Cố Thần An đang lo lắng, nghe cô đọc tên mình thì lập tức ngẩng cao đầu, hiên ngang bước lên bục giảng.
Quý Vi mỉm cười nhẹ nhàng, động viên cậu bé như bao bạn học sinh khác: "Cố gắng phát huy nhé!"
"Dạ, thưa cô." Vẻ mặt Cố Thần An đầy tự hào. Cậu bé không làm mẹ mất mặt, đạt điểm tuyệt đối luôn. Những buổi mẹ kèm riêng đúng là không uổng phí. Cậu cầm bài thi về chỗ, bạn cùng bàn vội chộp lấy xem: "Cho tớ xem bài trăm điểm với nào."
Quý Vi tiếp tục phát bài nhưng trong lòng vẫn buồn cười khi nhớ lại vẻ mặt đắc ý của con trai. Lần đầu tiên cô thấy thằng bé biểu cảm như thế đấy.
Nhưng niềm vui của Cố Thần An chẳng kéo dài được bao lâu. Bài thi Tiếng Trung được phát ra, cậu chỉ được 98 điểm. Nhìn vào lỗi sai bị trừ hai điểm, cậu ngẩn người, vừa tiếc vừa giận bản thân sao mà bất cẩn thế.
Bảng điểm đã phát, bài tập hè cũng đã giao, giờ tan học đến rồi. Các bạn trong lớp về gần hết, Cố Thần An vẫn lề mề thu dọn sách vở, miệng lẩm bẩm về lỗi sai trong bài thi.
"Con biết tự rút kinh nghiệm là giỏi lắm rồi. Lát nữa mẹ phải họp, con sang văn phòng đợi mẹ cùng em Lộ Lộ được không?" Quý Vi hỏi ý kiến con.
"Mẹ ơi, con tiếc hai điểm này quá, nếu mà con cẩn thận hơn chút nữa..." Nếu thế biết đâu cậu được đứng nhất lớp rồi. Nghĩ đến đó Cố Thần An tiếc hùi hụi.
"Sai lầm lần này sẽ là kinh nghiệm cho lần sau, sau này con nhớ tránh lỗi đó là được. Đừng buồn nữa, đây chỉ là một trong rất nhiều kỳ thi của con thôi mà." Quý Vi xoa nhẹ bọng mắt con an ủi.
"Con biết rồi ạ." Cố Thần An nhanh ch.óng lấy lại tinh thần. Mẹ nói đúng, chỉ là một kỳ thi thôi mà, đường còn dài, cậu nhất định sẽ giành được vị trí số một. Giờ đây Cố Thần An đã biết cách tự điều chỉnh cảm xúc, không còn chui vào ngõ cụt như trước nữa.
"Anh hai, anh được mấy điểm ạ?" Vào đến văn phòng, Lộ Lộ tò mò hỏi ngay.
Cố Thần An không trả lời, chìa bài thi ra cho em: "Em tự xem đi."
Lộ Lộ nhìn thấy con số 100 đỏ ch.ót, reo lên: "Một trăm điểm! Anh hai giỏi quá!"
"Sau này Lộ Lộ còn giỏi hơn anh nữa cơ." Cố Thần An nói rồi lôi bài tập hè ra làm, dường như lúc này mới nhớ ra sự tồn tại của Quý Vi. Cậu ngẩng đầu cười với cô: "Mẹ đi họp đi ạ, con với em Lộ Lộ đợi mẹ ở đây."
Họp hành lúc nào cũng chán ngắt, Quý Vi cúi đầu che miệng ngáp ngắn ngáp dài. Lần nào họp cô cũng buồn ngủ, toàn chuyện "biết rồi khổ lắm nói mãi". May mà thời này lãnh đạo chưa nói dông dài lắm nên cuộc họp kết thúc nhanh ch.óng. Cô quay về văn phòng thu dọn đồ đạc. Ngoài đồ ở văn phòng còn có đồ ở ký túc xá, dọn xong xuôi đưa hai đứa nhỏ về nhà thì cũng đã qua giờ cơm. Cô áy náy nhìn hai đứa: "Hay là mẹ nấu mì cho nhanh nhé?"
"Con đói quá." Lộ Lộ vén áo khoe cái bụng xẹp lép, bình thường giờ này là con bé ăn trưa xong rồi.
"Nấu mì nhanh lắm con." Quý Vi vừa dỗ con vừa nghĩ thầm, thế là nghỉ hè bắt đầu rồi đấy à?
"Mẹ ơi, lớp học thêm có ai đăng ký chưa mẹ? Trương Tiểu Quân bảo cậu ấy cũng muốn học ạ." Cố Thần An hỏi.
"Sao con biết bạn ấy muốn học?" Quý Vi ngạc nhiên, cô nhớ là thằng bé từng tuyên bố cạch mặt Trương Tiểu Quân rồi mà.
"Bạn cùng bàn của cậu ấy kể ạ. Bảo là cậu ấy muốn đi nhưng mẹ cậu ấy không cho." Khóe môi Cố Thần An cong lên. Trước đây cậu cũng giống Trương Tiểu Quân, muốn làm gì mẹ cũng cấm cản. Nhưng giờ có mẹ Vi rồi, cậu muốn làm gì mẹ cũng ủng hộ. Nghĩ đến những lời chế giễu của Trương Tiểu Quân trước kia, Cố Thần An thấy hả hê lạ lùng.
"Con muốn bạn ấy đi học cùng à?" Quý Vi thấy mình hơi không hiểu nổi con trai.
"Cũng không hẳn ạ, con chỉ thấy vui thôi. Hồi trước cậu ấy cứ khoe mẹ cậu ấy tốt thế nào, con thèm lắm. Nhưng hôm nay con mới nhận ra con chẳng thèm tí nào nữa, vì con có mẹ tốt hơn rồi." Nói xong Cố Thần An ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào Quý Vi.
Quý Vi bật cười trêu con: "Mới thế này đã gọi là tốt hơn rồi á?"
"Mẹ là người mẹ tốt nhất luôn!" Cố Thần An cuống quýt khẳng định.
"Thế mẹ tốt hơn ở điểm nào nào?" Giọng Quý Vi nghiêm túc hơn hẳn.
"Mẹ nấu đồ ăn ngon cho tụi con mỗi ngày, đưa đón tụi con đi học, con làm sai mẹ giảng giải cho con hiểu chứ không đ.á.n.h mắng, quan trọng nhất là mẹ luôn ủng hộ con làm mọi việc ạ." Cố Thần An càng nói càng lí nhí vì ngại.
Lời nói của Cố Thần An làm Quý Vi ngẩn ngơ. Hóa ra cô làm mẹ tốt đến thế sao? Ánh mắt cô dừng lại trên người Lộ Lộ. Con bé có vẻ chẳng quan tâm đến chuyện này, vẫn cúi đầu dẫm kiến. Mắt Quý Vi nhòe đi, hình ảnh Lộ Lộ vui vẻ trước mắt chồng lên hình ảnh Lộ Lộ kiếp trước đang oán trách cô. Cô nghĩ, hóa ra mình cũng có thể làm một người mẹ tốt. Kiếp này, liệu cô có trở thành người mẹ tốt trong mắt Lộ Lộ không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ do nhớ lại chuyện cũ không vui nên tâm trạng Quý Vi có chút trùng xuống. Nhưng cô không quên việc đầu tiên khi về nhà là nấu mì. Khi bát mì nóng hổi được bưng lên, Lộ Lộ - người ban nãy còn chê ỏng chê eo - là người đầu tiên reo lên: "Thơm quá, thơm quá!"
"Thơm thì ăn nhiều vào con, ăn nhiều mới cao lớn được, sau này còn cùng anh hai bảo vệ mẹ chứ!" Quý Vi nhìn con gái. Không biết có phải do ngày nào cũng gặp hay không mà gần ba tháng nay cô thấy Lộ Lộ chẳng cao thêm tí nào, trong khi Thần An thì nhỉnh hơn hẳn. Chắc là do con bé ít vận động chăng?
"Dạ." Lộ Lộ gắp mì lên, húp "rột" một cái rõ to. Đây là trò con bé thích nhất khi ăn mì, nhưng Quý Vi vội nhắc: "Lộ Lộ, ăn mì phát ra tiếng kêu thế là không lịch sự đâu con, lần sau không được thế nhé."
"Dạ." Lộ Lộ ngoan ngoãn đổi cách ăn. Chắc do đói quá hoặc mì ngon nên hai đứa nhỏ ăn thun thút.
"Mẹ ơi, mai tụi con còn được theo bố sang huyện Vinh nữa không ạ?" Húp xong miếng nước dùng cuối cùng, Cố Thần An hỏi.
"Mai bắt đầu phải làm bài tập hè rồi con." Quý Vi nhắc nhở.
"À đúng rồi nhỉ." Cố Thần An suýt quên mất giao kèo trước đó.
Chiều hôm đó không cần Quý Vi nhắc, hai đứa nhỏ tự giác lôi bài tập ra làm. Đến chập choạng tối, cả hai rủ nhau ra cổng ngóng bố. Quý Vi lắc đầu cười, biết thừa là chúng nó ngóng kẹo cao su chứ ngóng gì bố đâu.
Lần đầu tiên Cố Thần An mong bố về đến thế để khoe điểm tuyệt đối môn Toán. Tuy Tiếng Trung hơi tiếc nuối chút nhưng vẫn cao hơn điểm cũ nhiều, cậu muốn báo tin cho bố ngay lập tức.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, lúc Cố Trí Viễn về đến nơi thì ráng chiều vẫn đỏ rực cả góc trời. Lộ Lộ tinh mắt nhìn thấy bố từ xa, reo lên: "Anh hai ơi, bố về rồi kìa!"
Nhìn hai đứa trẻ chạy ùa về phía mình, Cố Trí Viễn thoáng chút bất ngờ xen lẫn cảm động, dù biết tỏng là chúng nó chạy ra đón kẹo là chính. Nhưng dù vì lý do gì thì sự mệt mỏi sau một ngày làm việc cũng tan biến hết khi nhìn thấy hai thiên thần nhỏ này.
"Bố ơi, hôm nay con thi Toán được trăm điểm đấy bố!" Cố Thần An ngẩng mặt lên chờ đợi lời khen.
"Oa, trăm điểm cơ à? Trước giờ bố chưa bao giờ được điểm cao thế đâu. Thần An giỏi quá!" Dù đã ngưng trị liệu tâm lý nhưng họ vẫn giữ thói quen khen ngợi để giúp cậu bé tự tin hơn.
"Chỉ được một trăm điểm Toán thôi ạ, Tiếng Trung con được có chín mươi tám à bố." Cố Thần An cố tỏ ra khiêm tốn nhưng khóe miệng cứ nhếch lên không kìm được.
"Không sao, lần sau mình cố gắng hơn là được." Cố Trí Viễn cúi xuống xem con có buồn không, nhưng xem ra anh lo thừa rồi.
"Mẹ cũng bảo thế ạ. Lần sau con sẽ cố gắng để Tiếng Trung cũng được một trăm, thế là được nhận thưởng rồi." Cố Thần An vẫn tiếc rẻ mười đồng tiền thưởng.
"Thưởng gì cơ?" Cố Trí Viễn vẫn chưa rành mấy vụ này ở trường.
"Cuối kỳ ai thi tốt là được phát giấy khen và phần thưởng ạ." Cố Thần An lại xụ mặt xuống. Từ hồi đi học đến giờ cậu chưa được cái giấy khen nào. Lớp bên cạnh có con cô giáo kỳ nào cũng được giấy khen, cậu thấy mình làm mẹ thất vọng quá.
"Lỡ lần này thì còn lần sau. Thôi, đừng nhăn nhó nữa, hè này chịu khó học thêm, biết đâu kỳ tới lại được điểm một trăm cả hai môn." Cố Trí Viễn vỗ vai con động viên.
"Nhưng lớp học thêm chỉ có Toán chứ làm gì có Tiếng Trung ạ." Cố Thần An thở dài, cậu muốn học thêm Tiếng Trung hơn là Toán.
"Sớm muộn gì cũng có thôi con." Nói xong Cố Trí Viễn cũng ngớ người, sao anh lại tin tưởng vào khả năng của Quý Vi một cách vô điều kiện thế nhỉ?
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè trôi qua như thế. Sáng hôm sau, khi Cố Trí Viễn chuẩn bị đi làm, Quý Vi ngập ngừng bảo: "Anh cứ đi đi về về thế này mệt lắm, hay là cứ cuối tuần hẵng về?"
"Quý Vi, hình như em không muốn anh về nhà lắm nhỉ? Anh về làm phiền em à?" Cố Trí Viễn cau mày, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
"Không phải, em sợ anh vất vả quá thôi." Quý Vi thầm nghĩ, đúng là làm ơn mắc oán mà.
"Anh tình nguyện mà." Ánh mắt Cố Trí Viễn nhìn cô rồi lại lảng đi ngay. Quý Vi cũng nhận ra mình nói hớ. Hai bố con họ trước đây không thân thiết, giờ anh làm thế chắc là muốn hàn gắn tình cảm, nên cô chữa ngượng: "Miễn anh không thấy mệt là được."
"Anh không mệt, thật đấy." Đôi mắt đen láy của anh nhìn cô đầy chân thành, tiếc là Quý Vi cứ cúi gằm mặt xuống.
Thấy vậy Quý Vi không nói nữa, định đứng dậy rửa bát thì bị anh ngăn lại. Cô bèn lên lầu chuẩn bị giáo án cho lớp học thêm tuần sau. Loay hoay cả tiếng đồng hồ, lúc xuống lầu chỉ thấy hai đứa nhỏ đang tập võ, cô buột miệng hỏi: "Bố đâu rồi con?"
Chưa kịp để hai đứa nhỏ trả lời thì giọng nói trầm ấm của Cố Trí Viễn vang lên sau lưng: "Em tìm anh à?"
Quý Vi quay lại, thấy người đàn ông lúc nãy còn mặc sơ mi quần dài chỉnh tề giờ chỉ mặc mỗi cái áo may ô và quần đùi. Hình ảnh vô tình nhìn thấy lúc sáng sớm nay bỗng ùa về trong tâm trí, mặt cô đỏ bừng lên như gấc chín.