Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 125: Bám đuôi (2)



 

Hắn ta và Thang Diệu Tông quan hệ rất tốt, cứ thế âm thầm đẩy hết tội lỗi cho Vương A Hưng tẩy trắng cho Thang Diệu Tông. Dù sao Thang Diệu Tông cũng là họ hàng của hắn ta nên bênh ai thì quá rõ ràng rồi.

Hơn nữa chuyện này gã cũng có tham gia nhưng không cần phải nói nhiều.

Hắn ta rất giỏi giả nhân giả nghĩa.

"Thằng khốn Vương A Hưng, sớm muộn gì tao cũng phải xử nó một lần nữa."

Tên côn đồ số một nghiến răng. Thằng đó ngay cả một cái tên cũng không xứng có.

Tên côn đồ số hai gật đầu,

"Lần sau về làng phải đ.ấ.m nó một trận nữa. Không đ.á.n.h nó tao không hả giận được."

Lại một kẻ nữa hoàn toàn không xứng có tên họ.

"Các cậu hiểu là được rồi, tạm thời đừng gây sự nữa, cứ gây sự mãi thì người trong làng càng ghét các cậu hơn. Thực ra tôi biết các cậu đều là người nghĩa khí, không phải người xấu nhưng người khác đâu có biết."

Mấy tên côn đồ lại bị gã này làm cho cảm động.

Thiệu Lăng đứng cách đó không xa thầm nghĩ thảo nào lại bị người ta lừa, đầu óc toàn chứa phân, người ta nói vài ba câu đã tỏ ra ruột gan phèo phổi. Người như thế này không bị lừa thì ai bị lừa?

Sự ngu ngốc viết hết lên mặt thật hết t.h.u.ố.c chữa.

Vậy mà ba tên này còn ra vẻ tìm được tri kỷ, lại hò hét uống rượu.

Lúc này tên côn đồ số một lại hỏi:

"Anh Vương, anh nói tìm bọn em có chuyện tốt, là chuyện gì vậy?"

Phóng viên Vương:

"Chuyện này liên quan đến công việc của tôi. Các cậu cũng biết tôi làm phóng viên nhưng vì tài hoa hơn người mà gia thế không tốt nên bị chèn ép."

Cả đám gật đầu.

"Vì vậy tôi nghĩ mệnh của ta do ta không do trời, nếu họ không cho tôi cơ hội tôi sẽ tự tạo ra cơ hội! Nếu tôi tự mình làm ra một tin tức lớn thì giải thưởng phóng viên xuất sắc nhất năm nay chắc chắn sẽ là của tôi. Nếu tôi giành được giải thưởng danh giá như vậy thì không ai có thể cản đường tôi được nữa!"

"Mệnh ta do ta không do trời, câu này nói hay quá!"

"Tao cũng chính là như vậy!"

"Đúng vậy bọn tao cũng thế!"

Lý do chúng là côn đồ, quả nhiên là vì đầu óc không được tốt.

Phóng viên Vương thấy bộ dạng hùng hổ của chúng cười nói:

"Tôi muốn giành giải phóng viên xuất sắc nhất nhưng các cậu cũng hiểu, làm gì có tin tức nào lớn như vậy? Dù có cũng không đến lượt tôi. Cho nên tôi nghĩ mình sẽ tự tạo ra một tin tức và việc này cần các anh em giúp đỡ. Các cậu giúp tôi cũng không phải giúp không công, đến lúc đó tôi sẽ cho các cậu lên báo. Để mọi người đều biết các cậu đã giúp tôi điều tra chân tướng. Giống như trong phim Hồng Kông, cái vai... vai nội gián ấy. Đến lúc đó chẳng phải ai cũng sẽ phải nhìn các cậu bằng con mắt khác sao? Sẽ tôn trọng các cậu. Lúc đó làm gì còn ai dám nói các cậu là côn đồ? Tôi giành được giải phóng viên xuất sắc nhất, thăng chức làm lãnh đạo ở tòa soạn sẽ sắp xếp cho các cậu vào làm phóng viên. Các cậu nói xem, đây có phải là chuyện tốt không?"

Mấy người lập tức kích động đến mắt sáng rực lên.

Họ thật sự không ngờ lại có thể như vậy.

"Anh Vương, anh nói thật chứ?"

Phóng viên Vương mỉm cười:

"Các cậu xem tôi có giống đang nói đùa không?"

"Em làm!"

"Em cũng làm!"

"Thế mới phải chứ, tôi không hại các cậu đâu. Muốn tạo ra tin tức lớn thì phải đủ ly kỳ đủ giật gân đủ gây sốc, nếu không thì ai thèm chú ý? Tin tức đó chỉ một hai ngày là chìm nghỉm. Chúng ta phải gây chấn động."

Ba tên côn đồ gãi đầu, không hiểu.

Chúng thuộc loại đầu óc đơn giản tứ chi phát triển, bảo chúng đi đ.á.n.h nhau thì được chứ làm việc cần đến đầu óc thì e là không xong.

"Anh Vương, anh cứ nói đi, anh bảo sao bọn em làm vậy."

Phóng viên Vương bật cười, nói:

"Thực ra cũng không khó."

Hắn ta chỉ vào đĩa thịt kho tóp mỡ trên bàn,

"Chúng ta sẽ dùng cái này để viết bài."

"Dùng cái này?"

Mấy người không hiểu.

Phóng viên Vương:

"Quán đồ kho gần khu làng trong thành phố này cũng khá nổi tiếng đúng không? Tôi nhớ món nổi tiếng nhất của họ là thịt kho tóp mỡ. Chúng ta nói họ dùng thịt chuột c.h.ế.t để làm thịt kho thì sao?"

"Vãi!"

"Ghê tởm quá vậy?"

"Không đúng đâu anh, nhà họ toàn dùng thịt vịt mà. Thịt vịt rẻ lắm, chân vịt, cổ vịt, lưỡi vịt, ngay cả xương vịt cũng bán được giá tốt, thịt vịt thì không đáng tiền nên họ mới làm thành thịt kho. Hơn nữa thịt vịt mười đồng là mua được cả rổ, họ đâu cần phải làm vậy. Chuột còn phải đi bắt, anh nghĩ dễ bắt lắm à. Có công đi bắt chuột thì thà đi mua một rổ thịt vịt còn hơn."

Tuy mấy tên này không có đầu óc nhưng sống ở gần đây nên cũng biết chuyện.

Phóng viên Vương tức giận gõ bàn nói:

"Đã nói là cần tin tức lớn, các cậu dùng thịt vịt thì có gì là lớn? Chuyện đó quá bình thường. Nhưng chúng ta cứ nói họ dùng thịt chuột, như vậy mới đủ gây chấn động."

"Nhưng họ đâu có dùng..."

"Chuyện này cần các cậu ra tay. Các cậu đi bắt vài con chuột, xử lý một chút rồi đặt vào trong quán của họ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ói, ghê tởm quá đi?"

Phóng viên Vương:

"Sao các cậu làm việc gì cũng yếu bóng vía vậy? Không phải các cậu muốn gây chấn động sao? Nếu các cậu cùng tôi vạch trần chuyện này, các cậu sẽ là những anh hùng. Dân thường làm sao biết được thật giả? Người ta rất dễ bị kích động. Chỉ cần chúng ta làm tốt, chúng ta có thể một bước lên mây."

"Làm vụ thịt chuột là gây chấn động rồi à?"

"Thịt chuột mới chỉ là bước đầu tiên."

Phóng viên Vương đắc ý cười nhìn về phía mấy người kia,

"Các cậu... chơi cái thứ đó đúng không?"

"Anh!"

Mấy người lập tức cảnh giác nhìn về phía phóng viên Vương.

Hắn ta giơ tay trấn an họ:

"Các cậu đừng sợ, tôi không tố giác các cậu đâu. Tôi làm phóng viên cũng đã gặp những người như các cậu, tôi hiểu tình hình của các cậu mà. Nhìn mấy cậu gầy gò thế này là tôi hiểu. Yên tâm đi, chúng ta cùng một thôn, tôi chỉ mong các cậu tốt lên chứ không mong các cậu tệ đi."

Mấy người không nói gì.

Phóng viên Vương nhìn sang đồng bọn của ba tên côn đồ,

"Anh bạn, tôi biết cậu có nhiều mối hơn họ nên lần này mới gọi cả cậu đến, chúng ta làm một vụ lớn. Các cậu làm ra cái đó, không cần loại xịn đâu, kiếm ít vỏ là được, tôi sẽ ném vào bếp sau của họ. Bước đầu tiên của chúng ta là phát hiện thịt chuột, bước thứ hai là phát hiện ra vỏ t.h.u.ố.c, cứ thế từng bước một. Độ nóng của tin tức này có thể kéo dài nhiều ngày. Hơn nữa nếu dàn dựng tốt, đây sẽ là một tin tức cực lớn. Thực ra dân thường thích xem cái gì? Chính là thích xem những tin tức như thế này vì nó liên quan trực tiếp đến họ. Đối với họ đây mới là điều quan trọng nhất vì nó ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của họ."

Gã cười lạnh một tiếng,

"Tôi có một đồng nghiệp, để điều tra mỏ than lậu, đã tự mình vào đó làm phu. Mệt đến trơ cả xương sườn còn bị đ.á.n.h đập, đúng là đồ ngu. Người ta mở mỏ than lậu có thể là người thường sao? Không bị xử c.h.ế.t mới lạ. Anh ta có vạch trần được thì sao, dân chúng có quan tâm không? Chẳng qua chỉ xem cho mới lạ một ngày rồi nhiệt độ cũng hạ xuống. Loại ngu ngốc đó tốn công vô ích mà chẳng được gì. Tôi phải làm, phải làm cái gì đó gây sốc."

Mấy người nhìn nhau.

Phóng viên Vương nói đầy ẩn ý:

"Các cậu không hiểu đâu, làm sao để nắm bắt tâm lý dân chúng, tôi dám nói không ai hiểu rõ hơn tôi!"

"Cái vỏ t.h.u.ố.c đó cũng không dễ kiếm đâu."

Gã râu quai nón thoái thác.

Phóng viên Vương:

"Anh bạn, tôi tin tưởng cậu, mấy người kia còn chơi cái thứ khó kiếm hơn, tôi hiểu mà. Các cậu đều có đường dây riêng, chỉ cần cậu chịu giúp thì tôi nhất định sẽ không bạc đãi cậu. Tôi cũng hiểu các cậu làm cái này cũng là để kiếm tiền, chỉ cần cậu giúp tôi dĩ nhiên tôi cũng sẽ giúp cậu."

Hắn ta nhìn ra được, gã này tuy đi cùng mấy tên côn đồ nhưng khôn ngoan hơn ba tên không có não kia nhiều.

Hắn ta nói đầy ẩn ý:

"Tôi cũng có vài người bạn điều kiện khá tốt. Các cậu chơi cái này cũng phải kiếm tiền, cứ làm ăn nhỏ lẻ thế này thì có ý nghĩa gì? Tôi quen mấy hộ dân được đền bù giải tỏa, tiền nong thì khỏi phải bàn mà loại người này cũng dễ dụ..."

Gã cười khẽ vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Gã râu quai nón vừa nghe, mắt sáng lên lập tức hỏi dồn:

"Dân giải tỏa? Rất nhiều tiền sao?"

Loại người như chúng sớm đã nghèo rớt mồng tơi, chỉ dựa vào việc lôi kéo người khác rồi bán một ít hàng mới kiếm được chút đỉnh. Nhưng chuyện này cũng không dễ dàng. Người bình thường ai lại muốn dính vào thứ này, ai cũng cảnh giác cao độ.

Nhưng nếu có người quen giới thiệu, trước tiên lén bỏ chút "gia vị" cho người ta rồi từ từ dụ dỗ thì lại là chuyện khác.

Gã vui mừng ra mặt, mắt sáng rực:

"Nếu được như vậy thì tốt quá, chỉ là ít vỏ t.h.u.ố.c thôi chứ gì? Anh yên tâm chuyện này em lo được."

Phải nói những kẻ này độc ác thì cũng thật sự độc ác, mà liều lĩnh thì cũng thật sự liều lĩnh.

Chúng cứ thế bàn bạc công khai ngay trong sân hoàn toàn không sợ có người nghe thấy. Nhưng cũng không hẳn là vì chúng không đề phòng, chủ yếu là vì khu làng trong thành phố này ban ngày ban mặt chẳng có mấy ai. Người ở đây đều là tầng lớp lao động dưới đáy của xã hội, mà càng ở tầng lớp thấp càng phải bận rộn kiếm tiền, chẳng có thời gian ở nhà hóng chuyện.

Chúng tính kế một cách trắng trợn, mọi lời nói hành động đều lọt vào mắt Thiệu Lăng. Anh cau mày nhìn mấy kẻ này chỉ thấy ghê tởm hết sức.

Anh nghe những kẻ này hùng hồn bàn kế hoạch, im lặng một lúc không ở lại lâu nữa mà quay người rời đi.

Thiệu Lăng đi vòng vèo ra khỏi khu làng ngồi xổm bên đường hút t.h.u.ố.c. Hút được một lúc anh quay đầu nhìn lại, thực ra từ đây đã không còn thấy căn nhà trọ kia nữa. Nhưng Thiệu Lăng lại không biết đang nhìn cái gì, nhìn một lúc lâu anh bắt đầu suy tính.

Anh do dự một chút rồi nhanh ch.óng gọi cho Thiệu Kiệt.

Một lúc lâu sau Thiệu Kiệt mới bắt máy, giọng còn khá bực bội:

"Thằng nhóc thối tha nhà cậu sao lại nghĩ đến chuyện gọi cho tôi thế? Nói đi có chuyện gì?"

Thiệu Lăng cười,

"Không có gì thì không được tìm anh à? Anh phũ phàng quá đấy. Tôi còn gọi anh một tiếng anh Kiệt cơ mà."

"Á à, nếu cậu mà không có chuyện gì, tôi hái cái đầu này xuống cho cậu đá như đá cầu. Cái thằng trời đ.á.n.h như cậu mà cũng biết gọi tôi một tiếng anh Kiệt, không có chuyện gì mới là lạ. Nhanh lên có gì nói thẳng. Bên này tôi đang bận."

Tuy làm việc ở đồn cảnh sát nhưng khu vực của họ cũng rất bận rộn.

Không còn cách nào khác, dân di dời giải tỏa nhiều có chút tiền trong tay là lắm chuyện.

Thiệu Lăng:

"Tối nay tôi đến nhà anh nhé, chúng ta gặp mặt nói chuyện."

Thiệu Kiệt sững người không ngờ anh lại nói vậy.

Anh ta hạ giọng:

"Có chuyện gì không tiện nói qua điện thoại à?"

Thiệu Lăng:

"Ừm."

Anh vừa đáp, Thiệu Kiệt cũng trở nên nghiêm túc: