Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế

Chương 66: Mắng chúng con là đồ nhà quê



Editor: Yang Hy

Quý Vi vẫn đang lần lữa trong bếp, tự trách mình sao lại phản ứng theo bản năng như thế. Lúc này bên ngoài vang lên tiếng bước chân, nghe cái là biết ai ngay. Cô vội vàng vỗ vỗ vào má, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Quý Vi, giờ tụi nhỏ ăn vải được chưa em?" Cố Trí Viễn xách hai túi hoa quả vào hỏi.

"Chắc phải đợi nửa tiếng nữa anh ạ." Quý Vi đón lấy cái túi, chuẩn bị cắt xoài ra đĩa. Cô thì không bị dị ứng rồi, phải tranh thủ thưởng thức món xoài đầu mùa này mới được.

"Ừ, lúc nãy em chưa thử xoài, em không bị dị ứng à?" Cố Trí Viễn cố tìm chuyện để nói.

"Vâng, hồi trước em ăn của đồng nghiệp mời rồi, không sao cả." Quý Vi vừa nói vừa cắt nốt chỗ xoài còn lại xếp ra đĩa.

"Tụi nhỏ nãy giờ không thấy biểu hiện gì lạ, chắc cũng không sao đâu." Cố Trí Viễn nhìn túi vải thiều, nhớ lại lời Võ Văn Toàn dặn, anh nói thêm: "Cậu Võ bảo vải thiều ăn nhiều một lúc dễ bị nóng trong đấy."

"Vâng, em biết rồi." Nhắc mới nhớ, vải để lâu dễ hỏng, chắc phải xử lý túi vải này trước.

"Thế anh ra xem tụi nhỏ thế nào." Thấy cô cứ quay lưng về phía mình, Cố Trí Viễn đoán chắc cô vẫn còn ngại chuyện ban nãy, cần thêm thời gian để bình tĩnh lại.

Tiếng bước chân xa dần, Quý Vi cúi đầu ăn miếng xoài. Xoài ngọt lịm, ngọt hơn cả tưởng tượng của cô.

Thấy Cố Trí Viễn đi ra, hai đứa nhỏ lại xúm vào: "Bố ơi, giờ ăn được chưa ạ?"

"Chưa được đâu, đợi thêm tí nữa." Cố Trí Viễn lắc đầu.

Thấy hai con xụ mặt thất vọng, Cố Trí Viễn lấy từ trong ba lô ra một cặp kẹp tóc hình bướm đưa cho Lộ Lộ, dịu dàng hỏi: "Quà bố mua cho con này, con có thích không?"

Cánh bướm rung rinh theo từng chuyển động, lấp lánh trông rất đẹp mắt. Lộ Lộ gật đầu lia lịa: "Đẹp quá, con thích lắm ạ."

"Con thích là được rồi." Cố Trí Viễn vụng về kẹp cái kẹp tóc lên đầu cho con gái. Xong xuôi, Cố Thần An chìa tay ra, mắt long lanh đầy mong đợi: "Bố, quà của con đâu ạ?"

"Đây, cái này của con." Cố Trí Viễn đưa cho con một cây b.út máy. Anh nghe Lữ Song Tài bảo lên lớp 3 là học sinh phải viết b.út máy rồi.

"Bút máy ạ?" Cố Thần An cầm món quà trên tay, nhíu mày.

"Con không thích à?" Thời gian ở vùng Ninh gấp quá, anh ngó quanh một lượt chẳng thấy món gì hợp với Thần An nên đành chọn b.út máy.

"Cũng không hẳn là không thích ạ, nhưng lần sau bố mua cho con cái đồng hồ điện t.ử được không bố?" Cố Thần An đưa ra yêu cầu.

"Con muốn đồng hồ điện t.ử á?" Cố Trí Viễn hơi ngạc nhiên.

"Vâng, có đồng hồ điện t.ử con xem giờ lúc nào cũng được ạ." Cố Thần An gật đầu.

"Được rồi." Cố Trí Viễn gật đầu ghi nhớ.

"À đúng rồi, mẹ bảo con đi mượn sách giáo khoa lớp 3, mai mình sang nhà bác Lữ mượn nhé bố, chắc sách của anh Lữ Tùng vẫn còn đấy ạ." Cố Thần An không quên nhiệm vụ mượn sách.

"Mai chẳng phải con đi đ.á.n.h cầu lông sao?" Cố Trí Viễn nhớ mai là ngày đi thành phố cơ mà.

"Thì đ.á.n.h xong rồi đi cũng được mà bố." Cố Thần An khó hiểu, hai việc này có gì mâu thuẫn đâu nhỉ?

"Được rồi, thế học xong ở Cung thiếu nhi mình sẽ sang nhà bác Lữ." Cố Trí Viễn chốt nhanh, mắt cũng tinh ý nhìn thấy người vừa từ bếp đi ra.

Quý Vi bưng hai cái đĩa, một đĩa xoài đã cắt miếng, một đĩa vải thiều. Cô gọi ba bố con lại ăn hoa quả, không quên dặn hai đứa nhỏ ăn ít vải thôi.

"Bố ơi, thế quà của mẹ là gì ạ?" Cố Thần An vừa nhồm nhoàm miếng xoài trong miệng vừa hỏi, giọng nghe không rõ lắm.

"Thần An nói gì thế con?" Quý Vi nghe không rõ.

Cố Thần An lấy cây b.út máy của mình ra, rồi chỉ vào cái kẹp tóc hình bướm Lộ Lộ đang cầm chơi: "Đây là quà bố mua cho tụi con ạ."

"Các con thích không?" Quý Vi thấy hai món quà này đều khá thiết thực.

"Thích ạ. Bố ơi, thế quà của mẹ đâu ạ?" Cố Thần An hỏi lại lần nữa.

"Con cứ vội vàng thế nhỉ." Cố Trí Viễn bất lực. Vốn định lúc nào riêng tư mới đưa cho Quý Vi, nhưng bị hai đứa nhỏ "giám sát" c.h.ặ.t quá, anh đành phải lôi quà ra trước.

"Cô bán hàng bảo đây là hoa tường vi, anh nghĩ chắc em sẽ thích." Cố Trí Viễn vừa nói vừa đưa chiếc lắc tay cho Quý Vi. Đó là một chiếc lắc bạc, trên đó có đính mấy bông hoa nhỏ xâu vào sợi dây mảnh, trông rất tinh xảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đẹp đấy anh." Thời này mà có chiếc lắc tay tinh xảo thế này là hiếm lắm, chắc anh tiêu hết sạch tiền vào mấy món này rồi nhỉ? Quý Vi thắc mắc hỏi anh.

"Cũng không hẳn, đúng lúc trong túi còn tiền, chuyến xe đầu tiên mà, cũng phải mua chút gì làm kỷ niệm chứ." Cố Trí Viễn viện cớ.

"Lần sau đừng mua nữa anh, anh đi xe suốt thế này mà lần nào cũng mua thì tiền đâu cho lại? Lần này anh được nghỉ mấy ngày?"

"Thường là hai ngày đấy em." Cố Trí Viễn vừa trả lời vừa liếc nhìn chiếc lắc tay, cô ấy không thích sao?

"Hai ngày cũng tốt rồi." Thế là sau ba ngày vắng vẻ, sân nhà lại rộn rã tiếng cười nói. Khóe môi Quý Vi cũng vô thức cong lên.

Đêm hôm đó, Quý Vi cảm giác như được bao bọc trong hơi thở quen thuộc của Cố Trí Viễn, cảm giác thật an tâm. Đêm nay cô ngủ ngon hơn mấy đêm trước nhiều. Người nằm cạnh thì ngược lại, chắc do ba hôm nay toàn chạy xe đêm, ngủ ngày nên giờ Cố Trí Viễn chẳng buồn ngủ chút nào. Đi xa ba ngày anh mới thấm thía nỗi nhớ nhà. Dù không buồn ngủ nhưng được nằm ở nơi quen thuộc, nghe tiếng thở đều đều của hai mẹ con, anh thấy lòng bình yên đến lạ. Ánh mắt anh ánh lên nét cười, rồi cũng từ từ nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Cố Trí Viễn đưa hai con lên thành phố, Quý Vi ở nhà dạy học. Đây là lần đầu tiên cô ở nhà một mình, tự nhiên thấy có chút không quen.

Dù không phải lần đầu đi thành phố nhưng hai đứa nhỏ vẫn hào hứng lắm, cứ dán mắt vào cửa sổ nhìn ngắm bên ngoài. Lúc chỉnh lại quần áo cho Lộ Lộ, Cố Trí Viễn thắc mắc: "Tuần nào cũng đi mà sao hai đứa vẫn vui thế?"

"Thì cứ thấy vui thôi ạ." Lộ Lộ chẳng biết giải thích thế nào, chỉ biết là vui thôi.

"Dạ, vui lắm ạ." Cố Thần An cũng gật đầu đồng tình.

Nhìn vẻ mặt hớn hở của hai con, Cố Trí Viễn hỏi: "Thế sau này chuyển lên thành phố sống, các con có nhớ trấn Ngũ An không?"

"Mẹ có đi cùng chúng ta không ạ?" Cố Thần An cau mày, hỏi ngay điểm mấu chốt.

"Tất nhiên rồi, mẹ đi cùng chúng ta chứ." Cố Trí Viễn gật đầu.

"Miễn là cả nhà mình ở bên nhau thì đi đâu con cũng vui hết. Thật ra con không thích trấn Ngũ An lắm." Đây là lần đầu tiên Cố Thần An trải lòng với bố. Cậu không thích nơi này, ở đây cậu luôn nhớ đến người phụ nữ kia.

"Con cũng không thích ở đây." Lộ Lộ tuy mới ba tuổi nhưng đã thích sự náo nhiệt của thành phố, quan trọng hơn là trên đó không có Quý Thông. Ở trường mẫu giáo cô bé gặp Quý Thông mấy lần, cậu ta đáng ghét cực kỳ.

Cố Trí Viễn hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của Lộ Lộ. Anh cứ tưởng Lộ Lộ sẽ là người thấy tiếc nhất vì con bé sinh ra và lớn lên ở đây. Có lẽ con bé chưa hiểu hết ý nghĩa của việc chuyển nhà, nhưng dù sao Quý Vi đã có kế hoạch rồi, anh cũng phải cố gắng để theo kịp bước chân cô ấy.

"Có phải Quý Thông lại bắt nạt em không?" Cố Thần An nghe vậy lo lắng hỏi Lộ Lộ.

"Bắt nạt cái gì cơ? Thần An, con biết gì thì nói cho bố nghe xem nào." Cố Trí Viễn nhíu mày, Lộ Lộ bị bắt nạt ở trường sao?

"Lộ Lộ bảo ở trường Quý Thông cướp kẹo của em ấy đấy bố." Lộ Lộ có tiền tiêu vặt, có lần mua đồ ở căng tin bị Quý Thông nhìn thấy, nó xin không được liền lao vào cướp. Lộ Lộ ba tuổi làm sao đ.á.n.h lại được Quý Thông. Trước đây bị như thế Lộ Lộ sẽ thấy tủi thân, nhưng giờ cô bé thấy mất mặt nhiều hơn nên chỉ kể cho mỗi anh hai nghe.

"Mẹ có biết chuyện này không?" Cố Trí Viễn cau mày nhìn hai đứa.

"Không ạ, nhưng con đã dạy cho Quý Thông một bài học nhớ đời rồi." Giọng Cố Thần An đầy vẻ đắc ý.

"Lúc nào thế?" Lần này đến lượt Cố Trí Viễn ngạc nhiên.

"Hôm ra chơi giữa giờ con sang bên trường mẫu giáo, con bảo Lộ Lộ lừa nó ra cổng trường. Đây là bí mật của con với Lộ Lộ, bố không được kể với mẹ đâu nhé." Cố Thần An yêu cầu bố giữ bí mật.

"Được rồi, bố không kể với mẹ. Nhưng nếu có chuyện tương tự xảy ra, các con nhớ phải nói cho bố biết nhé?" Cố Trí Viễn nói xong quay sang hỏi Lộ Lộ xem ngoài chuyện cướp kẹo ra Quý Thông còn làm gì nữa không.

"Con không sợ nó đâu." Lộ Lộ giơ nắm đ.ấ.m nhỏ xíu lên khoe. Lần trước tuy bị cướp kẹo nhưng Quý Thông cũng ăn trọn cú đ.ấ.m của cô bé rồi.

"Lộ Lộ giỏi lắm. Lần sau nếu thằng bé ấy còn bắt nạt con, con cứ bảo bố, bố sẽ đến tìm nó, cho nó chừa thói bắt nạt con đi, chịu không?" Cố Trí Viễn định kể với Quý Vi, nhưng nhớ ra vừa hứa giữ bí mật với con trai nên đành thôi, dặn dò Lộ Lộ lần sau có gì cứ mách bố để giải quyết tận gốc.

"Dạ." Lộ Lộ gật đầu cái rụp.

Lớp học thêm của Quý Vi dần đi vào nề nếp. Cô dặn học sinh mượn trước sách giáo khoa lớp 3 để chuẩn bị cho bài học sắp tới.

Đợi học sinh ca chiều về hết mà ba bố con vẫn chưa về, Quý Vi nhìn đồng hồ, đã bốn giờ chiều rồi. Chẳng lẽ họ ở lại nhà Lữ Song Tài ăn tối?

Vừa dọn dẹp xong bàn ghế ngoài sân thì nghe tiếng cổng mở. Quý Vi chạy ra đón: "Mọi người về rồi à?" Nói xong cô mới thấy không khí có vẻ là lạ, mặt ai cũng hằm hằm. Cô nhíu mày: "Sao thế, có chuyện gì à?"

"Đúng là có chút chuyện em ạ." Cố Trí Viễn nói rồi nhìn sang Lộ Lộ. Cô bé con mắt ngấn lệ chạy ào vào lòng Quý Vi tìm sự an ủi: "Mẹ ơi..."

"Mẹ đây, mẹ đây, sao thế con?" Quý Vi bế thốc Lộ Lộ lên, nhìn hai bố con hỏi.

"Có người mắng con với Lộ Lộ là đồ nhà quê ạ." Cố Thần An bĩu môi mách mẹ.