Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế

Chương 4: Không muốn bị bán thêm lần nữa



Editor: Yang Hy

Thời đó, tiền sính lễ mặc định là đưa cho bố mẹ cô dâu, hiếm có bậc cha mẹ nào thương con mà đưa lại toàn bộ cho con gái cầm. Đúng thật, Quý Vi vừa dứt lời là thấy mọi người nhíu mày ngay. Cô không để họ kịp mở miệng, nói thẳng luôn: "Lúc con lấy anh Tạ Phi, tiền sính lễ đều đưa hết cho bố mẹ rồi, lần này con sẽ tự giữ lấy."

"Làm như ở nhà không chuẩn bị của hồi môn cho chị không bằng. Chị à, chị làm thế là không đúng rồi, chưa cưới xin gì mà lòng dạ đã hướng hết về phía người ngoài rồi." Quý Thắng Chu nói với giọng đầy khó chịu.

Quý Vi cười nhạt, giọng đầy mỉa mai: "Thế hai năm qua, tháng nào lương con cũng nộp hết cho mẹ, rồi mọi người đối xử với con và Lộ Lộ ra sao?"

Thấy cô cứ lặp đi lặp lại chuyện cũ, bà Chu cũng bực mình: "Vi Vi, thằng Thông nó mới nói con Lộ Lộ có một câu thôi mà. Hai năm nay nhà này có để nó thiếu miếng ăn thức uống gì đâu mà con cứ phải chấp nhặt mãi thế?"

Kiếp trước, Quý Vi mãi không dứt bỏ được gia đình vì cô cứ nghĩ dù bố mẹ thương em trai hơn nhưng vẫn dành tình yêu cho mình, chẳng hạn như vẫn cho cô đi học sư phạm. Lúc đó cô còn nghĩ, giá mà họ đối xử với cô tệ hơn một chút, nhẫn tâm hơn một chút, có lẽ cô đã dứt khoát đoạn tuyệt từ lâu. Nhưng về sau, chính họ đã khiến cô phải thất vọng và đau lòng hết lần này đến lần khác. Thế nên giờ đây cô chẳng còn bận tâm đến chút tình thương rẻ rúng đó nữa. Cô thản nhiên nói: "Mọi người đối xử với Lộ Lộ thế nào, lòng mọi người tự biết rõ. Giờ nói mấy chuyện đó cũng chẳng để làm gì. Nếu mọi người cứ khư khư đòi giữ tiền sính lễ thì con không cưới xin gì hết."

"Quý Vi, chị có ý gì hả, nói cho rõ ràng xem nào!" Thấy cô dắt Lộ Lộ định về phòng, ông Quý Đại Hải quát lớn gọi lại.

Quý Vi quay người, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt ông: "Chẳng có ý gì cả. Chỉ là con bị mọi người bán một lần rồi, giờ không muốn bị bán thêm lần thứ hai nữa thôi. Nói thế bố hiểu chưa?"

Nói xong, Quý Vi mặc kệ những tiếng xì xào phía sau, dắt Lộ Lộ vào phòng của hai mẹ con. Gọi là phòng nhưng thật ra chỉ là cái kho ở tầng một được cải tạo lại. Cô khẽ day huyệt thái dương, tự trách mình ngày xưa sao mà khờ thế không biết.

"Mẹ ơi, mai mình dọn sang trường mẹ ở thật ạ?" Dù đã đóng cửa nhưng vẫn nghe loáng thoáng tiếng ông ngoại mắng mỏ ngoài kia, Lộ Lộ có vẻ hơi lo lắng.

"Tất nhiên rồi, con không thích à?" Quý Vi cúi xuống nhìn con.

"Dạ con thích ạ." Lộ Lộ gật đầu lia lịa.

"Trước đây là mẹ nghĩ sai, mẹ cứ tưởng lúc mẹ đi dạy mà để con một mình ở văn phòng thì không tốt nên mới gửi con ở nhà ngoại. Lộ Lộ tha lỗi cho mẹ nhé?" Quý Vi ướm hỏi đầy dè dặt.

"Con biết mẹ phải đi kiếm tiền nuôi con mà, con không trách mẹ đâu." Lộ Lộ lắc đầu tỏ ý hiểu chuyện.

Quý Vi lại thấy sống mũi cay cay. Trẻ con đúng là đơn giản thật, kiếp trước chắc chắn cô đã làm con bé thất vọng lắm nên sau này con mới nói ra những lời như vậy.

Phía bên kia, sau khi rời quán ăn, Cố Thần An cứ hớn hở suốt, miệng luôn chân luôn tay: "Cô Quý sắp làm mẹ mình rồi, thích quá đi mất."

Đến lần thứ hai mươi thằng bé lặp lại câu này, Cố Trí Viễn không nhịn được mà hỏi: "Con thích cô ấy đến thế cơ à?"

"Vâng, cô Quý tốt lắm bố ạ, sau này bố cũng sẽ thích cô ấy thôi." Thần An nhìn bố đầy nghiêm túc. Có một điều thằng bé không nói ra, đó là trên người cô Quý có mùi giống như mẹ vậy. Từ nhỏ cậu đã biết người phụ nữ mà cậu gọi là mẹ không hề thích cậu. Hồi nhỏ cậu còn cố gắng lấy lòng bà, nhưng sau này hiểu ra dù mình có làm gì bà cũng không thương thì cậu cũng chẳng làm thế nữa.

Cậu vẫn nhớ lần cô Quý biết cậu chưa ăn trưa đã nhường phần cơm của cô cho cậu. Cậu cũng biết cô đã đặc biệt mời người phụ nữ đó đến trường gặp mặt. Có lần cậu bị ngã được cô đỡ dậy, cậu ngửi thấy mùi hương trên người cô, y hệt như mùi vị của mẹ mà cậu vẫn thấy trong mơ.

Điều Cố Trí Viễn thấy nợ con trai nhất chính là tình cảm. Năm xưa anh và Phương Tình mới gặp nhau ba lần đã cưới. Nếu biết sớm Phương Tình bị gia đình ép gả cho mình thì anh đã chẳng đồng ý kết hôn. Từ lúc Thần An chào đời, Phương Tình suốt ngày phàn nàn nhà chồng khó ở. Anh bảo cô ta đi theo đơn vị nhưng cô ta không chịu. Mãi đến năm Thần An ba tuổi, cô ta mới đòi đưa con về trấn Vũ An sống, bảo là gần thành phố cho tiện đủ đường. Anh phải đứng ra dàn xếp với nhà nội để hai mẹ con dọn về đây. Lúc đó anh cũng cảm nhận được sự ghét bỏ của vợ dành cho mình nên đã cố gắng rất nhiều. Mỗi lần cô ta than vãn nuôi con một mình vất vả, anh lại bắt đầu chuẩn bị thủ tục phục viên. Không ngờ vừa về đến nơi thì cô ta đòi ly hôn. Vì con, anh đã tìm cách níu kéo nhưng cô ta quyết tâm quá nên anh đành buông tay. Điều may mắn duy nhất là từ khi Phương Tình dắt con về đây, hằng tháng anh đã bắt đầu giữ lại một khoản riêng để tích cóp, nên ly hôn xong cũng không đến nỗi trắng tay.

Thấy con trai cười toe toét, anh cũng thấy vui lây. Nhìn đồng hồ trên tay, anh nhẹ nhàng bảo: "Thế thì về ngủ sớm đi, mai bố con mình còn phải ra cửa hàng bách hóa mua đồ nữa."

Thời buổi mở cửa, dù người bán hàng rong ngày càng nhiều nhưng mọi người vẫn quen ra bách hóa nhà nước mua sắm cho yên tâm.

"Vâng ạ, mình phải mua thật nhiều đồ mới được." Trong tâm hồn nhỏ bé của Thần An, cô Quý của cậu xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất. Nhìn nụ cười trên gương mặt con, Cố Trí Viễn cảm thấy vô cùng biết ơn vì Quý Vi đã đồng ý lấy mình.

Nhà họ Quý mở tiệm tạp hóa, thường là chỗ đóng cửa muộn nhất vùng, nhưng tối nay họ lại đóng cửa sớm hơn hẳn. Thằng bé Quý Thông quen thói làm "ông tướng" trong nhà, giờ đang quấy đòi xem tivi. Lý Thù Huệ liếc nhìn vẻ mặt khó coi của bố mẹ chồng, nhỏ giọng quát: "Ngoan nào!"

"Bố ơi, thế ý chị là tiền sính lễ không đưa cho bố mẹ nữa à?" Quý Thắng Chu ướm hỏi.

"Thôi, con đừng có thêm dầu vào lửa nữa. Chị con nói cũng có cái lý của nó. Lần trước nó cưới mình đã cầm tiền rồi, lần này cứ để nó tự giữ mà lo cho bọn trẻ." Bà Chu nhìn xa trông rộng, dù hai đứa đều có con riêng nhưng sau này còn phải sinh thêm con chung nữa thì vợ chồng mới bền lòng bền dạ được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tháng nào chị ấy chẳng lĩnh hơn ba trăm đồng, cái anh Cố Trí Viễn kia chắc cũng tầm đó, thiếu gì tiền đâu?" Quý Thắng Chu nghĩ đến khoản lương ngày càng hẻo của mình và vợ mà không kìm được tiếng thở dài.

"Chị con khó khăn lắm mới chịu lấy chồng, con đừng có gây sự vào lúc này. Người một nhà cả, sau này các con có khó khăn, lẽ nào nó lại đứng nhìn mà không giúp?" Bà Chu lườm con trai một cái. Bà thương con trai thật đấy, nhưng cũng chẳng phải là không thương con gái chút nào.

"Mai người ta mới sang, cưới xin còn dài, việc gì mà phải cuống lên." Ông Quý hừ lạnh một tiếng, rồi đi ngủ mà chẳng thèm nói cho ai biết ông đang tính toán gì.

Sáng sớm hôm sau, Quý Vi không còn vì xót mẹ mà dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà như mọi khi nữa. Thay vào đó, cô và Lộ Lộ ngủ nướng một giấc thật ngon.

Trái lại, Lý Thù Huệ bị bà Chu kéo đi chợ từ sớm. Lúc hai người về đến nhà thì thấy Quý Vi đang dắt Lộ Lộ chuẩn bị đi ra ngoài.

"Vi Vi, con đi đâu đấy?" Bà Chu thắc mắc.

"Lộ Lộ thèm ăn bánh bao nhà bà Thiếp nên con dắt con bé đi ăn sáng ạ." Quý Vi giải thích.

"Ở nhà có nấu cháo rồi mà. Thế con mua thêm mấy cái về đây cả nhà cùng ăn." Hôm nay là ngày vui của con gái nên bà Chu cũng không muốn làm cô mất vui.

Quý Vi không nói gì, chỉ chìa tay ra. Lý Thù Huệ nãy giờ vẫn đang ấm ức, thấy vậy liền chớp lấy thời cơ, cố tình nói to: "Chị à, chị tính toán kỹ quá đấy. Có mấy cái bánh bao cho cả nhà mà cũng phải hỏi tiền mẹ à?"

"Mẹ này, người ngoài không biết chứ mẹ còn lạ gì. Tháng nào lương con chẳng đưa hết cho mẹ, tiền mua cho Lộ Lộ cái bánh bao thì con có, chứ mua cho cả nhà thế này con lấy gì mà trả cho người ta?" Nói đến đây Quý Vi chỉ muốn tự vả cho mình hai cái, sao ngày xưa mình lại ngu ngơ thế không biết.

"Nè, cầm lấy mà mua." Bà Chu rút mười đồng đưa cho cô. Đợi Quý Vi dắt con đi rồi, bà mới chợt nhớ ra: "Ơ hay, tháng này nó đã đưa lương cho mình đâu nhỉ?" Mấy hôm trước cô có bảo tháng này lương về muộn vài hôm, mà giờ vẫn chưa thấy đâu. Bà Chu bỗng có linh cảm là Quý Vi sẽ không đưa lương cho bà như trước nữa. Nghĩ đến đây, bà quay lại lườm Lý Thù Huệ: "Con im đi cho mẹ nhờ. Hai năm qua con có được hưởng lợi gì không tự con biết rõ đấy."

Vừa ra khỏi cửa hàng, Lộ Lộ kéo kéo tay mẹ, thầm thì: "Mẹ ơi, con không ăn bánh bao cũng được mà."

"Lộ Lộ lo mẹ không có tiền à? Đừng lo, mẹ lừa bà ngoại đấy." Quý Vi cười xoa dịu con, nhưng trong lòng thấy hối hận vô cùng, suýt chút nữa là cô không để lại cho mình đường lui nào.

"Thật không mẹ?" Lộ Lộ nhìn mẹ đầy nghi ngờ.

"Thật chứ, đi thôi, mình đi ăn bánh bao nào." Bánh bao phải ăn lúc vừa ra lò nóng hôi hổi mới ngon. Hai mẹ con đ.á.n.h chén no nê ở tiệm rồi mới mua năm cái mang về cho cả nhà.

Lúc về tới nhà thì bố con nhà họ Cố và dì Vương đã đến rồi. Cố Thần An cười toe toét chạy lại: "Cô Quý ơi, em Lộ Lộ ơi!"

"Con ăn sáng chưa?" Quý Vi hỏi.

"Dạ rồi ạ." Thần An gật đầu.

"Thế ăn thêm cái nữa nhé?" Nói rồi cô lấy một cái bánh bao đưa cho thằng bé, sau đó đưa cho dì Vương và Cố Trí Viễn mỗi người một cái, không quên mời mọc: "Bánh bao nhà bà Thiếp ngon lắm, mọi người ăn thử xem."

Lý Thù Huệ đứng chờ bánh bao nãy giờ mà tức nổ đom đóm mắt. Cô ta liếc nhìn thằng Thông, thằng bé hiểu ý liền chạy lại: "Cô ơi, cháu cũng muốn ăn bánh bao."

"Có phần của cháu đây, nè, cháu một cái, bà một cái nhé." Quý Vi chia nốt hai cái bánh bao, thấy bà Chu cầm lấy rồi đưa ngay cho Quý Thắng Chu, cô cũng thản nhiên quay đi, chẳng buồn để tâm.

Có bà mối Vương ở đây nên mọi chuyện suôn sẻ hơn hẳn. Quý Vi liếc nhìn đống đồ đạc trên bàn rồi nhíu mày nhìn Cố Trí Viễn: Mua gì mà lắm thế, phí phạm quá.

Đống quà cáp của Cố Trí Viễn làm cả nhà họ Quý rất hài lòng. Lúc dì Vương nhắc chuyện cưới xin, ông Quý bắt đầu ra vẻ: "Cái Vi nhà tôi tuy là đi bước nữa, nhưng điều kiện của nó thì chẳng ai bằng đâu, nên chuyện sính lễ..."

Không đợi ông nói hết câu, Quý Vi đã ngắt lời: "Dì Vương ạ, con và anh Trí Viễn đều không phải lần đầu. Chúng con lấy nhau là để cùng lo toan cuộc sống nên đã bàn bạc rồi, sính lễ hay cỗ bàn rình rang thì thôi ạ. Ngày mai chúng con đi đăng ký rồi cả nhà ăn với nhau bữa cơm là được."

"Nhân vật chính" còn lại vừa mới nghe tin mai đi đăng ký, thấy mọi người nhìn mình trân trân thì anh chậm rãi đứng dậy, bước đến cạnh Quý Vi rồi nói: "Tôi đều nghe theo cô ấy cả."