Bà Hồ và phóng viên Vương đều không phải dạng người nhỏ con gầy gò.
Cả hai cùng lúc nhảy lên tấm bê tông đúc sẵn đã bị dãi nắng dầm mưa bỏ không nhiều năm, thật khó mà không sập cho được.
Thực ra lúc phóng viên Vương nhảy lên cũng biết đó là một cái hầm cầu nhưng ai bảo ngôi trường này đã bỏ hoang rồi cơ chứ.
Hắn ta hoàn toàn không nghĩ bên trong hố phân này còn chứa thứ gì. Thế nên không để ý, nhất thời sơ suất cả người cứ thế tõm một cái rơi xuống.
Hai người cùng rơi xuống đúng là chịu tội lớn.
Phóng viên Vương sống trong nhung lụa quen rồi, sao có thể là đối thủ của bà Hồ. Bà Hồ là chiến thần vũ trụ, đầu đội “vàng” mà vẫn dám ra tay với hắn ta.
Phóng viên Vương bị tát cho mấy phát, mặt mũi sưng vù tóc tai thì bị giật đi từng túm.
Mãi hai người mới ngừng đ.á.n.h nhau, bà Hồ được ưu tiên kéo lên trước.
Chuyện này thì dù xét về phương diện kính già yêu trẻ hay thân sơ xa gần, đều phải kéo bà Hồ lên trước.
Điểm này phóng viên Vương trong lòng hiểu rất rõ. Đây là thôn Thiệu Gia, kiểu gì cũng phải cứu bà Hồ trước.
Hơn nữa bà Hồ lớn tuổi, người ta chắc chắn cũng sẽ cứu bà ấy trước. Nhưng không ngờ bà Hồ lại lắm lời như vậy, lằng nhằng mãi mới được kéo lên.
Cuối cùng khi đã lên được bờ, bà ta nằm bò ra bên mép hố phân mà nôn khan không ngừng.
Người vây xem không ít nhưng lúc này chẳng ai dám cà khịa, đều im lặng lùi lại một bước. Dù sao thì lỡ bà Hồ nổi điên lên thì sao, đ.á.n.h không lại đâu!
Nhìn bộ dạng của bà ta, đúng là buồn nôn đến mức chỉ có thể nôn khan.
Lúc này muốn nôn cũng chẳng nôn ra được gì.
Phóng viên Vương la lên:
“Còn tôi nữa, còn tôi nữa!”
Bí thư già nói:
“Bà Hồ, bà giúp ném sợi dây thừng xuống đi.”
Sợi dây thừng toàn là “hoàng kim”, chẳng ai muốn chạm vào thêm một giây nào chỉ có bà Hồ là thích hợp nhất.
Bà Hồ ngẩng đầu hét lớn:
“Dựa vào cái gì? Cứ để hắn c.h.ế.t trong đó đi!”
Bà ta đúng là hung hãn.
Vẫn là bí thư già hiểu người ông nói:
“Không kéo người ta lên, bà đòi bồi thường thế nào được? Xe máy của hắn đ.â.m vào bà mà.”
Nghe vậy bà Hồ lập tức gật đầu:
“Đúng nhỉ, phải đấy. Vậy các người mau lên, mau kéo hắn lên đi.”
Phóng viên Vương tức đến sôi m.á.u. Hắn thề nhất định sẽ cho đám người này biết tay.
Hắn đường đường là một phóng viên, đã bao giờ phải chịu nỗi nhục này.
Phải biết rằng hắn đến mấy nhà máy tìm lỗi kiếm chuyện thôi cũng được hưởng lợi, lúc nào cũng được người ta coi như khách quý.
Vậy mà không ngờ đám người này lại chẳng coi hắn ra gì.
Hắn cao giọng:
“Nhanh lên, các người nhanh lên!”
Hắn ta định nói mấy lời đe dọa nhưng lại nghĩ mình đang ở trên địa bàn của người ta nên không dám nói gì thêm.
Nếu đám người này thật sự mặc kệ hắn ta, vậy thì đúng là chịu tội.
Bà Hồ cười lạnh một tiếng, cầm sợi dây thừng lại, đầu đội “hoàng kim” nhìn xuống từ trên cao, kiêu ngạo nói:
“Mày đợi đấy, mày mà lên được, nếu không phải vì tiền bồi thường thì tao quyết không đồng ý giúp mày. Một thằng nhà quê từ nơi khác đến mà dám hò hét với bà Hồ này à. Mày nói xem, mày sai chưa!”
Phóng viên Vương trong lòng ấm ức vô cùng nhưng thân ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Dù trong lòng hận đến nghiến răng, hắn ta cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
“Tôi sai rồi, thím ơi, tôi thật sự sai rồi. Là tôi không biết điều, là tôi không cẩn thận đ.â.m phải thím. Thím ném dây thừng xuống trước đi kéo tôi lên đã. Chỉ cần thím kéo tôi lên tôi sẽ đàng hoàng nói chuyện bồi thường, nhất định sẽ làm thím hài lòng.”
Nghe những lời này, bà Hồ đắc ý cười phá lên:
“Thằng nhãi con, tao còn tưởng mày cứng đầu thế nào, chẳng phải cũng chịu thua rồi sao? Mày nói những lời này, mọi người ở đây đều nghe thấy cả rồi đấy nhé. Nếu mày lên rồi mà dám lật lọng tao sẽ đến tận nhà mày làm loạn, đến cơ quan mày làm loạn. Đúng rồi tao sẽ đổ phân, đổ phân vào nhà mày!”
Phóng viên Vương tức run cả người.
Đám người vây xem ai nấy đều cạn lời nhưng có bất ngờ không? Cũng chẳng bất ngờ lắm vì đây chính là bà Hồ cơ mà, là bà Hồ cực phẩm nhân gian mà!
“Được được được, nếu tôi làm bà không hài lòng thì bà cứ đến nhà tìm tôi. Bà kéo tôi lên trước đã.”
Bà Hồ tuy cũng thấy ghê tởm chính mình nhưng lúc này lại giống như một con gà trống chiến thắng, đắc ý dùng chân đá sợi dây thừng xuống. Một đầu dây rơi xuống, làm b.ắ.n lên vài đóa “hoa phân”.
Thiệu Lăng:
“Oẹ.”
Cục cưng béo ú dùng đôi tay mũm mĩm che đi khuôn mặt bầu bĩnh, vừa muốn nhìn lại không dám nhìn, đứa trẻ nhỏ xíu đã hiểu thế nào là dằn vặt.
Đúng là siêu cấp dằn vặt mà!
Nhóc con khó chịu bĩu đôi môi nhỏ nhưng đôi mắt cứ lúc hé ra lúc nhắm lại, tóm lại là rất rối rắm.
Lúc này phóng viên Vương cuối cùng cũng bắt được sợi dây thừng, trong tiếng hò dô của mọi người, hắn ta được kéo dần lên.
Bà Hồ đắc ý:
“Đúng là, ở thôn chúng ta mà còn dám vênh váo. Mày tưởng mày là ai, đừng nghĩ đám Thiệu Bằng coi mày là nhân vật thì tao cũng phải nể mặt mày, phì! Mày là cái thá gì chứ.”
“Bà Hồ, sao bà lợi hại thế, dám hy sinh thân mình cùng người ta nhảy xuống hố phân.”
“Mà cái ông phóng viên Vương này là phóng viên ở đâu thế nhỉ? Đầu óc ông ta trông không được nhanh nhạy cho lắm. Nhìn ông ta ngốc chưa kìa, lại có thể cùng bà Hồ rơi xuống hố phân.”
“Chắc là tưởng bên trong đã được dọn sạch rồi? Nghĩ thế nào cũng thấy không thể nào đúng là óc heo.”
“Chứ còn gì nữa.”
--
Mọi người mỗi người một câu. Lúc này thấy mình sắp lên được đến nơi, phóng viên Vương đã vịn được vào thành hố, hắn ta lập tức không nhịn được nữa nổi trận lôi đình ngay trong hố phân:
“Các người bớt nói nhảm đi, mau cứu người! Nhanh lên! Thêm một chút sức nữa là tôi lên được rồi, mẹ nó chứ! Thôn Thiệu Gia các người đúng là xúi quẩy, một lũ khốn nạn, các người…”
Đôi khi con người ta không nên quá kiêu ngạo.
Người ta vốn dĩ đang giúp hắn ta, vớt người từ hố phân ra có phải chuyện gì vẻ vang lắm đâu?
Thế mà người này còn kiêu căng, lại còn c.h.ử.i người. Không biết ai trong lòng tức giận liền buông tay ra.
Có một người buông tay, những người khác liền phải dùng sức nhiều hơn nhưng ngay khoảnh khắc đó, mấy người đều không vui.
Ai lại thích giúp người mà còn bị c.h.ử.i chứ!
Tõm!
Chỉ thấy người kia, mắt thấy sắp lên được rồi bỗng nhiên lại rơi thẳng xuống.
Cảnh tượng này Thiệu Lăng nhìn mà phải thốt lên:
“Vãi thật!”
“Mẹ ơi!”
Lần này “hoa phân” b.ắ.n lên còn lớn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phóng viên Vương lúc này cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, gào khóc nức nở điên cuồng c.h.ử.i bới, có gì khó nghe là c.h.ử.i nấy.
“Tao đếch quan tâm nữa! Thằng ch.ó nào thế không biết.”
“Tao cũng mặc kệ, tao giúp mà nó còn c.h.ử.i bới, tao nợ nó à.”
“Đúng là không biết xấu hổ.”
“Nó không phải c.h.ử.i thôn Thiệu Gia chúng ta sao? Hôm nay tao nói thẳng ở đây, thằng nào ở thôn Thiệu Gia không có cốt khí mà qua giúp nó thì không phải bạn tao!”
Một người nãy giờ vẫn giúp kéo tên là Trương Phàm lúc này tức giận.
Anh ta hét lên:
“Ai qua giúp nó, chính là đưa mặt cho người ta đ.á.n.h! Có tiện không chứ!”
“Đúng! Tiện không chứ!”
Thiệu Lăng đứng bên cạnh hùa theo.
Bí thư già nói:
“Tiểu Phàm à, cháu xem người ta đã thế kia rồi…”
Trương Phàm:
“Bọn cháu mặc kệ!”
“Đúng vậy, mặc kệ!”
“Dựa vào cái gì chứ! Bảo người thôn Thang Khẩu của họ qua đây mà lo.”
Bí thư già thấy người này đã chọc giận cả làng cũng thấy đau đầu.
Thiệu Lăng “tốt bụng” nói:
“Bí thư à, trong văn phòng của chú có số điện thoại của thôn Thang Khẩu đúng không ạ? Cháu đi gọi điện cho thôn họ, bảo người thôn họ đến đi, dù sao cũng gần, hố này nông cạn cũng không c.h.ế.t đuối được. Để người thôn họ đến giúp đi. Thôn chúng ta chắc chắn không được rồi.”
Bí thư già:
“Được rồi cháu đi đi. Trên bàn làm việc có quyển danh bạ điện thoại đấy.”
Thiệu Lăng rất chủ động đi đến Ủy ban thôn. Cục cưng béo ú được bế đi vui đến mức nước miếng chảy cả ra, có thể thấy hôm nay cậu bé “chơi” rất vui.
“Ba ba, ba ba…”
Thiệu Lăng cười nói:
“Ba ba cho con bay bay nhé.”
“Bay bay a nha ~”
Thiệu Lăng đúng là một người tốt, anh nhanh ch.óng đến Ủy ban thôn, cuối cùng cũng tìm được danh bạ. Thực ra anh có điện thoại di động nhưng họ đều không có số của thôn Thang Khẩu.
Hơn nữa Thiệu Lăng cũng không ngại để phóng viên Vương “chơi” thêm một lúc trong hố phân.
Điện thoại được kết nối, Thiệu Lăng nói vài ba câu là rõ ràng.
Bên này anh nói rõ ràng rồi nhưng bên kia thôn Thang Khẩu, người nghe điện thoại thì ngơ ngác.
“Sao thế?”
Có người hỏi, cán bộ thôn nghe điện thoại nhìn vị trưởng thôn đang hỏi chuyện với vẻ mặt khó nói, đáp:
“Phóng viên Vương của thôn ta đi xe máy ở đầu thôn Thiệu Gia đ.â.m phải một bà cụ, hai người đ.á.n.h nhau rồi cùng rơi xuống hố phân của trường học.”
“Hả?”
“Thế họ gọi điện đến làm gì?”
“Bảo chúng ta qua cứu người. Phóng viên Vương ở bên đó c.h.ử.i bới om sòm, c.h.ử.i đến cả tổ tông nhà người ta nên đương nhiên chẳng ai chịu giúp nữa.”
Dừng một chút lại nói:
“Hơn nữa, nhiều người trong thôn họ đã theo xe Kamaz đi tắm suối nước nóng rồi, cũng không còn mấy người.”
“Đúng là biết gây chuyện mà, gọi mấy thằng thanh niên đi thôi…”
Thôn Thiệu Gia có thể mặc kệ nhưng thôn Thang Khẩu của họ thì không thể, dù sao cũng là người một nhà.
Hơn nữa điện thoại đã gọi đến rồi, nếu họ không đi thì sẽ đắc tội với phóng viên Vương. Thằng này cũng chẳng phải loại tốt lành gì không chừng sẽ trả thù. Họ đương nhiên phải qua giúp.
Dù sao chuyện này cũng không cần mình phải tự làm, trưởng thôn nói:
“Gọi thêm mấy thằng thanh niên đi, đừng để xảy ra chuyện gì.”
“Được, chắc không đến nỗi đâu. Vậy tôi gọi anh Diệu Tông nhé.”
Anh Diệu Tông này chính là Thang Diệu Tông, con trai của tộc trưởng dòng họ Thang ở thôn Thang Khẩu.
Tuy tộc trưởng không phải trưởng thôn nhưng ở trong thôn cũng rất có địa vị. Đừng nhìn hai thôn rất gần nhau nhưng ảnh hưởng của từ đường bên họ nghiêm trọng hơn thôn Thiệu Gia nhiều.
“Được, cậu gọi Thang Diệu Tông rồi gọi thêm Vương A Hưng, nó trước đây làm việc ở thôn Thiệu Gia quen thuộc bên đó. Lại có sức khỏe.”
“Không sao đâu, bọn tôi thường xuyên qua đó chơi mà.”
Miệng nói vậy nhưng vẫn phải gọi người.
Bên này nhanh ch.óng có người chuẩn bị xong, mọi người cùng ngồi xe buýt nhỏ qua đó. Vừa đến nơi đã thấy mấy chục người đang vây quanh trường học.
Thang Diệu Tông đi đầu lập tức sa sầm mặt:
“Bọn họ đông người thế này mà không cứu à?”
Một người phụ nữ đứng ngoài cùng nghe thấy lời này thì không vui,
“Sao lại không cứu? Chúng tôi sắp kéo người lên được rồi thì hắn lại c.h.ử.i bới om sòm, chúng tôi bị điên à mà còn tiếp tục kéo? Anh tự nhìn xem, tự nhìn xem b.ắ.n ra bao nhiêu là ‘hoàng kim’, chúng tôi dễ dàng lắm sao? Hơn nữa một người đàn ông to xác chứ có phải đứa trẻ ba tuổi đâu, lại còn chạy lên nắp hầm cầu, không biết bên trong là hố phân à. Thôn chúng tôi cũng xui xẻo tám đời. Anh nhìn đi anh qua kia nhìn xem bừa bộn thế nào, chúng tôi còn chưa biết phải làm sao đây. Mùa hè nóng nực thế này, mùi hôi thối nồng nặc…”
Đám người của Thang Diệu Tông bị người ta mắng cho một trận, không nói được lời nào.
Một đám thanh niên chen vào, vừa nhìn thấy cảnh tượng thiếu chút nữa nôn ra.
Quả thực mùi thối xông lên tận trời.
Không chỉ thế, còn có một cặp đang đối đầu c.h.ử.i nhau, một người toàn thân dính “hoàng kim” ngồi bên mép hố phân gào khóc, người còn lại thì ở dưới, không cần nói cũng biết là phóng viên Vương. Hai người cãi nhau cực kỳ kịch liệt.
Thang Diệu Tông:
“Mau cứu người, anh Vương, anh ở dưới đó à?”
Hắn ta cũng không dám đến gần.
Phóng viên Vương:
“Diệu Tông à, mau, mau kéo anh lên. Lũ xui xẻo này…”
Mọi người nhanh ch.óng bắt tay vào việc, người thôn Thiệu Gia im lặng lùi về sau sợ bị b.ắ.n vào người, ai nấy đều tránh xa.
“Một hai, cố lên!”
“Một hai hắc, một hai hắc!”
Mọi người nhanh ch.óng hành động, Thang Diệu Tông cũng khá khôn lỏi, hắn đứng ở cuối cùng. Còn tên ngốc như Vương A Hưng thì đứng ở phía trước. Thiệu Lăng nhìn bọn họ khẽ nheo mắt.
Thực ra mấy thanh niên trai tráng muốn kéo một người lên thì rất dễ dàng nhưng cũng vì quá ghê tởm, mùi hôi lại quá nồng sao mà không nồng cho được?
Thành phố Lâm của họ mùa này đã 35, 36 độ, ngâm lâu như vậy phóng viên Vương đã thấm vị, mùi cũng đã lên men.
Mọi người nén sự ghê tởm mà kéo người lên, Thang Diệu Tông đứng ở cuối cùng, Thiệu Lăng nhìn hắn đ.á.n.h giá người này.
Người này khoảng 27-28 tuổi trông không lớn, mặt dài như quả dưa, người gầy gò, cao lêu nghêu. Không giống phóng viên Vương trông thật thà có vẻ khôn lỏi, làm việc cũng rất lão luyện, chuyện gì cũng tham gia.