Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 134: Niêm Phong (2)



 

Thiệu Bằng nhìn sâu vào Trương Nhã Hân, mỉa mai nói:

"Với cái đầu của cô mà cũng đòi lừa Lê Thư Hân à? Cô không xem lại chỉ số IQ của mình đi, ngoài tôi ra còn ai thèm để ý đến cô? Lê Thư Hân có thể tự mình ra ngoài kinh doanh, rõ ràng là người khôn khéo. Coi chừng cô giúp không được lại còn kéo chân tôi, không có việc gì thì ngậm miệng lại đi."

Trương Nhã Hân c.ắ.n môi lí nhí đáp một tiếng.

Thiệu Bằng:

"Cô cũng đừng có làm ra vẻ tủi thân đó. Việc này làm không xong, việc kia cũng chẳng nên thân, cô nói xem cô còn làm được gì nữa? Ở nhà chăm con cho tốt đi. Ba mẹ tôi lớn tuổi rồi con cái vẫn cần cô chăm sóc nhiều hơn, họ không quán xuyến hết được."

Trương Nhã Hân:

"Cái này em biết."

Thiệu Bằng:

"Tôi biết ba mẹ tôi có hơi quá đáng, đặc biệt là mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi hồi trẻ cũng phải trải qua như vậy, hồi đó bà nội tôi cũng thế, bà ấy làm dâu bao nhiêu năm mới lên được làm mẹ chồng. Khó tránh khỏi có những việc làm không thỏa đáng nhưng dù không thỏa đáng thế nào thì đó cũng là mẹ tôi. Tôi chỉ có một người mẹ chẳng lẽ tôi có thể vì cô mà không cần bà ấy sao? Cô thông cảm cho bà ấy nhiều một chút. Bà ấy làm gì không tốt, có gì không đúng cô cứ nói với tôi, tôi sẽ không bỏ mặc cô đâu."

Anh ta vươn tay ôm lấy Trương Nhã Hân:

"Em đừng chấp nhặt với mẹ nhường mẹ một chút. Nếu yêu anh, cũng nên yêu cả mẹ anh. Không phải sao? Chỉ cần anh ở nhà anh sẽ không để mẹ động tay động chân với em. Khi nào mẹ làm vậy, em cứ tạm nhịn một chút sau đó đã có anh đây. Anh sẽ phê bình mẹ, được chưa?"

Trương Nhã Hân gật đầu:

"Em biết, em biết anh đối xử với em rất tốt."

Thiệu Bằng mỉm cười.

Đây mà là chuyện của 20 năm sau, vô số người sẽ nhảy vào mắng là PUA là thao túng tâm lý!

Nhưng ở thời điểm này mọi người còn chưa có khái niệm đó. Trương Nhã Hân ngược lại còn cảm thấy lời Thiệu Bằng nói có phần có lý.

Cô ta cùng Thiệu Bằng ra khỏi nhà, gương mặt ngọt ngào. Trong mắt cô ta, người đàn ông này thật sự đối xử rất tốt với mình.

--

Thiệu Bằng mời khách tất nhiên là không có ý tốt.

Cũng không hẳn là muốn hại người nhưng đúng là đang trông chờ Thiệu Lăng ra tay.

Cùng đi còn có gia đình Vu Béo. Khi đến cổng nhà hàng vợ chồng Vu Béo gặp vợ chồng Thiệu Lăng. Thôi Đào dắt theo hai cô con gái Vu Điềm và Vu Mật. Hai cô bé nhìn thấy em trai liền ríu rít chạy tới, chúng vẫn nhớ em trai là một cậu bé rất ngoan.

"Em Giai Hi!"

Hai cô bé xông tới, tiểu Giai Hi cũng lon ton chạy lại. Ba đứa trẻ ôm chầm lấy nhau.

Giai Hi ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh lên, gọi:

"Chào chị ạ."

Cậu bé không nhận ra hai chị nhưng nhìn thấy thì lại nhớ ra ngay.

Ba đứa trẻ tay trong tay lắc lư.

Thôi Đào nói:

"Cậu xem con trai nhà cậu được yêu quý chưa kìa."

Thiệu Lăng cười:

"Giống ba nó chứ ai."

Câu này đúng là không ai đỡ nổi.

Vu Béo kéo Thiệu Lăng qua một bên, thì thầm hỏi:

"Cậu biết có chuyện gì không? Sao tôi nghe giọng điệu của Thiệu Bằng có vẻ không ổn lắm."

Thiệu Lăng lắc đầu.

Anh đang nói chuyện thì khóe mắt chợt thấy một người quen, liền sững sờ rồi gọi:

"Thiệu Tĩnh."

Thiệu Tĩnh đang giao hàng cho người ta, nghe tiếng gọi liền quay đầu lại lon ton chạy tới:

"Anh Hai."

Thiệu Lăng:

"Cậu đang làm gì ở đây?"

Thiệu Tĩnh:

"Xưởng của bọn em giao hàng cho khách sạn này, em đi theo xe phụ dỡ hàng."

Thiệu Lăng gật gật đầu. Thiệu Tĩnh thì tò mò nhìn quanh không hiểu sao Thiệu Lăng lại xuất hiện ở đây nhưng cũng không thấy lạ, buổi tối đến đây ăn cơm cũng không phải chuyện gì bất ngờ.

Anh ta cũng thấy Lê Thư Hân, liền lễ phép chào hỏi:

"Chị dâu hai, chị cũng ở đây ạ."

Anh ta nhìn xung quanh:

"Tiểu Giai Hi đâu rồi?"

Nếu vợ chồng anh chị đã ở đây thì chắc chắn tiểu Giai Hi cũng phải có mặt.

Quả nhiên, anh ta thấy cậu nhóc tay trái dắt một chị, tay phải dắt một chị, cười tươi như hoa.

"Anh Hai, thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp anh ở đây. Hì hì, ở nhà anh cứ yên tâm, không có chuyện gì đâu, ba mẹ đều khỏe."

Thiệu Tĩnh cũng coi như có chút tinh ý nhìn ra được Thiệu Lăng rất không thích nhà bên đó nên cũng không dám nói nhiều, sợ làm Thiệu Lăng nổi giận.

Thiệu Lăng xua tay:

"Mọi người lên lầu trước đi, tôi nói với Thiệu Tĩnh vài câu."

Lê Thư Hân gật đầu, cười nói:

"Hai anh em cứ từ từ nói chuyện."

Cậu nhóc mũm mĩm liếc nhìn Thiệu Tĩnh một cái, ừm không quen.

Đã không quen thì không có gì để nói. Cậu bé lảo đảo đi theo hai chị.

Thiệu Lăng nhìn họ rời đi rồi hỏi:

"Thiệu Chi lần trước gọi điện nói muốn kết hôn. Cưới chưa?"

À, câu hỏi này.

Thiệu Tĩnh có chút xấu hổ nhưng vẫn thẳng tanh ta nói:

"Anh không đưa tiền nên họ không cưới được."

Thiệu Lăng "xì" một tiếng, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ.

Thiệu Tĩnh cũng thấy ngại nhưng anh ta và Thiệu Chi quan hệ không tốt nên cũng chẳng việc gì phải che giấu giúp, liền nói:

"Thiệu Chi ở bên ngoài cứ mang danh nhà được giải tỏa đền bù ra khoe khoang, kết quả là rước về một con sói. Thằng cha đó cũng nhiều mưu mô còn làm Thiệu Chi có bầu. Anh ta nghĩ làm vậy thì nhà mình sẽ phải đưa nhiều của hồi môn hơn nên cứ làm khó dễ. Nhưng mà…"

Anh ta liếc nhìn Thiệu Lăng,

"Lần trước anh không thèm để ý đến họ nên chuyện này không tiến triển thuận lợi."

Anh ta không nói ra là Thiệu Chi ở nhà đã nổi trận lôi đình, đập phá đồ đạc điên cuồng nguyền rủa anh Hai.

Nhưng cô ta nói những lời đó thì có ích gì, ai thèm quan tâm chứ.

Anh Cả sẽ không ra mặt, ba mẹ tuy thương Thiệu Chi hết mực nhưng vào thời điểm mấu chốt lại biết anh Hai không phải là người để họ tùy tiện sai khiến nên cũng không dám manh động. Tuy nhiên Thiệu Tĩnh dựa vào kinh nghiệm sống chung với ba mẹ bao nhiêu năm nay mà phán đoán.

Anh ta lại cảm thấy ba mẹ thực ra không muốn cho Thiệu Chi nhiều như vậy.

Đừng nhìn họ có vẻ thương Thiệu Chi nhất nhưng vào thời khắc quan trọng, Thiệu Chi không bằng anh Cả.

Địa vị của Thiệu Chi chắc chắn cao hơn anh ta và anh Hai rất nhiều nhưng xét về cốt lõi thì không thể so với anh Cả.

Dù sao đó cũng là con trai trưởng.

Ba mẹ tuy ngoài miệng nói rất hay, thậm chí có thể vì Thiệu Chi mà cãi nhau với chị dâu cả nhưng nếu trong nhà có một trăm đồng thì 99 đồng chắc chắn phải dành cho anh Cả. Thiệu Chi đòi của hồi môn này, đòi của hồi môn kia.

Thực ra rất khó được như ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu anh Hai có thể cho, họ không cần bỏ tiền túi thì đương nhiên sao cũng được cũng vui vẻ đòi thêm cho Thiệu Chi.

Nhưng anh Hai vốn không coi họ là người một nhà, hơn nữa lời nói cũng rất rõ ràng nên ba mẹ tự nhiên phải suy nghĩ nhiều hơn.

Nếu không moi được nhiều từ chỗ anh Hai thì mỗi đồng tiền bỏ ra chắc chắn đều phải dùng vào việc quan trọng. Mà cái gọi là việc quan trọng chính là dành cho anh Cả. Thiệu Tĩnh không phải người thông minh nhưng cũng hiểu ba mẹ mình phần nào.

Anh ta nói:

"Anh Hai, Thiệu Chi bây giờ hận anh lắm."

Thiệu Lăng nhướng mày, bình tĩnh:

"Kệ họ đi."

Thiệu Tĩnh chớp chớp mắt đột nhiên nói:

"Hì hì, anh Hai, em ở nhà có chuyện gì sẽ báo cho anh."

Thiệu Lăng:

"???"

Anh nhìn Thiệu Tĩnh, Thiệu Tĩnh cười đắc ý,

"Tuy ba mẹ không thích em nhưng ở trên lầu dưới lầu, em biết hết mọi chuyện. Nếu họ tính kế gì anh, em nhất định sẽ báo cho anh biết sớm."

Thiệu Lăng:

"... Cậu đúng là..."

Xã hội hiện đại rồi mà còn chơi trò gián điệp.

Nhà họ Thiệu có mấy mống người, có cần phải làm đến mức này không!

Anh nhìn Thiệu Tĩnh khóe miệng giật giật.

Thiệu Tĩnh:

"Anh yên tâm, em chắc chắn đứng về phía anh. Từ nhỏ đến lớn chúng ta thân nhau nhất mà."

Thiệu Lăng nhìn sâu vào Thiệu Tĩnh khiến Thiệu Tĩnh thấy da đầu tê dại, anh ta lắp bắp:

"Anh, anh, anh nhìn gì vậy?"

Thiệu Lăng đột nhiên cười đầy ẩn ý,

"Được thôi."

Anh nói bóng gió:

"Nếu cậu thích làm vậy thì tôi cũng không cản. Cậu không muốn làm nữa thì cũng tùy cậu."

Anh rút ví ra, lấy mấy tờ tiền giá trị lớn,

"Cầm lấy mua gì ăn đi."

Mắt Thiệu Tĩnh sáng lên vui mừng hớn hở, kích động nói:

"Anh Hai yên tâm, em nhất định sẽ làm tốt vai trò tai mắt này."

Thiệu Lăng cười cười,

"Thiệu Bằng mời những người cùng nuôi hải sâm với chúng ta ăn cơm, cậu có muốn lên cùng không?"

Thiệu Tĩnh lắc đầu:

"Em không quen anh ta, không đi đâu."

Anh ta nuốt nước bọt, tuy rất muốn đi ăn chực nhưng thật sự là anh ta hoàn toàn không biết Thiệu Bằng.

Ba mẹ anh ta coi thường dân quê, từ khi lên thành phố rất ít khi về làng, ngay cả Tết cũng chỉ về chúc một câu rồi đi ngay.

Vì vậy ngoài Thiệu Lăng vẫn luôn ở trong làng những người khác trong nhà họ Thiệu hoàn toàn không quen biết ai trong làng.

Thiệu Tĩnh còn không phân biệt được ai là Thiệu Bằng sao có thể mặt dày đi ăn cơm được. Anh ta nhìn Thiệu Lăng với ánh mắt khao khát, đau khổ vì đã bỏ lỡ cơ hội ăn uống này, mặt mày nhăn nhó như đeo mặt nạ bi kịch nhưng biết làm sao bây giờ.

Anh ta không quen biết nhóm người của Thiệu Bằng là một lý do, lý do khác là anh ta đến đây để phụ dỡ hàng không thể tự mình ở lại ăn cơm mà không về cùng những người khác. Nội tâm anh ta lúc này rối bời.

Thiệu Lăng thấy bộ dạng như sắp c.h.ế.t của anh ta, hỏi:

"Khi nào cậu đi?"

Thiệu Tĩnh:

"Bọn em dỡ xong hàng là đi, chắc khoảng mười hai mươi phút nữa."

Anh ta quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy mọi người đang lườm mình.

Thiệu Lăng gật đầu:

"Vậy cậu đi đi."

Thiệu Tĩnh luyến tiếc rời đi.

Một đồng nghiệp hỏi:

"Bạn cậu à?"

Thiệu Tĩnh:

"Không phải, là anh Hai của tôi."

"Ồ? Cậu còn có anh Hai à? À đúng rồi, cậu là Thiệu Tam đương nhiên phải có anh Hai. Anh Hai cậu trông có vẻ giàu có nhỉ."

Thiệu Tĩnh gật đầu:

"Chứ sao, nhà tôi giàu nhất chính là anh ấy. Thôi đừng nói nữa nhanh làm việc đi."

Đang làm thì có một nhân viên phục vụ chạy tới, tay xách mấy cái túi lớn:

"Thiệu Tĩnh, Thiệu Tĩnh!"

Thiệu Tĩnh:

"Đây!"

Anh ta thắc mắc:

"Anh tìm tôi à?"

Nhân viên phục vụ đưa mấy cái túi cho anh ta,

"Đây là bữa tối ông Thiệu chuẩn bị cho cậu."

Thiệu Tĩnh:

"!!!"

Quả nhiên làm tai mắt là có lợi!

Anh ta lập tức kích động:

"A, cho tôi, cho tôi."

Người phục vụ giao đồ ăn cho Thiệu Tĩnh không nói nhiều nhanh ch.óng rời đi. Thiệu Tĩnh gần như muốn nhảy cẫng lên tại chỗ.

Anh ta vui lắm, hì hì.

"Anh cậu chuẩn bị gì cho cậu thế?"

Mấy người đồng nghiệp tò mò nhìn sang.

Thiệu Tĩnh cười không ngớt:

"Tôi cũng không biết, chỉ là chút đồ ăn tối thôi."

Lúc này anh ta không còn tiếc nuối nữa. Vừa rồi còn buồn bã vì không thể ở lại ăn cơm, bây giờ đã có cơ hội ăn uống.

Thiệu Tĩnh quả thực muốn tự khen mình. Anh ta đúng là người thông minh nhất thiên hạ.

Ba mẹ luôn nói anh ta là đứa ngốc nhất nhà, vớ vẩn!

Nói bậy!

Anh ta không phải!