Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 140: Ăn vạ (2)



 

Ông bí thư cũng hiểu rằng Thiệu Lăng sẽ không dính dáng gì đến chuyện này nữa.

Thực ra việc ông bí thư luôn gọi Thiệu Lăng tham gia việc này việc kia cũng có chút tư tâm. Mỗi năm làng đều có hoạt động thăm hỏi các cụ già neo đơn và một số hoạt động khác, lớn nhỏ đều cần đến tiền.

Làng dĩ nhiên có kinh phí riêng nhưng nếu có người quyên góp thì chẳng phải tốt hơn sao?

Hơn nữa điều đó càng thể hiện sự đoàn kết của làng Thiệu gia. Người ở tuổi ông bí thư rất muốn thấy làng Thiệu gia đoàn kết.

Thiệu Lăng còn trẻ, quyết đoán lại có tiền.

Ông không phải muốn anh đền bù tổn thất cho mọi người như bà Hồ, nhưng ông hy vọng khi làng cần Thiệu Lăng có thể ít nhiều chi ra một ít để giải quyết việc cấp bách.

Như vậy mới càng thể hiện được sự đoàn kết của làng Thiệu gia.

Chỉ là không ngờ sự việc lại đến nước này.

Ông bí thư già lại thầm mắng bà Hồ một trận:

“Đúng là làm nguội lạnh tấm lòng của bọn trẻ.”

Thiệu Lăng không biết ông bí thư già nghĩ gì. Ban đầu anh chỉ nghĩ chuyện trong làng thì tham gia một chút, giúp đỡ cũng không sao. Nhưng không ngờ lại có người muốn cướp của người giàu chia cho người nghèo.

Nói đi nói lại, anh được đền bù bao nhiêu tiền thì có liên quan gì đến dân làng không?

Không hề!

Khi anh khó khăn, những người này có ai hào phóng giúp đỡ đâu?

Tại sao bây giờ anh có tiền, họ bị lừa thì anh lại phải ra tay?

Lấy đâu ra cái lý lẽ đó?

Thiệu Lăng càng cười lạnh hơn.

Đừng thấy nhiều người nói dân quê chất phác, thật ra đó chỉ là suy nghĩ viển vông. Đôi khi những người tính toán chi li nhất lại chính là họ.

Bà Hồ cố nhiên là kẻ ngang ngược nhưng Thiệu Lăng không ngốc. Anh nhìn thấy sự thèm thuồng trong mắt những người khác. Lúc đó anh phải lập tức đứng ở thế thượng phong mà mắng c.h.ử.i, nếu không có lẽ anh đã bị những người này ăn vạ rồi.

Họ có thể không trơ trẽn như bà Hồ nhưng Thiệu Lăng biết rõ, nếu lúc đó anh không đi chắc chắn sẽ có người đến vay tiền anh.

Ha ha!

Thiệu Lăng dứt khoát dừng xe, tựa vào ven đường hút t.h.u.ố.c. Hút gần hết bao t.h.u.ố.c anh mới lên xe trở lại.

Mặc kệ họ.

Thiệu Lăng lái xe về Bằng Thành, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện của làng Thiệu gia nữa.

Vốn dĩ anh cũng chỉ nể mặt ông bí thư, nếu ông ấy không quản được mọi người thì Thiệu Lăng anh cũng chẳng cần phải nhúng tay vào.

Thực ra ban đầu mục đích của anh cũng chỉ là nhận thầu ngọn đồi hoang đó mà thôi.

Thiệu Lăng lại cười khẩy một tiếng…

--

Sau khi rời đi, Thiệu Lăng vẫn chưa liên lạc với Lê Thư Hân nhưng Lê Thư Hân đã biết tình hình ở làng Thiệu gia vì cô có bạn ở đó.

Hải Lan từ sáng sớm đã gọi điện cho Lê Thư Hân, kể lại cảnh tượng lúc đó một cách sống động.

Hải Lan cũng là một trong số ít người không bị lừa nhưng cô ấy vẫn đi xem náo nhiệt.

Chuyện lớn như vậy sao có thể không hóng chứ?

Chỉ không ngờ lại được chứng kiến một màn kịch kỳ quặc như vậy.

Thật sự người bình thường không thể hiểu nổi cái logic đó nhưng bà Hồ lại có thể nói ra được.

Hải Lan cũng phải chào thua. Con người thật sự có thể vô sỉ đến mức đó.

Hải Lan báo tin cho Lê Thư Hân và Lê Thư Hân cũng phải cảm thán rằng những người này đúng là không còn gì để nói.

Tuy đã biết chuyện nhưng cô không gọi điện hỏi Thiệu Lăng ngay, vì cô không nghĩ anh lại yếu đuối đến mức phải buồn lòng vì chuyện này.

Cô lắc chiếc trống bỏi trước mặt bé Giai Hi, nựng nịu:

“Bảo bối à, ba con lần này chịu ấm ức rồi, đợi ba về, con dỗ ba nhé, được không?”

Bé Giai Hi khẽ “a” một tiếng.

Lê Thư Hân mỉm cười, nói tiếp:

“Vậy chuyện này giao cho bảo bối nhé.”

Bé con lại “a” một tiếng nữa, mặt cười toe toét.

Lê Thư Hân véo má con trai:

“Bảo bối của mẹ đúng là một em bé ngoan.”

“Cốc cốc cốc.”

Tiếng gõ cửa vang lên, Lê Thư Hân quay đầu:

“Mời vào.”

Tiểu Điền bước vào, tay cầm một xấp tài liệu.

Lê Thư Hân đưa chiếc trống bỏi cho con trai rồi quay lại bàn làm việc:

“Có chuyện gì vậy?”

Tiểu Điền:

“Các đơn hàng xuất khẩu của chúng ta đều là size lớn, em đã đặt hàng với xưởng may Cát Tường rồi. Nhưng có một vài chi tiết cần trao đổi lại với chị. Đây là lần đầu tiên chúng ta làm hàng quốc tế, liên quan đến thủ tục hải quan và một loạt việc khác, công ty mình hiện chưa có nhân sự chuyên môn về mảng này. Chị xem, chúng ta có cần tuyển thêm người có kinh nghiệm về lĩnh vực này không ạ?”

Lê Thư Hân:

“Được, cô cứ đăng tin tuyển dụng đi.”

Tiểu Điền: “Vâng ạ.”

“Ngoài ra, anh Trần bên xưởng may Cát Tường có đề cập đến vấn đề hao hụt nguyên vật liệu. Nếu tính đến khoản này, số lượng đặt hàng của chúng ta không thể sát với yêu cầu của anh Chu được, mà phải có một khoản dự phòng…”

Lê Thư Hân:

“Cô nói đúng, vẫn phải tính đến chuyện đó.”

Hai người lại đối chiếu thêm một vài chi tiết. Mặc dù Lê Thư Hân có kinh nghiệm làm thời trang từ kiếp trước nhưng khi bắt tay vào thực tế lại không đơn giản như vậy. Có rất nhiều thứ cô vẫn phải học hỏi thêm.

Tiểu Điền vừa đi, Uông Địch lại đến. Việc chiêu thương của cô không mấy thuận lợi. Dĩ nhiên với một số người thì kết quả đó cũng không tệ nhưng Uông Địch cảm thấy mình có thể làm tốt hơn. Thực ra cũng có không ít đối tác hứng thú nhưng họ lại nghi ngờ về quy mô của công ty.

Dù sao thì họ cũng không phải là một công ty lớn.

Uông Địch vẫn luôn muốn cải thiện tình hình này nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Tuy có năng khiếu trong ngành này nhưng cô mới vào nghề chưa lâu, không thể làm mọi thứ hoàn hảo được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngược lại, Lê Thư Hân sau một hồi trầm ngâm,

“Cô thấy sao nếu chúng ta mời các khách hàng tiềm năng đến tham dự một buổi họp báo thời trang?”

Uông Địch ngẩn ra, rồi suy nghĩ kỹ một chút bất chợt vỗ tay:

“Ý tưởng này hay quá ạ!”

Ban đầu cô không nghĩ đến nhưng đề nghị của sếp Lê làm cô bừng tỉnh. Ý tưởng này thật sự rất tuyệt. Rất nhiều thương hiệu thời trang đều tổ chức họp báo, cô không nghĩ đến là vì cảm thấy công ty mình chưa phải là thương hiệu lớn.

Nhưng dù không phải thương hiệu lớn cũng không có nghĩa là không thể làm được.

Uông Địch trở nên phấn khích:

“Sếp, nếu chúng ta làm việc này thì chắc chắn sẽ thành công. Không chỉ giúp tăng độ nhận diện của công ty mà còn rất tốt cho việc quảng bá sản phẩm.”

Lê Thư Hân:

“Vậy được, cô gọi mọi người vào, chúng ta họp.”

Đây là sự khác biệt giữa công ty lớn và công ty nhỏ. Ở công ty lớn, các phòng ban có chức năng rõ ràng mỗi người mỗi việc. Nhưng công ty nhỏ của họ thì khác, nhiều việc không được phân công quá chi tiết và quy củ.

Cả hai mô hình đều có ưu và nhược điểm. Có lẽ mô hình trước có nhiều ưu điểm hơn và mô hình sau có nhiều nhược điểm hơn.

Nhưng dù không quá quy củ, vì trong nội bộ cũng có sự phân chia công việc rõ ràng, làm nhiều hưởng nhiều nên không ai có ý định đục nước béo cò.

Mà thực ra, công ty nhỏ như vậy ai đục nước béo cò cũng bị phát hiện ngay.

Mọi người đều rất tích cực phấn đấu.

Đôi khi con người là vậy, môi trường xung quanh sẽ ảnh hưởng đến họ.

Không khí chung của công ty họ là vui vẻ, tiến bộ và không ngừng phát triển nên mọi người tự nhiên cũng tràn đầy năng lượng.

Hơn nữa, đáng sợ nhất là sự so sánh với các công ty cùng ngành.

Bằng Thành là nơi kinh tế phát triển nhanh nhất, bao nhiêu người muốn đến đây để tìm kiếm giá trị bản thân, muốn kiếm bộn tiền. Vì vậy nơi này cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

Đúng vậy thời đó chưa có từ “khốc liệt” nhưng thực tế thành phố này là như vậy.

Tòa nhà văn phòng nơi công ty Lê Thư Hân tọa lạc lại càng cạnh tranh hơn. Tiền thuê ở đây không rẻ nên không có công ty nào quá nhỏ.

Về cơ bản, một công ty mới bắt đầu chỉ thuê một văn phòng như của Lê Thư Hân đã là thuộc tầng lớp dưới cùng rồi.

Bây giờ công ty của họ đã phát triển ra cả một tầng, mới được coi là ở mức trung bình.

Trong tòa nhà này, các tầng trên dưới đều bận rộn không ngừng, mọi người đều hối hả cạnh tranh. Nhìn sang các công ty khác, nhân viên của họ cũng tự thấy mình phải nỗ lực hơn.

Nếu không nỗ lực, chẳng phải sẽ thua kém các công ty khác sao?

Vì vậy không khí chung của công ty họ vẫn rất tốt.

Lê Thư Hân gọi các trưởng nhóm trong công ty đến họp, mọi người nhanh ch.óng thống nhất kế hoạch tổ chức họp báo.

Họ còn cùng nhau đóng góp ý kiến, mỗi người đều có quan điểm riêng.

Lê Thư Hân cảm thấy sâu sắc rằng, việc công ty có nhiều người trẻ tuổi thật sự rất tốt.

Ý tưởng của mọi người đều rất độc đáo. Có lẽ họ không nghĩ được như cô vì cô được trọng sinh nên biết nhiều xu hướng phát triển.

Nhưng dù không biết họ vẫn có thể đưa ra những ý tưởng mới mẻ.

Điều này làm Lê Thư Hân cảm thán, nguồn cảm hứng đúng là cần phải được tập hợp từ nhiều người.

Tất nhiên mọi người cũng hiểu công ty mình chưa phải là công ty lớn nên đều cân nhắc đến việc tiết kiệm chi phí, đề xuất vài phương án khá hay.

Chẳng hạn như thuê địa điểm rẻ hơn hay sử dụng người mẫu sinh viên còn đi học…

Tuy chỉ là những chi tiết nhỏ nhưng chúng đều rất thực tế.

Cuộc họp kéo dài hơn nửa buổi chiều.

Khi kết thúc Lê Thư Hân thấy Thiệu Lăng đã đến, anh đang ngồi trong văn phòng của cô, bên cạnh là cậu con trai bụ bẫm. Thiệu Lăng đang lật từng trang sách tranh kể chuyện cho con nghe.

Nhóc mập nghe rất chăm chú.

Lê Thư Hân mở cửa, Thiệu Lăng cười ngẩng đầu:

“Về rồi à? Em họp lâu thật đấy.”

Lê Thư Hân “ừ” một tiếng, tiến lại hỏi:

“Anh vẫn ổn chứ?”

Thiệu Lăng nghe vậy là hiểu ngay, biết có người đã kể cho Lê Thư Hân chuyện ở làng Thiệu gia.

Anh tỏ ra khá bình tĩnh:

“Không sao đâu, sau này anh sẽ cố gắng ít về đó hơn.”

Nếu mộ của ông bà nội vẫn còn ở thôn, Thiệu Lăng đã không nói ra những lời này. Nhưng khi giải tỏa, ngay cả mộ cũng đã được di dời.

Bây giờ mồ mả tổ tiên của các gia đình đều ở nghĩa trang công cộng.

Nói cách khác, làng Thiệu gia bây giờ thực sự chỉ còn lại cái tên.

Thiệu Lăng nói:

“Thật ra anh cũng không ngạc nhiên khi họ nói ra những lời vô sỉ như vậy.”

Lê Thư Hân gật đầu:

“Em biết.”

Cô thực sự biết. Kiếp trước khi nhà họ gặp chuyện, không có mấy người ở làng Thiệu gia ra tay giúp đỡ. Tô Tuyết Liên là một và ông bí thư là hai. Vì vậy, dù bây giờ ông bí thư có chút tư tâm nhưng Lê Thư Hân cũng không nói xấu ông.

Bởi vì Lê Thư Hân hiểu ông là người tốt. Ông không mưu cầu lợi ích cho riêng mình mà chỉ vì đã làm bí thư quá lâu, có tình cảm sâu nặng với thôn Thiệu gia nên chỉ muốn bảo vệ ngôi làng này mà thôi.

Ông muốn dốc hết sức mình để làm cho thôn tốt hơn, cho dân làng tốt hơn, nhưng kết quả…

Cô lắc đầu cười.

Bây giờ không còn là mười năm, hai mươi năm trước nữa. Thời hợp tác xã, mọi người đều phải nghe theo.

Nhưng bây giờ thì khác rồi. Chỉ là người lớn tuổi làm sao hiểu được những điều đó.

Ông vẫn dùng con mắt cũ để nhìn nhận sự việc nên chắc chắn sẽ không thành công.

Tuy nhiên Lê Thư Hân vẫn nhớ kiếp trước ông đã hết lòng giúp đỡ gia đình mình nên đối với ông bí thư, cô không nói gì.

Nhưng những người khác thì…

Ha ha.

Cô cũng nở một nụ cười lạnh giống hệt Thiệu Lăng.

Những người đó, khi gia đình họ gặp nạn cũng sẽ không đứng ra giúp đỡ, không những không giúp mà còn bỏ đá xuống giếng.

Lê Thư Hân thậm chí còn cảm thấy, có một số người bị lừa là đáng đời.