Nhắc đến chuyện Thiệu Lăng vớ được món hời năm đó, khối người trong thôn Thiệu Gia đều phải cảm thán một câu rằng anh ta gặp may.
Nhưng thực tế lại không phải như vậy.
Năm đó Thiệu Lăng đúng là có đem một sọt đồ gốm đến Dương Thành nhờ người xem giúp nhưng khổ nỗi chẳng có món nào đáng giá cả. Trớ trêu thay chính cái sọt dùng để đựng chúng lại là đồ cổ có giá trị.
Chính Thiệu Lăng cũng chẳng biết nói gì hơn. Anh bán cái sọt đó đi không phải vì thiếu suy nghĩ mà là vì hoàn cảnh lúc bấy giờ thật sự rất cần một khoản tiền lớn để thầu đầm nuôi trồng và cưới vợ.
Hơn nữa đồ cổ cần được bảo quản cẩn thận, nếu không cứ để thêm vài năm nữa thì cũng hỏng bét. Thiệu Lăng tự biết mình không có tay nghề đó nên đành bán đi.
Một cái sọt dù có chút danh tiếng nhưng tình trạng cũng không còn tốt lắm nên nói bán được rất nhiều tiền là chuyện không tưởng. Dù đúng là thu về được một món kha khá nhưng vẫn chưa đủ để thầu đìa.
Thực ra mấy năm làm nghề đồng nát cũng giúp Thiệu Lăng tích cóp được một ít, cộng thêm tiền tiết kiệm của Lê Thư Hân trong mấy năm qua.
Người ta yêu nhau thì dắt tay đi dạo phố, vào công viên, xem phim, còn hai người họ thì lại cùng nhau đi bán ve chai cũng dành dụm được một khoản.
Gom tất cả số tiền đó lại mới đủ tiền đặt thầu.
Thế nhưng người ta thường chỉ tin vào những gì họ muốn tin. Chẳng ai tin Thiệu Lăng lượm ve chai mà kiếm được nhiều tiền đến thế nên cứ mặc định tất cả là tiền bán đồ cổ.
Bà nội của Thiệu Lăng chỉ nói rằng anh bán được một ít tiền nhưng vì thời điểm đó lại gần sát với lúc anh thầu đầm, nên mọi người cứ khăng khăng rằng anh đã bán được cả một gia tài. Thiệu Lăng có giải thích đôi lần nhưng chẳng ai tin.
Khi đã không có người tin Thiệu Lăng cũng lười nói thêm.
Người khác nói anh không có tầm nhìn anh cũng mặc kệ, thậm chí còn hùa theo vài câu. Thành ra bây giờ mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, người ta lại chê bai Thiệu Lăng không biết nhìn xa trông rộng. Anh cũng không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, khi mọi người nhắc đến chuyện thầu đìa hải sâm năm đó lại lôi cả chuyện này ra nói lại.
Thiệu Lăng không hề biết rằng nhóm người đi suối nước nóng đang bàn tán về mình trên xe buýt.
Anh bên này cũng vừa tình cờ nhắc đến chuyện đó với ông bí thư già, nói đùa vài câu rồi thôi.
Nhưng thật bất ngờ anh lại nhận được điện thoại từ nhà họ Thiệu.
Người gọi là Thiệu Quốc Uy, giọng điệu vô cùng cứng rắn:
"Thằng hai, mày về nhà một chuyến."
Thiệu Lăng hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Thiệu Quốc Uy gắt:
"Bảo mày về thì về, sao lắm lời thế? Tao làm ba mà không sai được mày nữa à? Mày..."
Chưa nói hết câu điện thoại đã bị Phạm Liên giật lấy.
Bà ta không thiếu não như Thiệu Quốc Uy, giọng nhỏ nhẹ hơn:
"A Lăng à, ở nhà có chút chuyện, con về một chuyến được không?"
Phạm Liên vừa nói vậy, Thiệu Lăng lại thấy có chút kỳ lạ. Theo anh thấy Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên sẽ không tìm anh vào lúc này. Lần Tết vừa rồi họ hẳn đã hiểu ý của anh.
Thái độ của Thiệu Lăng không tốt cũng chẳng phải người dễ bắt nạt. Trong tình huống này nếu không phải là chuyện bất đắc dĩ, Thiệu Lăng không tin họ sẽ gọi cho mình.
Ba anh, Thiệu Quốc Uy có thể ngu ngốc, nhưng mẹ anh, Phạm Liên thì không.
Vì vậy lần này họ tìm anh không khỏi có vài phần nghi hoặc.
Nhưng anh vẫn hỏi thẳng:
"Rốt cuộc là có chuyện gì, nói thẳng ra đi, không cần phải úp mở như vậy. À còn nữa, bảo lão đồng chí Thiệu Quốc Uy nói chuyện với con cho khách sáo một chút, không phải ai cũng dễ nói chuyện đâu."
Anh cười khẩy một tiếng.
Phạm Liên vội nói:
"Ba con chỉ là hơi nóng tính thôi. Là chuyện của Thiệu Chi, con bé xảy ra chút chuyện muốn tìm con về cho ý kiến."
Nghe vậy Thiệu Lăng lại cười to hơn:
"Con với cô ta thì có tình nghĩa gì chứ? Chuyện của cô ta không cần con quyết định. Dù là quyết định hay đòi tiền, con cũng không muốn dính vào."
Thiệu Lăng định cúp máy, Phạm Liên vội vàng gọi giật lại:
"Khoan đã."
Bà ta nói nhanh:
"A Lăng à, làm người không thể ích kỷ như vậy. Dù sao các con cũng là anh em ruột. Em gái con dù có làm gì không phải thì nó vẫn còn là một đứa trẻ mà."
Thiệu Lăng cúp máy thẳng thừng, tự thấy chuyện này nực cười đến cùng cực.
Một cô gái hai mươi mấy tuổi đầu mà còn là một đứa trẻ.
Anh đây từ nhỏ đến lớn còn chưa từng có một đồng tiêu vặt, lúc đó có ai nói anh vẫn là một đứa trẻ không?
Anh chậm rãi nói:
"Các người cố tình bới móc đúng không?"
Phạm Liên vừa nghe là hiểu ngay không thể nói tiếp như vậy được vội vàng đổi giọng:
"A Lăng, con xem mẹ này, là mẹ không tốt, mẹ đã không đối xử tốt với con nhưng A Chi nó vô tội..."
Tút... tút... tút.
Điện thoại bị ngắt thẳng.
Phạm Liên sững người, lập tức muốn gọi lại cho Thiệu Lăng nhưng lần này lại không thể kết nối được.
Phạm Liên thắc mắc:
"Sao lại thế này? Sao lại không gọi được?"
Đứng bên cạnh, Thiệu Chi sa sầm mặt dậm chân la lớn:
"Chắc chắn anh ta chặn số rồi! Con đã bảo mà, cái tên khốn đó không phải người tốt. Ba mẹ, hai người phải nói anh ta, nhất định phải mắng anh ta!"
Thiệu Thành và Thiệu Tĩnh liếc nhìn nhau không ai lên tiếng.
Thiệu Thành mím môi, nói:
"Ba mẹ hai người xem, thằng hai không về chỉ có mấy anh em con thì làm sao được? Nó không ở đây, con với thằng ba không lo nổi nhiều tiền thế đâu."
Thiệu Tĩnh đứng bên cạnh gật đầu. Anh ta vốn không có tiếng nói trong nhà, anh cả đã lên tiếng thì anh ta liền phụ họa theo:
"Đúng vậy, con với A Huệ đều là công nhân quèn cũng chẳng kiếm được mấy đồng, cuộc sống bình thường đã chật vật rồi, tụi con còn đang tính có con nữa. Tiền đâu mà cho Thiệu Chi."
Thiệu Chi c.h.ử.i ầm lên:
"Đồ quỷ nghèo!"
Thiệu Tĩnh cãi lại:
"Nói như mày không phải vậy, có giỏi thì mày..."
"Mày câm miệng cho tao! Mày nói chuyện với em gái kiểu gì thế hả?"
Phạm Liên quát lên lườm nguýt người con thứ ba rồi nói:
"Em mày đã đủ bực mình rồi, mày còn nói mát nó. Mày gọi điện cho thằng hai ngay."
Thiệu Tĩnh rụt cổ lại, lẩm bẩm:
"Con gọi làm gì chứ."
Phạm Liên ra lệnh:
"Mày lựa lời nói với anh hai mày, bảo nó về một chuyến. Nếu chỉ trông vào chúng mày, của hồi môn của A Chi coi như xong."
Thiệu Chi ưỡn n.g.ự.c nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng thế, con gả vào nhà t.ử tế. Nếu con mang nhiều của hồi môn, người ta mới coi trọng con chứ? Mọi người nhìn lại mình đi, ai cũng không có tiền, đúng là mất mặt đàn ông."
Thiệu Tĩnh liếc nhìn ông anh cả đang im lặng rồi lại nhìn Thiệu Chi đang dậm chân tại chỗ, bĩu môi lẩm bẩm:
"Nói cứ như mày tốt đẹp lắm không bằng. Mày thấy mất mặt, bọn tao còn thấy mày làm mất mặt bọn tao nữa là. Chưa cưới đã có bầu, người ta mới nắm thóp mày đấy."
"Mày câm mồm cho tao!"
Thấy Thiệu Chi trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Thiệu Tĩnh đành phải bấm số gọi đi.
Đầu dây bên kia, Thiệu Lăng vừa thấy số của Thiệu Tĩnh gọi tới, liền thẳng tay cho vào danh sách đen.
Anh đến cả nghe cũng không thèm.
Ông bí thư già thấy bộ dạng của anh, bèn nói:
"A Lăng, cháu hà tất phải làm vậy? Người một nhà làm gì có thù qua đêm? Oan gia nên giải không nên kết, huống hồ là người nhà. Sau này già rồi cháu sẽ hối hận đấy."
Thiệu Lăng nhìn ông bí thư già, một lúc lâu sau mới cười đầy ẩn ý:
"Cháu chắc chắn mình sẽ không hối hận."
Anh đứng dậy, nói:
"Cháu chưa bao giờ coi họ là người nhà."
Anh bế bé con mập mạp lên, nói:
"Cháu đi trước đây."
Ông bí thư già gọi:
"Cháu..."
Thiệu Lăng quay đầu lại, cười nói:
"Ông đừng khuyên cháu nữa. Cháu biết ông có ý tốt nhưng đôi khi ý tốt lại làm hỏng việc. Mỗi nhà mỗi cảnh, xen vào chuyện nhà người khác không hay đâu ạ."
Ông bí thư già sững người rồi mắng:
"Thằng nhóc con này."
Nhưng ông không hề tức giận chỉ vào Thiệu Lăng nói:
"Cháu đúng là cái đồ cứng đầu."
Thiệu Lăng cười:
"Vâng ạ."
"Đợi đã."
Thấy Thiệu Lăng sắp đi, ông bí thư già gọi anh lại.
Thiệu Lăng hỏi:
"Sao thế ạ?"
Ông bí thư già nói:
"Tôi đoán là gần đây Thiệu Kiệt có thể sẽ tìm cháu."
Thiệu Lăng đáp:
"Vâng, cháu biết rồi."
Anh nói rất chân thành:
"Bí thư, cháu biết ông và Thiệu Kiệt đều là người tốt. Nhưng mà tình hình bây giờ hai người cũng thấy rồi đấy..."
Những lời còn lại Thiệu Lăng không nói ra.
Ông bí thư già thở dài:
"Tôi nào không biết nhưng bảo bác hoàn toàn mặc kệ, lòng tôi không yên..."
Đừng nhìn Thiệu Lăng và ông bí thư già nói chuyện có vẻ suồng sã nhưng thực chất Thiệu Lăng rất kính trọng ông. Nói thật, sự giúp đỡ của ông bí thư già đối với anh còn lớn hơn cả cặp cha mẹ tốt của anh. Chỉ vì một câu là người cùng họ, từ nhỏ ông bí thư già đã giúp đỡ anh không ít.
Anh không phải người không biết điều. Ông bí thư già thật lòng giúp anh, giờ cũng không muốn thấy người khác bị cuốn vào vòng xoáy này, Thiệu Lăng hoàn toàn hiểu cho ông.
Nhưng họ có thể làm được gì chứ.
Thiệu Lăng chỉ nhắc nhở:
"Cháu biết trong lòng hai người không tin tưởng, cũng không muốn dân làng bị tổn hại nhưng bây giờ mọi người đều đang u mê cả rồi. Hai người cứ xử lý mọi việc cho cẩn thận đừng để bị người ta ghi thù."
Ông bí thư già:
"Được."
Ông bật cười, nói:
"Cháu đó."
"Thiệu Kiệt, cái thằng khốn nạn, mày dựa vào đâu mà nói Kamaz không tốt? Mày biết gì về nó không? Mày có hiểu không? Mày đã nghe giảng kỹ chưa mà dám nói nó không tốt?"
Bên này đang nói chuyện, Thiệu Lăng đã nghe thấy giọng một người phụ nữ ánh lên. Giọng nói này không phải của ai khác chính là bà chằn lửa số một trong thôn, bà Hồ.
"Chúng tôi vừa được lãi cao vừa được đi chơi, mày ghen tị lắm đúng không? Nếu ghen tị thì tham gia đi chứ đừng có đứng sau lưng nói xấu Kamaz. Cái gì mà bị lừa, ai bị lừa chứ tao không thể nào bị lừa được, tao khôn thế này cơ mà! Con dâu tao làm việc ở đó, nó có thể lừa chúng ta được sao? Tuyệt đối không thể!"
Bé con mập mạp la lên:
"Đánh nhau!"
Cậu bé mở to đôi mắt vẻ mặt ngây thơ nói với ba:
"Đánh nhau kìa ba."
Đứa trẻ đang được ba bế, thân hình bé nhỏ mềm mại đã bắt đầu nhoài người ra ngoài. Có người cãi nhau, bé con muốn đi xem náo nhiệt.
Thiệu Lăng cũng rất tò mò liền đi ra ngoài. Nói thật nhà bà Hồ cách Ủy ban Thôn một khoảng nhưng không chịu nổi cái giọng ánh của bà ta.
Thiệu Lăng nghe tiếng c.h.ử.i rủa rõ mồn một.
Ông bí thư già cũng bước ra:
"Bà Hồ, bà làm gì vậy!"
Bà Hồ ngồi phịch xuống đất c.h.ử.i đổng:
"Lũ sói mắt trắng chúng mày, chiếm không của nhà tao còn dám nói Kamaz của tao không đáng tin. Kamaz không đáng tin thì chúng mày đáng tin à, chúng mày xem lại mình xem là cái thá gì."
Bà ta nhìn về phía Thiệu Lăng đang bế con, ngón tay lập tức chỉ thẳng vào anh:
"Thằng rùa con hoang Thiệu Lăng kia, mày là cái đồ ch.ó chiếm không chưa đủ à? Người khác không hiểu Kamaz tốt thế nào chẳng lẽ mày cũng không hiểu sao? Mày được đi du lịch thủ đô không tốn một xu, mày chiếm hời lớn như vậy mà không thèm gia nhập Kamaz, mày có phải là người không? Mày còn nhân tính không? Mày không thấy có lỗi với Kamaz à?"
Bà ta gào rất to, Thiệu Lăng im lặng nhìn sang ông bí thư già.
Ông bí thư già có chút ngượng ngùng. Thiệu Lăng tham gia chuyến đi này là do ông nài nỉ, nếu không anh đã chẳng thèm đi.
Giờ thì hay rồi, lại vì chuyện này mà bị người ta c.h.ử.i.
Chính ông cũng thấy xấu hổ, bèn mắng:
"Bà Hồ, bà nói năng cho cẩn thận vào. Ăn nói kiểu gì thế? Người ta làm gì kệ người ta, Kamaz là cha của bà à! Tôi nói thẳng là cái thứ đó không đáng tin, tôi chính là không cho Thiệu Lăng tham gia đấy, bà có ý kiến gì không? Bản thân mình ngu ngốc thì đừng trách người khác quá khôn. A Lăng nó nghe lời tôi, các người không muốn nghe đến lúc bị lừa thì đừng có ngồi đó mà khóc!"
"Ông, lão bí thư già, ông đừng tưởng ông là bí thư mà tôi không dám c.h.ử.i ông. Chặn đường tài lộc của người khác cũng như g.i.ế.c cha mẹ người ta. Ông có thấy thất đức không hả?"
"Tôi thất đức? Tôi thấy bà mới là người thất đức đấy."
Hai ông bà già bắt đầu cãi nhau tay đôi.
Thiệu Lăng và Thiệu Kiệt, hai người vừa bị cuốn vào vòng xoáy nhìn nhau cười khổ.