“Vậy nếu tớ đăng ký thành công, cậu chỉ cho tớ vài mẹo nhé.”
“Cả tớ nữa.”
Chu Vịnh Ni:
“Được được được, tớ sẽ chỉ cho tất cả các cậu.”
Vừa nói xong, cô bé thấy thầy chủ nhiệm đang nhìn mình liền lập tức thu mình lại:
“Thầy Lý, em không cố ý rủ các bạn ham chơi đâu ạ.”
Thầy Lý đẩy gọng kính,
“Giải trí thư giãn là tốt nhưng không được quá đà nhé.”
“Vâng ạ!”
Mọi người vô cùng náo nhiệt, ai cũng vui vẻ. Nhưng sau đó không có thêm mấy người vượt qua được thử thách. Có người qua được vài chặng, có người đi được đến giữa còn người đến được chặng cuối thì rất ít. Điều đó cho thấy Chu Vịnh Ni thật sự có năng lực nhất định.
Ví như Tiểu Điền, hùng dũng hiên ngang xông lên nhưng lại rơi thẳng xuống nước ngay từ chặng đầu tiên. Cô nàng còn không đợi nhân viên cứu hộ tới mà đã tự bơi kiểu ch.ó vào bờ, khiến mọi người cười phá lên. Người cuối cùng lên sân khấu là Nhị Hắc.
Nhị Hắc không phải ai xa lạ, chính là công nhân mà Thiệu Lăng từng thuê cũng là anh họ của Anh Tử.
Anh ta mình đồng da sắt, cao to vạm vỡ. Sau khi khởi động, lúc người dẫn chương trình giới thiệu anh ta cũng chủ động nói:
“Tôi cũng là người nhà cả thôi. Cô gái vừa nãy rơi xuống nước là em họ tôi. Chủ yếu là vì nhân viên công ty họ trông không được khỏe lắm nên tôi và cô bé Chu Vịnh Ni được mời đến làm ngoại viện. Ban đầu tôi cứ nghĩ mình giỏi lắm, chắc chắn sẽ qua được nhưng giờ nhìn kỹ lại mới thấy không hề đơn giản. Thật lòng mà nói tôi cũng không tự tin lắm đâu.”
Lê Thư Hân bật cười:
“Anh ta trông không giống một ngoại viện đủ tiêu chuẩn cho lắm, nhìn chẳng tự tin gì cả.”
Thiệu Lăng:
“Khó nói lắm.”
Anh nói thêm:
“Trò này không hoàn toàn dựa vào sức trâu.”
Nói thì nói vậy nhưng có sức khỏe thì bao giờ cũng dễ dàng hơn một chút. Nhị Hắc không chỉ có sức mà tố chất thể thao cũng rất tốt. Quả nhiên anh ta là người chốt hạ và cũng là tuyển thủ thứ hai leo lên đỉnh thành công trong chương trình.
Trước khi bắt đầu thì trông không tự tin lắm nhưng sau khi vượt qua thử thách thì lại phấn khích vô cùng.
Anh ta lắp bắp:
“Tôi… tôi… tôi không ngờ, tôi không ngờ mình có thể…”
Nhị Hắc trông cao to thô kệch, có vẻ không dễ gần nhưng nghe anh ta nói chuyện mới biết anh ta là người thật thà.
Thêm vào đó anh ta còn có nét hài hước đặc trưng của người Đông Bắc, khiến khán giả xem TV phải cười không ngớt.
Nói ra thì cả hai người vượt qua thử thách thành công đều không phải là nhân viên của công ty nhưng vốn dĩ mục đích của họ cũng không phải là để chiến thắng, mà đây chỉ là một phương thức tuyên truyền độc đáo. Như vậy đã là rất tốt rồi. Hai người ngoại viện này, một người mở màn, một người kết thúc đã giúp kiểm soát nhịp độ của chương trình rất tốt.
Lê Thư Hân:
“Em thấy chương trình này làm khá ổn.”
Cô hy vọng chương trình sẽ nổi tiếng. Chương trình nổi tiếng thì thương hiệu của họ mới được biết đến rộng rãi hơn đó mới là điều Lê Thư Hân muốn.