Đây là lần đầu tiên Thiệu Kiệt đến nhà của vợ chồng Thiệu Lăng. Vừa vào cửa anh ta đã đi một vòng ngắm nghía xung quanh rồi giơ ngón tay cái lên tấm tắc:
“Chỗ này của cậu xịn thật đấy.”
Thiệu Lăng cười đáp:
“Mắt nhìn của vợ chồng tôi mà lại kém được sao?”
Anh cười cười, dẫn Thiệu Kiệt đến ghế sô pha trong phòng khách. Cậu nhóc mũm mĩm nghe tiếng khách đến nhà thì vội vàng chạy từ trong phòng ra tay còn ôm một chiếc ô tô đồ chơi. Cậu bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên toe toét cười với Thiệu Kiệt.
“Nhóc Giai Hi còn nhận ra chú không nào?”
Giai Hi nghiêng nghiêng đầu, lại là câu này, hình như người lớn nào gặp cậu bé cũng nói y như vậy. Cậu nhóc dứt khoát lắc đầu bĩu cái miệng nhỏ nhìn Thiệu Kiệt, đây là một ông chú không quen biết.
Nhưng rất nhanh sau đó cậu nhóc dường như nhớ ra điều gì, liền vui vẻ nói:
“Kéo, phân phân.”
Thiệu Kiệt:
“???”
Thế này là ý gì?
Thiệu Lăng, với tư cách là chuyên gia ngôn ngữ trẻ em cấp mười, lập tức hiểu con trai mình đang nói gì.
Anh phiên dịch lại:
“Con trai tôi nhận ra chú là người hôm nọ kéo bà Hồ và phóng viên Vương ra ngoài đấy.”
Anh tốt bụng giải thích thêm:
“Con trai tôi toàn gọi phóng viên Vương là ‘phân phân’ thôi.”
Thiệu Kiệt:
“…”
Khóe miệng anh ta giật giật.
Tuy cái tên “phân phân” không phải để chỉ anh ta nhưng mà “kéo phân phân” nghe cũng chẳng hay ho gì.
Anh ta bế cậu nhóc lên, ôn tồn nói:
“Này nhóc con, ta là chú Kiệt, chú Thiệu Kiệt. Chú làm cảnh sát ấy, nhớ ra chưa?”
Miệng cậu bé lại bĩu ra thầm nghĩ ông chú này nhiều chuyện ghê.
“Cháu chào chú ạ.”
Dù vẻ mặt tỏ rõ sự không vui nhưng miệng cậu nhóc lại rất ngọt ngào.
Cậu bé duỗi tay duỗi chân,
“Con muốn đi chơi.”
Thiệu Kiệt:
“Được được được, con đi đi.”
Anh ta đặt cậu bé xuống, cậu nhóc mũm mĩm liền chạy biến đi như một cơn gió. Trông cứ như sợ ông chú này lại níu mình lại.
Thiệu Kiệt bật cười:
“Thằng nhóc nhà cậu chạy nhanh thật đấy…”
Anh ta ngó vào phòng chơi của trẻ con không khỏi trầm trồ:
“Vợ chồng cậu cũng chiều con quá nhỉ?”
Thực ra đợt giải tỏa đền bù, ai cũng nhận được không ít tiền. Nhưng họ đều là dân quê không biết cách ăn tiêu cũng chưa từng thấy những thứ này bao giờ. Có tiền rồi thì cũng chỉ nghĩ đến mua vàng mua bạc chứ ít ai nghĩ đến việc mua cho con nhiều đồ chơi đến vậy.
Thú thật đây là lần đầu tiên anh ta thấy có người làm hẳn một phòng riêng cho con chơi, mà đây không phải phòng ngủ mà là phòng chuyên để chơi. Đồ chơi ở đây nhiều không kể xiết, thậm chí còn có cả cầu trượt.
Anh ta “chậc” một tiếng, nói:
“Vợ chồng cậu đúng là cưng con hết mực.”
Thiệu Lăng khẽ liếc mắt, đáp:
“Con mình mà, cưng chiều thế nào cũng không đủ.”
Anh cười sảng khoái:
“Đi thôi, vào phòng làm việc nói chuyện chính.”
Thiệu Kiệt:
“Được.”
Anh ta cũng hiểu mình đến đây không phải để tán gẫu chuyện con nít. Anh ta theo Thiệu Lăng vào phòng làm việc. Cậu nhóc mũm mĩm ngẩng đầu lên liếc một cái rồi lại thản nhiên cúi xuống nghịch chiếc ô tô trong tay.
Chơi một lúc cậu bé đặt chiếc ô tô xuống rồi lạch bạch chạy ra tủ ở phòng khách.
Cậu nhóc đặt m.ô.n.g ngồi lên tấm đệm trước tủ. Vì cậu hay ra đây lục lọi nên vợ chồng Thiệu Lăng đã chuẩn bị sẵn một tấm đệm nhỏ cho cậu ngồi.
Cậu nhóc mở tủ tìm ra một hộp bánh quy gấu nhỏ, thành thạo xé vỏ nở một nụ cười mãn nguyện. Vừa ăn bánh cậu bé vừa với tay lấy điều khiển rồi bật TV lên.
“Voi ơi, voi ơi, cái mũi của bạn…”
TV đang chiếu phim “Cậu bé b.út chì”, cậu nhóc mũm mĩm xem cũng chẳng hiểu gì nhưng niềm vui của trẻ con thì người lớn không bao giờ hiểu nổi.
Cậu nhóc trèo lên sô pha ngả cả người ra sau, để lộ cái bụng béo tròn núng nính. Cứ thế cậu bé vừa nằm xem hoạt hình vừa ăn bánh quy gấu nhỏ, trông thoải mái vô cùng.
Thiệu Lăng và Thiệu Kiệt nói chuyện rất lâu trong phòng làm việc. Lúc Thiệu Kiệt bước ra mặt mày anh ta đen sì.
Thiệu Lăng vỗ vai anh ta,
“Cậu cũng đừng tức giận quá làm gì.”
Thiệu Kiệt:
“Sao mà không tức được, mẹ kiếp toàn chuyện gì đâu không.”
Tuy là cảnh sát nhưng anh ta cũng không nghĩ mình phải như siêu nhân đi giải cứu thế giới. Nhưng mà đám người này làm việc quá tởm lợm, bất cứ ai có chút chính nghĩa cũng không thể chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh nói:
“Địa bàn của tôi không ở bên này nên không quản được họ. Nhưng không sao tôi sẽ nhờ bạn học. Tôi có bạn làm ở khu này, cậu yên tâm cứ giao chuyện này cho tôi.”
Dừng một chút anh ta nói rất chân thành:
“Cảm ơn cậu, Thiệu Lăng.”
Anh ta vẫn luôn cho rằng Thiệu Lăng là người cà lơ phất phơ không ngờ lại là người có tinh thần chính nghĩa hơn ai hết.
Thiệu Lăng bật cười thẳng thắn:
“Tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì đâu, anh đừng có coi tôi là người tốt.”
“Kệ cậu xuất phát từ lý do gì, miễn là việc cậu làm là việc tốt thì được rồi.”
Thiệu Kiệt cười, rồi nói tiếp:
“Mà nếu không phải cậu thấy đám côn đồ đó bất an nên đi theo thì tôi cũng chẳng biết được nhiều chuyện đến thế. Không ngờ bọn chúng lại nhắm vào làng mình, hết âm mưu này đến âm mưu khác. Vụ giải tỏa đền bù êm đẹp là thế mà sao lại lòi ra đủ thứ đầu trâu mặt ngựa. Người ngoài thì nhăm nhe lừa chút tiền đền bù, còn dân trong làng mình mấy người nhà quê mới phất lên cũng đủ thứ chuyện. Cậu không biết đâu mấy ngày nay đồn công an của tôi bận tối mắt tối mũi. Thật đấy lúc trước không có tiền thì họ còn chịu ở yên trong nhà, giờ có tiền rồi thì lại sinh chuyện. Ai cũng nghĩ mình là con trời ngày nào chúng tôi cũng phải đi giải quyết, bận c.h.ế.t đi được. Toàn mấy chuyện bé tí mà họ cũng làm ầm lên được. Cứ mở miệng ra là dọa kiện, không thì đòi bồi thường tiền. Cậu nói xem có tức không, khác gì tự nói cho người ta biết mình là con cừu béo bở.”
Thiệu Lăng nhìn vẻ mặt khổ sở của Thiệu Kiệt, vỗ vỗ vai anh ta.
Thiệu Kiệt:
“Cậu biết Thiệu Quốc Hoành chứ?”
Thiệu Lăng:
“…Cái đó còn phải hỏi sao? Ông ấy với bố tôi cùng thế hệ, tuy không phải họ hàng gần nhưng cũng là họ hàng xa.”
Thiệu Kiệt:
“Ông ấy chia hết tiền cho ba đứa con, giờ lại hối hận đòi chúng nó trả lại, ngày nào cũng làm ầm lên. Tôi đến nhà họ hòa giải không biết bao nhiêu lần rồi. Đồn công an chúng tôi bây giờ chả khác gì mấy bà tổ trưởng dân phố. Cậu cũng biết đấy tôi là người trong làng, cứ có chuyện gì là họ lại gọi tôi, đầu óc tôi ong ong hết cả lên.”
Có tiền thì tốt thật đấy nhưng vụ giải tỏa này đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho công việc của anh ta, Thiệu Kiệt thấm thía hơn ai hết.
Nghe vậy Thiệu Lăng có chút ngạc nhiên:
“Bác Quốc Hoành muốn đòi lại tiền sao? Chẳng phải ông ấy rất thương ba đứa con à?”
Cũng là những người trung niên thuộc thế hệ chữ “Quốc” nhưng Thiệu Quốc Hoành tốt hơn Thiệu Quốc Uy nhiều. Ông đối xử với ba đứa con rất công bằng trai gái như nhau. Ông như một con trâu già, cần cù làm lụng nuôi ba đứa con ăn học. Đứa nào học được đến đâu, ông nuôi đến đó vì vậy cả ba đứa con của ông đều có chút thành tựu. Thiệu Quốc Hoành cũng không phải người thiên vị nên quan hệ giữa mấy đứa con cũng khá tốt.
Hồi nhỏ Thiệu Lăng đã không ít lần ghen tị với gia đình họ.
Tiền đền bù vừa về, Thiệu Quốc Hoành đã vội vàng họp gia đình chia hết cho các con mà không giữ lại cho mình đồng nào. Chuyện này cũng không lạ, trong làng cũng có một số người già như vậy.
Họ cả đời chỉ biết cúc cung tận tụy vì con cái, dường như không có cuộc sống của riêng mình. Bản thân ăn không ngon mặc không đẹp, tiết kiệm từng đồng cũng là để cho con.
Vợ chồng Thiệu Quốc Hoành chính là người như vậy.
Thiệu Kiệt:
“Đôi khi chuyện đời khó nói lắm. Cậu xem, có những bậc cha mẹ hết lòng vì con cái thì con cái lại ích kỷ, chẳng có chút tình thân nào. Còn có những ông bà già rõ ràng ích kỷ vô cùng thì con cái lại rất hiếu thuận. Nhà Thiệu Quốc Hoành thì ba đứa con thuộc loại nhận tiền thì vui vẻ nhưng cầm tiền rồi thì lặn mất tăm. Cũng không thể nói thẳng họ là đồ vô ơn nhưng họ thật sự rất thờ ơ với bố mẹ già. Gọi điện thoại thì miệng lưỡi ngon ngọt lắm nhưng bảo về thăm ông bà thì đứa nào cũng thoái thác, đứa này đẩy đứa kia đều bảo mình bận. Vốn dĩ bác Quốc Hoành cũng quen với tính cách của các con rồi nhưng khổ nỗi chuyện gì cũng sợ nhất là so sánh. Cậu cũng biết đấy, dạo này cái công ty Kamaz kia đang làm mưa làm gió…”
Nói đến đây Thiệu Kiệt cảm thán:
“Cái công ty đó thế mà vẫn chưa sập, cũng dai thật.”
Thiệu Lăng:
“Loại l.ừ.a đ.ả.o này, chỉ cần tiền vào sau đủ để bù cho tiền ra trước thì tạm thời sẽ chưa sập ngay được.”
Thiệu Kiệt gật đầu rồi lại kéo chủ đề về:
“Mấy nhân viên kinh doanh của Kamaz, đứa nào đứa nấy còn chăm sóc tận tình hơn cả con ruột. Tận tình đến mức khiến người ta nổi cả da gà. Bác Quốc Hoành theo hàng xóm đi vài lần, có cậu nhân viên còn cắt tóc dẫn hai ông bà đi tắm rửa. Hỏi han ân cần lễ tết còn mang đồ ăn đến biếu rồi dọn dẹp nhà cửa cho nữa… Vợ chồng bác Quốc Hoành vì tiết kiệm tiền nên thuê một căn nhà trọ tồi tàn thế mà cậu ta sáng sớm đã đến gánh nước nấu bữa sáng cho. Con người ta ấy mà, chưa từng được hưởng thụ thì không biết sướng khổ ra sao, một khi đã cảm nhận được sự ấm áp rồi thì sự so sánh lập tức hiện ra. Tóm lại bây giờ hai ông bà già nhất quyết đòi lại tiền. Họ không muốn cho con nữa mà định đầu tư hết vào Kamaz. Ba đứa con nhà ông ấy đương nhiên không chịu, làm ầm lên mấy trận. Tôi đã phải qua hòa giải nhiều lần rồi. Bác Quốc Hoành nói thẳng, con cái không phải là hy vọng dưỡng lão của họ mà Kamaz mới là hy vọng. Ông ấy đã ra tối hậu thư, nếu không trả lại tiền ông ấy sẽ kiện.”
Thiệu Lăng:
“…”
Kamaz chắc chắn là công ty l.ừ.a đ.ả.o nhưng con cái của bác Quốc Hoành cũng thuộc loại vô ơn thật.
Thiệu Lăng cảm thán:
“Dạo này trong làng chắc cũng không ít chuyện như vậy nhỉ?”
Thiệu Kiệt:
“Chứ còn gì nữa. Đa số người già trong làng mình đều rất hết lòng vì con cái không ít người đã chia tiền cho chúng nó. Con cái dù tốt hay xấu, vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì nhưng bây giờ…”
Anh ta xòe tay ra:
“Nhân viên của Kamaz còn tận tâm hơn con đẻ, kết quả thế nào thì tôi không cần phải nói nhiều nữa.”
Vốn đã có một công ty l.ừ.a đ.ả.o phiền phức lại còn thêm mấy vụ dụ dỗ nghiện ngập, Thiệu Kiệt thật lòng cảm thấy, “di chứng” sau vụ giải tỏa này đúng là không ít.
Anh ta day day thái dương:
“Tôi đúng là khổ quá mà.”
Thiệu Lăng cười:
“Thôi mau đi phục vụ nhân dân đi.”
Thiệu Kiệt:
“Ai, khổ thật.”
Anh ta cảm khái:
“Nếu bọn chúng chỉ bán hàng kém chất lượng, hàng giả hay bán hàng đa cấp thì cũng chẳng có gì nhưng chuyện này giờ đã quá lớn rồi. Khiến tôi không thể không để tâm.”
Thiệu Kiệt than thở thêm vài câu rồi cũng không ở lại lâu, anh ta còn phải về đồn.
“Lúc nào rảnh thì qua chơi.”
Thiệu Kiệt cười:
“Được, sau này rảnh tôi qua tìm cậu uống rượu.”
Thiệu Lăng:
“Tôi thấy anh chắc còn lâu mới rảnh.”
Thiệu Kiệt nhún vai bất đắc dĩ rời đi.
Thực ra chuyện bịa đặt hãm hại người khác nói to không to nói nhỏ không nhỏ. Nhưng một đám nghiện ngập mà lại có thể kiếm được thứ đó thì không phải chuyện nhỏ nữa rồi, nó không chỉ đơn giản là vấn đề hút chích mà có thể còn liên quan đến buôn bán.