Từ ngày nhà Lê Thư Hân thuê giúp việc ở lại nhà, cuộc sống quả nhiên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Tuy có thêm người trong nhà đôi lúc hơi bất tiện nhưng chút bất tiện nhỏ nhoi đó chẳng là gì so với sự thảnh thơi to lớn mà nó mang lại.
Lê Thư Hân cứ mãi tấm tắc, sao mình không thuê giúp việc sớm hơn cơ chứ.
Phải công nhận, sướng thật sự.
Trước đây dù dì Lâm có chuẩn bị sẵn đồ ăn trong tủ lạnh thì cô vẫn phải tự mình nấu nướng, tay chân lúc nào cũng tất bật. Nhưng giờ thì khác, cô chẳng cần động tay vào nữa. Thực đơn cũng đa dạng và tươi ngon hơn hẳn.
Những món khó bảo quản trước đây không làm được thì giờ đã có người nấu ngay tại chỗ. Bữa ăn của cả nhà cứ như được nâng lên một tầm cao mới.
Dì Lâm tuy không phải bảo mẫu chuyên nghiệp nhưng rất cẩn thận, đã hỏi han kinh nghiệm từ bạn bè và còn tự tìm hiểu thêm để nấu những món ăn dặm riêng cho em bé. Cậu nhóc béo ú vốn đã tròn trịa, nay hai má lại càng phúng phính hơn.
Hai bữa ăn dặm chất lượng mỗi ngày đã giúp cậu nhóc vơi đi nỗi lo lắng khi phải "ra ở riêng".
Ngay ngày thứ hai, cậu bé đã chấp nhận ngủ một mình. Dù chiều tối có hơi sụt sịt muốn khóc nhưng chỉ cần dì Lâm dỗ dành, hứa hẹn sáng mai sẽ làm món trứng cuộn nhân tan chảy là xong.
Thế là cậu nhóc bị dụ ngay, ngoan ngoãn để dì vỗ về đi ngủ.
Lúc chìm vào giấc ngủ, cậu bé vẫn còn tơ tưởng không biết món trứng cuộn nhân tan chảy trông thế nào nhỉ, chắc chắn cũng là món trứng ngon tuyệt cú mèo đây.
Và cứ thế tối nào cũng vậy, trước khi đi ngủ, dì Lâm đều "báo cáo thực đơn" cho cậu chủ nhỏ: sáng mai ăn gì, bữa phụ sáng có món gì, bữa phụ chiều có món gì.
Quả nhiên cậu nhóc nhanh ch.óng quen với nếp sống mới.
Trẻ con thực ra rất dễ dỗ, đặc biệt là một cậu bé lém lỉnh như nhóc béo này. Chỉ cần có đồ ăn ngon dỗ dành, có ba mua cho gấu bông thật to là cậu nhóc lại vui vẻ ngay.
Nhờ việc "ra ở riêng" mà cậu còn được tặng một chú ch.ó bông to hơn cả người. Cậu thích nhất là được gối đầu lên bụng chú ch.ó nằm trên giường uống sữa.
Cuộc sống đúng là quá thoải mái.
Có dì Lâm ở nhà, Thiệu Lăng và Lê Thư Hân nhàn đi trông thấy mà ngay cả cậu nhóc béo ú cũng vui vẻ hơn nhiều. Vì cu cậu có nhiều bữa phụ hơn, với lại trời nóng nực thế này, cậu bé cũng không phải theo ba ra ngoài nữa.
Trước kia tuy cuộc sống cũng tốt, cậu nhóc cũng thích ra ngoài nhưng nhiều khi Thiệu Lăng đi giải quyết công việc, dù có đưa con theo nhưng cũng không thể để cậu chạy chơi lung tung được.
Trời thì nóng, ra đường còn bị gò bó khiến cậu nhóc có hơi buồn bực.
Nhưng bây giờ thì khác hẳn. Nếu không phải là dắt con đi chơi, Thiệu Lăng cũng không cần bắt cậu bé phải ra đường. Mùa hè oi ả, cậu nhóc chỉ mặc mỗi cái yếm với đóng bỉm chạy loanh quanh trong nhà, mát rượi, lại có đồ chơi, có đồ ăn ngon, cuộc sống phải gọi là tuyệt vời!
Cậu nhóc béo nhà họ vốn là một đứa trẻ hay cười, tính tình vui vẻ, giờ lại càng ngày nào cũng toe toét, đôi mắt to tròn như quả nho đen, cái miệng nhỏ chúm chím đúng chuẩn một em bé đáng yêu.
Lê Thư Hân mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi nhưng ngày nào cũng vội vàng về nhà.
Ai bảo cậu con trai cưng của cô đang ở giai đoạn đáng yêu nhất làm gì.
Trẻ con mà, lúc còn bé tí thì chưa biết gì chỉ toàn khóc quấy rồi ngủ; lớn hơn chút nữa thì nghịch ngợm, có khi lại khiến người ta phát bực. Chỉ có độ tuổi này là đáng yêu nhất.
Mấy nhóc tì tuổi này chưa gây ra họa gì, cái miệng lại ngọt như đường, đúng là lúc dễ dàng chiếm trọn trái tim của ba mẹ nhất.
Cả Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều bị con trai dắt mũi, ngay cả dì Lâm mới đến vài ngày cũng hết lòng cưng chiều cậu nhóc.
Cậu bé vô cùng đắc ý, ai bảo mình đáng yêu quá làm gì!
"Giai Hi à!"
Vừa về đến cửa, Lê Thư Hân đã gọi con trai.
Cậu nhóc liền lạch bạch chạy ra cửa nở một nụ cười rạng rỡ:
"Đừng có giả ngơ với mẹ, không được là không được."
Cậu bé cười khúc khích, đúng là một nhóc tì hay giả vờ.
Cậu bé mềm oặt tựa vào người mẹ giọng sữa nũng nịu:
"Vui mà mẹ."
Lê Thư Hân đỡ lấy m.ô.n.g con,
"Nhưng như vậy không vệ sinh, chúng ta chơi trò khác nhé, được không nào?"
Cậu nhóc béo ú "A" một tiếng.
Lê Thư Hân nhìn quanh rồi hỏi:
"Ba con đâu rồi?"
Cậu bé liền làm động tác gọi điện thoại, bàn tay nhỏ nắm lại thành số sáu áp lên tai, miệng chu chu:
"A lô..."
Lê Thư Hân bế con đến trước cửa phòng làm việc, quả nhiên thấy Thiệu Lăng đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại.
Anh không bật đèn đứng khuất trong bóng tối. Thấy Lê Thư Hân mở cửa, anh quay lại mỉm cười rồi xua tay.
Lê Thư Hân lặng lẽ đóng cửa lại, nói với con:
"Chúng ta đừng làm phiền ba nhé."
Cô bế con vào bếp, thấy dì Lâm đang nấu bữa tối, cũng gần xong cả rồi.
Lê Thư Hân cười hỏi:
"Tối nay ăn gì thế ạ?"
Dì Lâm đáp:
"Mùa hè trời nóng, tôi làm món khổ qua."
Mặt Lê Thư Hân lập tức nhăn lại như quả khổ qua. Cô thật sự không thể ăn nổi món này.
Về lý mà nói, thế hệ của Lê Thư Hân chẳng mấy ai kén ăn và cô cũng vậy.
Nhưng không kén ăn là một chuyện, còn có những thứ cô không bao giờ động đũa.
Dù những người xung quanh ăn tạp đến mấy, Lê Thư Hân vẫn có nguyên tắc của mình, cô không ăn những thứ kỳ quái.
Khổ qua tuy không phải món gì kỳ lạ nhưng vị của nó thì cô không ưa nổi.
Từ ngày cưới nhau, hai vợ chồng cô chưa bao giờ mua khổ qua.
Giờ nhìn thấy nó, cô liền không vui bĩu môi nói:
"Món này... ăn không được đâu ạ."
Dì Lâm nhìn biểu cảm của Lê Thư Hân là biết cô không thích vội vàng giải thích:
"Cô Thiệu yên tâm, món khổ qua này của tôi đảm bảo không có vị đắng một chút nào đâu. Món này tôi học từ một người bạn, là món tủ của cô ấy đấy, tôi cũng thử làm mấy lần rồi. Hai đứa nhà tôi trước cũng không ăn nhưng ăn xong đều khen ngon."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân hỏi:
"Dì làm cách nào mà không đắng vậy ạ?"
Dì Lâm gật đầu:
"Đúng vậy, lát nữa cô cứ thử thì biết."
Lê Thư Hân bật cười.
Cậu nhóc béo ú ghé đầu vào, nói:
"Ngon lắm."
Cậu bé rất tin tưởng tay nghề của dì Lâm.
Lê Thư Hân khen:
"Bảo bối của mẹ thông minh quá."
Cô đặt con xuống, dắt tay cậu bé đi ra ngoài, hỏi:
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của con, Lê Thư Hân nín cười hỏi:
"Thế con có chơi ô tô không?"
Cậu nhóc lùn tịt, mũm mĩm gật đầu:
"Có ạ, chơi ô tô, chơi máy bay."
Cậu có rất nhiều đồ chơi.
Lê Thư Hân nói:
"Cuộc sống của con phong phú quá nhỉ."
"Phong phú?"
Cậu nhóc không hiểu từ này lắm nhưng vẫn nhanh ch.óng gật đầu:
"Phong phú ạ."
Dù sao thì lời mẹ nói chắc chắn là lời hay ý đẹp rồi.
"Hai mẹ con đang nói gì thế?"
Thiệu Lăng từ phòng làm việc bước ra.
Lê Thư Hân nhướng mày:
"Nói chuyện điện thoại xong rồi à?"
Thiệu Lăng gật đầu:
"Là chị cả gọi."
Lê Thư Hân tròn mắt:
"Chị cả gọi mà lúc nãy anh không cho em nghe?"
Thiệu Lăng cười:
"Anh còn chưa nói xong mà, em xem em kìa, vội vàng quá."
Lê Thư Hân ngượng ngùng cười.
Thiệu Lăng nói tiếp:
"Thật ra là anh gọi cho chị ấy. Lúc nãy anh xem TV thấy nói dạo này thành phố Lâm Thành đang siết c.h.ặ.t xây dựng đô thị, hình như để bình chọn thành phố văn minh gì đó nên các gánh hàng rong đều bị dẹp hết. Anh nghĩ chuyện buôn bán của chị cả chắc cũng không ổn nên gọi điện hỏi thăm thì đúng là vậy thật. Anh chị đã nghỉ bán cả tuần nay rồi. Chị ấy sợ chúng ta lo nên không nói, nếu không phải anh gọi hỏi thì họ còn định giấu."
Lê Thư Hân lo lắng:
"Chị cả..."
Thiệu Lăng vội ngăn cô lại:
"Em đừng vội, đừng ngắt lời nghe anh nói hết đã."
Lê Thư Hân im lặng.
Thiệu Lăng nói:
"Nhà mình có mấy ki-ốt ở khu thương mại đúng không? Vừa hay còn một cái ở góc, vị trí không đẹp lắm nên chưa cho thuê được. Anh định giao ki-ốt này cho chị cả, thay vì bán hàng rong nay đây mai đó, để anh chị tự mở một cửa hàng cho ổn định. Tuy tàu điện ngầm chưa xây xong, khu đó chưa sầm uất lắm nhưng lượng người qua lại ở khu thương mại cũng không ít, mà khu đó lại ít hàng ăn uống. Kể cả không kiếm được nhiều thì tiền sinh hoạt hàng ngày chắc chắn không thành vấn đề."
Lê Thư Hân nghe xong, chỉ suy nghĩ một lát rồi gật đầu lia lịa:
"Anh nói đúng."
Cô cũng thấy phương án này rất khả thi.
Thiệu Lăng nói thêm:
"Điểm bất tiện duy nhất là anh chị không sống ở đây. Nhà họ ở Lâm Thành, Vịnh Ni lại đang học cấp ba ở đó. Nhưng khó khăn nào cũng có cách khắc phục, trên đời này làm gì có chuyện gì hoàn hảo mười mươi em nói phải không?"
Lê Thư Hân nghĩ một lúc rồi đáp:
"Vịnh Ni tuy học cấp ba nhưng nó ở ký túc xá, mà cũng sắp lên lớp 12 rồi, đang là giai đoạn học hành căng thẳng. Em hỏi nó rồi, hai tuần mới được nghỉ một lần. Nên chuyện của nó thì không đáng lo. Anh chị cả qua đây... thì phải thuê nhà. Tuy từ đây về Lâm Thành chỉ mất hai tiếng nhưng ngày nào cũng đi đi về về thì mệt lắm. Có thể để anh chị thuê một căn nhà gần cửa hàng hoặc mua luôn cũng được. Anh chị làm ăn ở đây chắc chắn sẽ tốt hơn ở Lâm Thành nhiều, hai thành phố khác nhau một trời một vực. Bên này dân nhập cư đông, buôn bán cũng dễ hơn."
Trong phút chốc, Lê Thư Hân đã nghĩ ra rất nhiều điều.
Nghe cô nói vậy, Thiệu Lăng gật đầu:
"Anh cũng nghĩ thế. Chị cả ngại làm phiền chúng ta nhưng anh đã thuyết phục được chị ấy rồi."
Lê Thư Hân kinh ngạc tròn mắt.
Thiệu Lăng cười:
"Sao thế? Không tin à?"
Lê Thư Hân:
"Chị cả em cố chấp lắm, chị ấy luôn nghĩ mình chăm sóc cho em gái là chuyện đương nhiên nhưng lại không muốn nhận sự giúp đỡ từ chúng ta. Anh thuyết phục được chị ấy chắc không dễ đâu."
Lê Thư Bình tuy không phải người phụ nữ yếu đuối nhưng lại là người có ý thức trách nhiệm rất cao.
Thứ trách nhiệm đó là do chị tự đặt ra cho mình. Cô ấy luôn cho rằng mình là chị phải giúp đỡ em gái nhiều hơn, dù ngày xưa khó khăn đến mấy cũng sẵn lòng nuôi em ăn học.
Nhưng bảo cô ấy nhận lợi ích từ em gái thì lại thấy ngại ngùng, luôn cảm thấy mình là chị cả mà lại đi lợi dụng em gái thì không hay chút nào.
Có những tính cách đã ăn sâu vào m.á.u nên việc Thiệu Lăng thuyết phục được chị Lê quả thực không hề đơn giản.