Thiệu Lăng tỏ ra không vui vì phải rời xa vợ nên không muốn bị làm phiền, mọi người đơn giản cũng không đùa giỡn với anh nữa, mà quay sang bàn tán về chuyến du lịch lần này. Hầu hết mọi người đều là lần đầu tiên đi du lịch, sao có thể không phấn khích cơ chứ?
"Tôi sống lớn từng này tuổi, vẫn là lần đầu tiên đi thủ đô, tôi có thể tưởng tượng đến Quảng trường Thiên An Môn ngắm nhìn thật kỹ."
"Vạn Lý Trường Thành, tôi muốn leo Vạn Lý Trường Thành..."
Phóng viên Vương vui vẻ lắng nghe,
"Chuyện tốt như thế này không phải lúc nào cũng có đâu. Chúng ta đúng là gặp thời tốt, cũng gặp được người tốt. Chỉ tiếc là chỉ có một lần như vậy thôi."
"Phóng viên Vương, lời này không phải nói như vậy."
Tô Tuyết Kiều tiến lên, tươi cười nói:
"Ai nói hoạt động này chỉ có một lần? Hoạt động của công ty chúng tôi không chỉ có một lần như vậy đâu."
Vừa nói vậy, mọi người phấn khích hẳn lên lập tức nhao nhao hỏi han.
Tô Tuyết Kiều:
"Chắc hẳn mọi người cũng biết, công ty chúng tôi là công ty đầu tư, giống như ngân hàng vậy. Nhưng nói là giống lại không giống. Bởi vì lãi suất của chúng tôi tốt hơn, hoạt động cũng lớn hơn. Chúng tôi đầu tư vào cổ phiếu nước ngoài, nước ngoài mọi người cũng hiểu, đó là rất phát triển. Kiếm tiền cũng dễ dàng. Chỉ cần mọi người gia nhập đại gia đình của công ty chúng tôi, là có thể hưởng thụ hoạt động du lịch bốn lần mỗi năm, đương nhiên còn có hoạt động dã ngoại một lần mỗi tháng. Bao ăn bao ở bao chơi, làm cho mọi người cảm nhận được sự chân thành nhất. Có thể mọi người sẽ hỏi hoạt động tốt như vậy sao còn cấp lãi suất sao? Cái này mọi người cứ yên tâm, lãi suất của chúng tôi vẫn cao ngất ngưởng. Lãi suất hàng năm là 10%. Đúng vậy, mọi người không nghe lầm đâu, là 10%!"
"Nhiều vậy sao!"
Lúc này, Tổng giám đốc Uông lập tức bổ sung:
"Đương nhiên rồi, vì kênh đầu tư khác nhau, kênh này của chúng tôi kiếm được nhiều tự nhiên sẽ cấp nhiều..."
Ông ta mỉm cười:
"Lần này mời phóng viên Vương đi cùng cũng là để phóng viên Vương đưa tin sâu hơn về chúng tôi, để nhiều người biết về công ty chúng tôi hơn, cũng để mọi người biết công ty chúng tôi là thật thà..."
Xe còn chưa chạy khỏi Lâm Thành, việc tuyên truyền đã bắt đầu trên xe.
Thiệu Lăng dựa vào ghế xe, dường như đã ngủ thiếp đi.
Ngồi cạnh Thiệu Lăng là chú Hai Quách, vào mùng Một Tết Thiệu Lăng đã nói chuyện nuôi gà với chú Hai Quách. Chú Hai Quách tự thấy mình thân thiết với Thiệu Lăng nên đã ngồi cùng anh.
Lúc này, một cô gái đi tới dịu dàng hỏi:
"Ngài là chú Hai Quách phải không? Bên cạnh đây là anh Hai Thiệu?"
Cô gái ngồi xổm dưới đất, cười nói:
"Cháu là Chu Như, tư vấn viên khách hàng của Kamaz, các cô chú cứ gọi cháu là Tiểu Chu hay Tiểu Như đều được. Cháu là tư vấn viên độc quyền của hai vị, mấy ngày đi chơi này hai vị có việc gì thì cứ tìm cháu. Dù có thể xử lý hay không thể xử lý, cháu đều có thể giúp hai vị xử lý."
Giọng cô ta nhẹ nhàng, mặc một bộ đồ công sở ngồi xổm dưới đất trông rất quyến rũ, chú Hai Quách lặng lẽ né về phía Thiệu Lăng, nói:
"Cô gái à, cảm ơn cô nhé. Tôi có việc gì nhất định sẽ tìm cô."
Tiểu Chu cũng nhận ra sự không tự nhiên của chú Hai Quách, còn Thiệu Lăng thì đã chìm vào giấc ngủ say.
Tiểu Chu cười một tiếng,
"Vậy được rồi, cháu đi xem những người khác đây."
Có lẽ là lúc đầu, nhân viên của Kamaz tuy đều xúm lại nhưng không giới thiệu nhiều về công ty và sản phẩm mà ngược lại rất quan tâm tỉ mỉ, những nhân viên phục vụ này ai nấy đều giỏi nói, trên xe tiếng cười không ngừng.
Dì Hai và Hải Lan cùng mấy người phụ nữ khác vây quanh một cậu thanh niên. Cậu ta nói chuyện lanh lợi khiến các bà các cô cười tươi tít mắt.
Thiệu Lăng không biết ngủ bao lâu, anh tháo bịt mắt ra quay đầu lại nhìn thoáng qua, thầm nghĩ dì Hai và Hải Lan còn giúp A Hân trông anh, anh không bị lừa là may rồi.
Vừa lúc trưa ở khu dịch vụ cao tốc nghỉ ngơi, anh cũng xuống xe đi vệ sinh.
Không biết có phải do ở trên xe lâu hay không, Thiệu Lăng run run tay chân, chú Hai Quách cười đi tới nói:
"Mệt mỏi phải không?"
Ông nói:
"Trước kia cháu rất thích ngồi xe, hôm nay ngồi một buổi sáng thế này đã không còn thoải mái nữa rồi."
Thiệu Lăng gật đầu:
"Đúng vậy, cháu cũng mệt rã rời."
Anh nhìn quanh một vòng, thấy có người bắt đầu ăn cơm hộp, chú Hai Quách nhìn theo ánh mắt anh,
"Phải nói là công ty này thật sự không tồi, đi du lịch mà chẳng phải lo gì cả, còn lo cả cơm nước."
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy."
"Chú Hai Quách, anh Hai Thiệu, đúng là đồ ăn của hai người đây."
Lúc này Tiểu Chu cũng đi tới.
Cô ta nhìn chằm chằm Thiệu Lăng thì dịu dàng:
"Anh Hai Thiệu, mệt c.h.ế.t đi được phải không? Em biết mát xa đó, lát nữa lên xe em xoa bóp cho anh nhé."
Thiệu Lăng:
"Thôi cái này không cần đâu, chuyện này mà truyền đến tai vợ tôi thì tôi không biết giải thích thế nào đâu."
Tiểu Chu c.ắ.n môi, nhẹ giọng:
"Nhà nào chẳng phải đàn ông làm chủ, đàn ông đại trượng phu đâu thể bị phụ nữ quản thúc."
Cô ta nhướng mày, liếc nhìn Bảo Căn đang tán tỉnh một nữ nhân viên bên cạnh,
"Anh xem cậu ta nhiệt tình biết bao."
Nói chuyện còn lén liếc Thiệu Lăng một cái, ý tứ rất rõ ràng nhưng Thiệu Lăng thì không nhìn cô ta nhiều, ngược lại còn thẳng thừng nói:
"Tôi với cậu ta có thể giống nhau được sao? Cậu ta là ch.ó độc thân, có quen một trăm bạn gái cũng được."
Anh trực tiếp nhận cơm hộp của Tiểu Chu tìm một góc ngồi xổm xuống, không hề khách sáo.
Tiểu Chu trong lòng mắng một câu ngốc t.ử, biết rõ không thể nóng vội, quá vội vàng ngược lại sẽ khiến người khác đề phòng.
Cô ta dịu dàng:
"Vậy được, hai người cứ ăn ở đây, không đủ thì gọi cháu nhé."
Chú Hai Quách và Thiệu Lăng ngồi xổm cùng nhau,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thật không tồi."
Ông nói:
"Cậu thấy chuyện này thế nào?"
Thiệu Lăng:
"Chuyện gì?"
Chú Hai Quách:
"Chuyện đầu tư đó."
Ông tự tính toán cho Thiệu Lăng nghe:
"Khoản đầu tư thấp nhất là một vạn, một năm sẽ có một ngàn tiền lãi, còn có thể đi khắp nơi chơi bời, tôi thấy không tồi. Nhưng mà..."
"Chuyện này tốt quá, trong lòng tôi lại có chút không yên tâm."
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Tại sao?"
Chú Hai Quách nghiêm túc:
"Tốt quá, ngược lại làm lòng tôi không an."
Ông ta đương nhiên có suy nghĩ của riêng mình, ông ta sống lớn từng này tuổi không phải là chưa từng trải sự đời nhưng luôn có trí tuệ sống của riêng mình.
Chuyện tốt từ trên trời rơi xuống như vậy, ông ta thật sự rất muốn tin nhưng lại không thể tin được, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, có thể lặp đi lặp lại nhiều lần.
Ông ta dời nhà được một khoản tiền lớn, lại còn gặp phải chuyện như vậy.
"Thật là khiến người ta không yên tâm mà."
Thiệu Lăng:
"Nếu không yên tâm thì cứ nghĩ kỹ đi, tiền của nhà ai cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống. Có lẽ chú nhìn vào tiền lãi, còn người ta nhìn vào tiền vốn của chú."
Chú Hai Quách vỗ tay:
"Không phải đúng là đạo lý đó sao."
Ông ta là một người thật thà, chuyện du lịch miễn phí này thực ra trong lòng vẫn rất băn khoăn, cảm thấy mình đang chiếm tiện nghi. Rất muốn tin tưởng công ty này nhưng trong tiềm thức lại không dám hoàn toàn tin tưởng.
"Nếu có Thiệu Kiệt ở đây thì tốt rồi, tôi còn có thể nghe anh ấy phân tích."
Chú Hai Quách cảm khái một câu nhưng nói xong lại ngượng ngùng,
"A Lăng, tôi không phải có ý nói cháu không được đâu ha..."
Thiệu Lăng:
"...Chú cũng không cần phải nhấn mạnh."
Chú Hai Quách cười hiền lành.
Cùng là vẻ ngoài hiền lành, chú Hai Quách là thật sự hiền lành nhưng có một số người thì lại là giả hiền lành.
Thiệu Lăng ăn xong một hộp cơm, đơn giản tìm một chỗ ngồi xuống cùng chú Hai Quách trò chuyện vu vơ.
Nhưng mặc dù đang nói chuyện, Thiệu Lăng cũng không hoàn toàn chuyên tâm vào cuộc trò chuyện mà vẫn chú ý không thiếu sót điều gì.
Ví dụ như Thiệu Bằng đang nói chuyện gì đó với phóng viên Vương, hai người nói rất vui vẻ. Bảo Căn thì ở bên cạnh như một chú ch.ó săn.
Còn về những người của công ty Kamaz, về cơ bản là một người phục vụ năm người chu đáo vô cùng.
Phụ nữ ở đây còn có lúc giận dỗi, những người này còn chu đáo hơn cả con cái chăm sóc, ngay cả chú Hải già đi vệ sinh cũng có mấy cậu thanh niên đi cùng.
Thiệu Lăng nhìn thấy, thật sự không thể không cảm khái một câu "ngưu bức"! (quá đỉnh).
Quả nhiên muốn lừa tiền thì phải bỏ ra chân tình.
Đối với người lớn tuổi mà nói, sự gắn kết tình cảm cũng rất quan trọng và những người này chủ yếu cũng là "công phá" những người lớn tuổi hơn một chút.
Nhưng cũng không có gì lạ, lần này họ di dời nhà cửa phần lớn tiền đều nằm trong tay những người lớn tuổi, có những người cả đời cẩn trọng nghĩ cho con cái nên sớm đã chia tiền.
Nhưng cũng có một số người lớn tuổi bẩm sinh tương đối không có cảm giác an toàn, vất vả cả đời cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy, tự nhiên sẽ không dễ dàng tiêu xài.
Người trước không ít người sau cũng không hề ít.
Đoàn của Thiệu Lăng người già chiếm một nửa, để mọi người có nhiều chuyện để nói hơn khi phân phối cũng đại khái là sắp xếp người lớn tuổi cơ bản đều ở chung một xe, tiện cho mọi người giao lưu. Nên chú Hải và bà Hồ đều ở xe khác. Nhưng con dâu Tô Tuyết Kiều lại không ở xe của bà Hồ.
Bà Hồ vốn dĩ muốn thể hiện uy quyền với con dâu để mọi người thấy năng lực của mình nhưng Tô Tuyết Kiều lại không được phân vào xe này khiến bà ta rất thất vọng. Bà ta đương nhiên cũng muốn chơi bời nhưng lại không có ai để ý đến bà ta.
Bà ta lại không phải lãnh đạo của Kamaz nhưng nhân viên của Kamaz trên xe của họ lại đông hơn mấy người.
Thiệu Lăng rất tò mò:
"Bà Hồ và Tô Tuyết Kiều đều đi rồi, thằng nhóc tì nhà bà ấy đâu?"
Cái này chú Hai Quách biết, dù sao ông cũng sống trong thôn, ông nói:
"Nghe nói bà Hồ nhất quyết đòi mang theo thằng bé nhưng làm ầm ĩ mấy lần cũng không ai nghe. Không có cách nào, bà ấy không muốn bỏ lỡ cơ hội này nên gửi thằng bé cho em họ của Tô Tuyết Kiều."
Thiệu Lăng kinh ngạc:
"Tô Tuyết Liên? Sao lại gửi cho Tô Tuyết Liên, cha mẹ Tô Tuyết Kiều không phải đều ở trong thôn sao?"
Chú Hai Quách:
"Cha mẹ cô ta thiên vị em trai, sao có thể quản con nhà cô ta được. Hơn nữa ai mà chẳng biết thằng bé nhà cô ta là đồ ăn trộm, ai mà dám dính dáng vào, cũng chỉ có Tô Tuyết Liên người không thường xuyên ở trong thôn mới tốt bụng thôi."
Nhắc đến Tô Tuyết Liên, chú Hai Quách ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng. Nhưng Thiệu Lăng thì không nói gì, chỉ nhún vai không nói đến chủ đề này nữa.
Họ lại một lần nữa lên xe, lần này Tổng giám đốc Uông thì đi xe khác chiếc xe này chủ yếu là Tô Tuyết Kiều giao tiếp với mọi người, một thanh niên mặc vest da giày thì cầm micro đứng ở phía trước, thao thao bất tuyệt nói không ngừng.
Kỹ năng nói chuyện không quá phức tạp nhưng đủ để khuấy động lòng người.
"Rất nhiều người có tiền nhưng không biết đầu tư, cũng không biết làm ăn nhỏ chỉ biết gửi ngân hàng, như vậy là đúng mà cũng không đúng. Gửi tiền thì đúng, dù sao nếu đầu tư lung tung thì mất nhiều hơn được nhưng gửi vào ngân hàng sao có lãi suất cao hơn chúng tôi?"
"Người sống cả đời nên đi đây đi đó ngắm nhìn, non sông cẩm tú cảnh đẹp tráng lệ, ai mà không muốn ngắm nhìn chứ? Nhưng đi du lịch một chuyến, chúng ta ăn mặc tằn tiện cả đời cũng không nỡ. Anh xem bây giờ thì tốt rồi, dự án của công ty chúng tôi đã giải quyết được vấn đề cấp bách cho mọi người."
"Dì ơi, ngồi lâu chân có đau không? Lại đây, cháu đ.ấ.m bóp cho dì..."
"Chú ơi, chú có bị say xe không? Cháu có t.h.u.ố.c say xe ở đây, chú đưa tay cho cháu, cháu ấn huyệt cho chú sẽ đỡ hơn nhiều..."
"Chúng ta vất vả cả đời, bây giờ cũng nên hưởng thụ một chút, như vậy cũng không uổng công đến thế gian một chuyến, chú nói đúng không?"