“Anh thấy hôm qua em sợ đến thế còn gì. Anh là đàn ông, lúc này không ra mặt thì còn lúc nào nữa?”
Lê Thư Hân bật cười ha hả, dựa vào lòng Thiệu Lăng.
Nhóc mập đi ngang qua hai người, chẳng thèm để ý lại tiếp tục chơi đùa.
Tuy mới hơn một tuổi nhưng cậu nhóc đã rất hiểu chuyện. Ba và mẹ lúc nào cũng dính lấy nhau, ba thì lúc nào cũng tranh mẹ với mình còn mẹ thì lúc nào cũng tranh ba với mình.
Ai cũng tranh giành hết.
Cậu nhóc lắc lắc cái đầu nhỏ, lại chạy đến bên cạnh ba mẹ,
Nhóc nhướn đôi lông mày thưa thớt về phía ba vẻ mặt đắc thắng, cười hắc hắc rồi chạy lon ton về phía mẹ.
Ồ, thằng bé này đúng là đang khiêu khích thật, đúng là đồ tiểu quỷ.
Thiệu Lăng:
“Đồ vô lại.”
Cậu bé lắc lắc cái m.ô.n.g nhỏ, chạy lon ton ôm lấy chân mẹ và nói:
“Bảo bối muốn ăn trứng cuộn.”
Lê Thư Hân quay đầu lại:
“Không phải con muốn ăn bánh quy sao?”
Cu cậu béo ngây thơ nhìn mẹ:
“Bảo bối muốn ăn trứng cuộn ạ.”
Nhìn bộ dạng đáng yêu này của cậu bé, trái tim người mẹ lập tức tan chảy:
“Được, mẹ lấy trứng cuộn cho con ăn, bảo bối của mẹ muốn ăn gì cũng được.”
Cu cậu béo ngồi phịch xuống đất, nhìn mẹ lôi giỏ đồ ăn vặt ra mắt liền đảo quanh.
Lê Thư Hân:
“Con còn muốn ăn gì nữa?”
Cu cậu béo chu chu cái miệng nhỏ tự mình tìm kiếm.
Đồ ăn vặt trong nhà đều được đặt trong chiếc tủ cao thấp cạnh kệ TV.
Đồ ăn vặt của Lê Thư Hân đều được xếp gọn gàng trong một cái rổ rồi mới đặt vào tủ. Nhưng nếu đồ đạc nhiều quá, cậu bé sẽ thấy nặng và khó kéo ra.
Chả trách cậu nhóc lại gọi mẹ.
Lê Thư Hân:
“Bảo bối muốn ăn gì thì tự lấy nhé.”
Phải thừa nhận rằng, do những trải nghiệm ở kiếp trước, Lê Thư Hân có phần nuông chiều con. Cô cũng biết như vậy không tốt nhưng cu cậu béo lại rất ngoan, tuy có nghịch ngợm nhưng vẫn là một đứa trẻ tốt không gây ra họa gì lớn nên Lê Thư Hân tự nhiên cũng không kìm lòng được.
Hơn nữa Thiệu Lăng nhà cô cũng y như vậy. Đừng thấy anh hay nói con thế này thế kia nhưng thực tế anh cũng là người rất cưng chiều con. Đống đồ chơi lỉnh kỉnh trong nhà đều do Thiệu Lăng mua.
Anh còn quá đáng hơn cô, thậm chí còn luôn tìm lý do để bao biện.
Mua đồ chơi thì cứ mua thôi, đằng này lại cứ phải nói là đồ chơi phát triển trí tuệ tốt cho con nên anh mới mua.
Đúng là giỏi kiếm cớ.
Lê Thư Hân liếc nhìn Thiệu Lăng, Thiệu Lăng hỏi:
“Em nhìn anh làm gì?”
Lê Thư Hân:
“Nhìn anh cũng không được à? Sao thế, anh sợ bị nhìn à?”
Thiệu Lăng:
“Anh biết thừa em nhìn anh là vì em yêu anh.”
Lê Thư Hân:
“???”
Gì vậy trời?
Đúng là tự luyến hết sức.
Thiệu Lăng đang định trêu chọc Lê Thư Hân thêm vài câu thì điện thoại reo. Anh nhấc máy: “Xin chào!”
Rất nhanh anh nói:
“A Hiên à, có chuyện gì thế?”
“Ừm, tôi có ý tưởng này, đã trao đổi với A Hân nhà anh rồi, bọn tôi đều thấy ý này được. Chuyện là thế này…”
Thiệu Lăng nói thêm vài câu rồi kết luận:
“Vậy đi, để tôi bàn bạc lại với A Hân, sau đó chúng ta cùng ngồi lại nói chuyện.”
“Được.”
Thiệu Lăng nói chuyện thêm một lúc rồi cúp máy, quay sang nói với vợ:
“Trương Hiên gọi cho anh, nói rằng một nhà sản xuất quen biết với cậu ấy sắp sản xuất một chương trình giải trí cho đài truyền hình thành phố, hỏi công ty mình có hứng thú tài trợ không.”
Lê Thư Hân kinh ngạc:
“Tài trợ?”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Ừ, em có hứng thú không?”
Anh giải thích về chương trình này:
“Đây là một chương trình thể thao dưới nước thiên về giải trí. Về cơ bản là thực hiện các thử thách khó trên mặt nước, sau đó tuyển người chơi tham gia. Người chơi vượt qua được các thử thách sẽ nhận được phần thưởng.”
Lê Thư Hân:
“Thế ạ?”
Thiệu Lăng:
“Tuy đây chỉ là chương trình của đài truyền hình thành phố nhưng lượng khán giả của đài cũng rất đông, nếu đạt được hiệu quả thì sẽ rất tốt. Hơn nữa Trương Hiên nói chương trình này còn mới, chưa biết hiệu quả ra sao nên nhiều doanh nghiệp không dám đầu tư. Đây chính là cơ hội cho chúng ta. Về lý thuyết chúng ta có thể giành được quyền tài trợ này với một mức giá khá ưu đãi.”
Dừng một chút Thiệu Lăng nói tiếp:
“Anh đoán là bên đài cũng không quá lạc quan về chương trình này nên việc kêu gọi tài trợ không thuận lợi, cậu ấy mới tìm đến chúng ta. Chắc chắn chúng ta phải ép giá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân lập tức kích động:
“Chương trình này chưa có nhà tài trợ nào sao?”
Lê Thư Hân nhớ ra chương trình này, đây là chương trình cô yêu thích nhất mà!
Những chương trình thể thao vượt chướng ngại vật dưới nước như thế này về sau xuất hiện rất nhiều, nào là “Nam Sinh Nữ Sinh Tiến Lên”, nào là “Dũng Trí Vượt Ải” và còn nhiều tên khác nữa, tuy bình mới rượu cũ nhưng lại rất hút khán giả, tỷ suất người xem của các chương trình dạng này trên các đài đều không thấp.
Thành phố Bằng Thành của họ cũng có chương trình này và làm khá sớm, rất sôi nổi, gần như tuần nào cũng có.
Lúc đó Lê Thư Hân đã là một bà nội trợ, hàng ngày chỉ xem TV lướt mạng và đây là một trong những chương trình cô yêu thích nhất.
Lê Thư Hân không giống những người ở tuổi cô thích xem các chương trình tình cảm gia đình, cô chỉ thích xem những thứ náo nhiệt như thế này. Vì vậy cô biết rất rõ tỷ suất người xem của chương trình này luôn rất tốt.
Nhưng nghe nói mùa đầu tiên của chương trình này khi mới ra mắt không tìm được nhà tài trợ nào. Sau khi phát sóng được hai tập, độ hot tăng lên các nhà tài trợ mới nhanh ch.óng vào cuộc. Giai đoạn đầu không ai đ.á.n.h giá cao chương trình này cả.
Lê Thư Hân hiểu sâu sắc rằng, độ phủ sóng của đài truyền hình thành phố không hề thấp. Nếu thực sự có thể tài trợ và sau này chương trình trở nên nổi tiếng thì danh tiếng của công ty họ chắc chắn sẽ tăng lên rất nhanh.
Lê Thư Hân hít một hơi thật sâu,
“Em thấy được đấy, không biết giá cả thế nào thôi.”
Thiệu Lăng:
“Để anh hẹn Trương Hiên và bên đài truyền hình nói chuyện.”
Lê Thư Hân phàn nàn:
“Trương Hiên làm ở công ty chứng khoán mà cứ như nhân viên của đài truyền hình ấy nhỉ.”
Thiệu Lăng cười:
“Quan hệ rộng mà.”
Một người khéo léo, giao thiệp rộng thì tự nhiên sẽ có mối quan hệ tốt ở khắp nơi.
Lê Thư Hân nghĩ đến việc mình có thể tài trợ cho chương trình này mà cảm thấy lâng lâng, cô thốt lên:
“Đúng là khổ tận cam lai.”
Cô vừa mới gặp chuyện không may, ngay sau đó lại gặp được chuyện tốt.
Thiệu Lăng cười,
“Em nói cứ như thật, người bị thương là Uông Địch cơ mà? Chúng ta thì khổ tận cam lai cái gì.”
Lê Thư Hân:
“Sao lại không chứ, Uông Địch là nhân viên của em, nếu cô ấy xảy ra chuyện thì em cũng sẽ rất buồn.”
Cô chắp tay cầu nguyện:
“Cũng mong Uông Địch sau t.a.i n.ạ.n này sẽ gặp nhiều may mắn.”
Thiệu Lăng mỉm cười.
Không biết có phải là do may mắn thật không, mà sau sự việc này Uông Địch quả thực thuận lợi hơn rất nhiều nhưng đó là chuyện của sau này.
Còn bây giờ hai vợ chồng Thiệu Lăng trực tiếp đến công ty thời trang Thư Lăng.
Vừa đến công ty, cả hai liền bước vào guồng quay công việc. Còn chuyện bàn tán về sự việc tối qua thì không có, dù sao người trải qua chuyện đó cũng không phải là Tổng giám đốc Lê.
Nhưng khi nghĩ đến việc sếp đã đến cứu nhân viên trong lòng họ cảm thấy vô cùng ấm áp.
Chuyện này tuy không liên quan đến công việc nhưng lại vô tình làm tăng sự gắn kết trong công ty.
Thực ra Thiệu Lăng đã nói với cảnh sát Trương, không muốn chuyện này bị nhiều người biết đến. Cái "không muốn nhiều người biết" ở đây là việc anh đã cung cấp manh mối quan trọng, chứ không phải chuyện họ đến hiện trường cứu người.
Những chuyện như thế này sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ ra, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.
Việc Lê Thư Hân đi đón Uông Địch cả công ty đều biết. Vì vậy khi sự việc xảy ra cũng không có gì phải che giấu.
Đừng nghĩ rằng hai việc này là một, thực chất chúng hoàn toàn khác nhau.
Nếu xét kỹ về bản chất chúng không phải là một.
Tiểu Điền sau khi vào văn phòng đã nghiêm túc nói với Lê Thư Hân:
“Lê tổng, cảm ơn chị.”
Lê Thư Hân ngẩn người,
“Cô cảm ơn tôi cái gì chứ, chuyện này đâu có liên quan đến cô.”
Tiểu Điền nghiêm túc đáp:
“Có chứ ạ, sao lại không! Nếu không phải chị nhắc nhở bọn em là con gái ra ngoài phải cẩn thận thì bọn em cũng sẽ không luôn đi làm và tan làm cùng nhau. Dù việc gặp phải kẻ xấu không liên quan đến chúng ta nhưng bọn em biết chị có lòng tốt. Vì vậy cảm ơn chị đã lo lắng cho bọn em.”
Lê Thư Hân cười nói:
“Cô ăn nói khéo thế này, anh chàng luật sư kia có biết không?”
Tiểu Điền mặt hơi đỏ lên:
“Chị nói gì vậy, bọn em có gì đâu.”
Lê Thư Hân “ồ” một tiếng, thấy Tiểu Điền có vẻ ngượng ngùng nhưng đôi mắt lại sáng rực, xem ra hai người dù chưa xác định mối quan hệ nhưng cũng sắp rồi, tình cảm tiến triển khá nhanh.
Tiểu Điền:
“Nếu xác định quan hệ, em nhất định sẽ báo cho chị biết đầu tiên.”
Lê Thư Hân bật cười:
“Không cần, không cần đâu.”
Tiểu Điền:
“Sao lại không cần ạ? Chị còn được xem là bà mối của bọn em nữa đó. Nếu chị không tuyển em vào làm, nếu chị không tìm luật sư trên lầu để xử lý hợp đồng cho công ty thì bọn em đã không thể quen nhau.”
Lê Thư Hân cười ẩn ý:
“Đã là bà mối rồi, còn nói hai người chưa có gì sao? Chắc là chỉ còn thiếu nước chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó thôi nhỉ?”
Tiểu Điền mỉm cười.
Hai người nói xong chuyện này lại chuyển sang chuyện khác.
Lê Thư Hân:
“Sao không thấy Trần Trân đâu nhỉ?”
Tiểu Điền:
“Trần Trân hôm nay xin nghỉ đến bệnh viện chăm sóc Uông Địch rồi ạ. Cô ấy tự trách mình, nói rằng nếu không phải cô ấy về trước thì Uông Địch đã không gặp phải kẻ xấu.”
Dừng một chút, cô ấy nói tiếp:
“Bọn em đã an ủi cô ấy nhưng cô ấy vẫn muốn đến bệnh viện chăm sóc Uông Địch.”
Lê Thư Hân nghĩ một lát rồi nói:
“Chuyện này trách nhiệm của Uông Địch còn lớn hơn của cô ấy. Nhưng nếu cô ấy đã nghĩ vậy thì cứ để cô ấy đi, các cô cũng không khuyên được đâu. Chỉ có Uông Địch mới khuyên được thôi.”
Tiểu Điền gật đầu.
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì Thiệu Lăng đã xuống lầu. Vốn dĩ anh lo lắng cho Lê Thư Hân nên mới đi cùng cô nhưng nếu cô đã không sao, anh cũng không ở đây lãng phí thời gian, thà qua chỗ chị cả xem sao còn hơn.
Thiệu Lăng chào Lê Thư Hân rồi rời đi.
Vừa xuống lầu anh tình cờ gặp Tô Tuyết Liên, cô ấy đang vội vã.