Hơn nữa nàng ta cũng chưa làm ta bị thương, theo ta thấy, y ra lệnh nhốt người vào ngục thường đã là chẳng nể mặt Thừa tướng lắm rồi, nhưng ta không ngờ Hoàng Phủ Diệp lại trực tiếp tống nàng ta vào thiên lao.
Ở trong thiên lao, sống còn khổ hơn c.h.ế.t.
Ta mím môi, trong lòng không biết nên vui hay không.
Y bảo vệ ta như vậy, ta nên vui mới phải, nhưng nếu vì ta mà khiến y mang danh hôn quân, thì ta đương nhiên không muốn.
Hoàng Phủ Diệp dường như nhìn ra sắc mặt ta không ổn, biết ta đang nghĩ gì, trầm giọng nói:
“Kẻ làm nàng bị thương, trẫm sẽ không tha. Còn bên Thừa tướng, cũng chẳng thiếu thêm lần này.”
Ta đầu tiên là sững ra, rất nhanh liền hiểu.
Dù sao Thừa tướng hận chúng ta cũng đâu phải ngày một ngày hai.
“Vậy Tiêm Nhi thì sao?”
Ta lập tức hỏi tiếp.
“Lưu đày.”
Hoàng Phủ Diệp thản nhiên nói xong, lại tiếp tục đút t.h.u.ố.c cho ta.
Ta rũ mắt xuống, không nói thêm gì, ngoan ngoãn uống hết bát t.h.u.ố.c.
Uống xong t.h.u.ố.c lại ngủ thêm một lúc, ta thật sự rảnh rỗi đến phát chán, muốn ra ngoài đi dạo.
Nghe nói Hoàng Phủ Triệt cũng vội vàng chạy về, lúc này đang có việc tìm Hoàng Phủ Diệp, đoán chừng là chuyện của Lê Tình.
Ta ngồi một lúc, cảm thấy không ngồi yên được, liền nhân lúc Hoàng Phủ Diệp ra ngoài, cũng lén đi ra theo.
“Nương nương, người vẫn nên ngoan ngoãn ở lại thì hơn, hoàng thượng trước khi đi đã dặn đi dặn lại bảo người nghỉ ngơi cho tốt, nếu quay về thấy người không ở đây thì…”
Ta không quay đầu nhìn nàng:
“Từ nay không bàn chuyện dài lâu, một mình xách đao, làm kẻ lưu manh có khí chất.”
“……”
Cung nữ trầm mặc một lúc, rồi vẫn cảm thán một câu:
“Hoàng thượng đối với nương nương thật tốt, mứt đó là cống phẩm Tây Vực, các phi tần khác đừng nói là nếm, đến thấy cũng chưa từng thấy qua, vậy mà hoàng thượng lại lấy cho nương nương ăn vặt.”
Ta “chậc” một tiếng:
“Khoảnh khắc huy hoàng ai cũng có, đừng lấy một khắc mà tưởng là vĩnh viễn, sắt hữu.”
Thế là cung nữ của ta lại im lặng.
Ta vừa đi vừa nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, hỏi:
“Thái hậu đâu? Thái hậu thế nào rồi?”
Cung nữ đáp: “Bẩm nương nương, chiều nay Thái hậu có tới, mang theo khá nhiều đồ bổ, nhưng lúc đó người đang ngủ, hơn nữa hoàng thượng cũng ở đây, Thái hậu hỏi mấy câu rồi liền về.”
Ta đi vô định, lười biếng đáp một tiếng:
“Ừm, Thái hậu không sao là tốt rồi.”
Ta ra ngoài dạo nửa canh giờ thì quay về.
“Mẫu hậu.”
Phía sau ta, đột nhiên có người gọi.
Ta theo bản năng quay đầu nhìn lại, là Hoàng Phủ Triệt.
Ta xoay người, ánh mắt lạnh nhạt:
“Sao ngươi lại ở đây?”
“Ta…”
Hoàng Phủ Triệt bước về phía ta, cúi mắt, mím môi, trầm ngâm rất lâu, mới ngẩng đầu lên nói:
“Có thể cầu xin người… tha cho Tình nhi không?”
“Tha cho nàng ta sao?”
Khóe môi ta kéo lên một nụ cười:
“Cho dù bản cung đồng ý, hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý.”
Hắn tới cầu ta, chẳng qua là sợ mất đi chỗ dựa là phủ Thừa tướng.
Hoàng Phủ Triệt có chút sốt ruột:
“Hoàng thượng nghe lời người răm rắp, ta biết người nhất định có cách.”
“Nếu hôm nay con của ta không còn nữa, ngươi có để nàng ta tha cho ta không?”
Hoàng Phủ Triệt im lặng.
Ta khẽ cười: “Thế giới phồn hoa dễ làm người hoa mắt.”
“Hả?”
“Không có thực lực thì đừng có thi khoe mặt.”
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
34
Thấy hắn không nói gì, ta khẽ kéo khóe môi, nói:
“Sau này không có việc gì thì đừng đến tìm ta.”
“Vì sao?”
Ánh mắt ta hơi lạnh, thản nhiên đáp:
“Để khỏi bị người khác hiểu lầm.”
Sắc mặt Hoàng Phủ Triệt khẽ đổi, trầm giọng nói:
“Nàng… thật sự muốn phân rõ ranh giới với ta đến vậy sao?”
“Chứ còn thế nào nữa?”
Ta thấy câu hỏi này của hắn thật sự rất kỳ quái.
Rõ ràng chính hắn luôn miệng nói muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta, giờ lại tới cầu ta tha cho Lê Tình, còn quang minh chính đại như vậy.
Chẳng phải là thắp đèn trong nhà xí, tự tìm đường c.h.ế.t sao?
Hoàng Phủ Triệt lại im lặng.
Ta cảm thấy ánh mắt hắn nhìn ta có chút khác lạ, nhưng ta cũng chẳng để tâm, xoay người liền rời đi.
Cung nữ theo sau ta, nhỏ giọng nhắc một câu:
“Nương nương, lúc này hoàng thượng e là…”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nghe vậy, ta nghiến răng: “Cỏ!”
……
Đêm xuống, ta – người phải dỗ dành nửa ngày trời mới dỗ được hoàng thượng, đang nằm sấp trên giường đọc sách.
Ngày nào của ta cũng vậy, không phải đang dỗ hoàng thượng, thì cũng đang trên đường đi dỗ hoàng thượng.
Ta bỗng dưng thấy hơi khát nước, lười biếng đặt cuốn sách sang bên, gọi:
“Hoàng thượng.”
Vài giây sau, bên kia truyền tới một giọng trầm trầm:
“Ừm?”
“Thần thiếp muốn uống nước.”
Ta nói.
Hoàng Phủ Diệp không đáp, một lát sau liền cầm chén nước đi tới.
Thấy y đi lại, trong lòng ta vui lên, liền ngồi bật dậy, cười tươi đưa tay ra đón:
“Đa tạ hoàng thượng.”
Nhưng tay Hoàng Phủ Diệp lại hơi nhấc lên, bỗng cúi người xuống:
“Hôn trẫm một cái, trẫm mới đưa cho.”
Nghe vậy, ta khẽ cười:
“Hoàng thượng đúng là một chút thiệt cũng không chịu ăn.”
“Vậy thôi, thần thiếp tự rót.”
Nói xong ta liền định xuống giường.
Ta vừa cử động, thân hình cao lớn của y đã chắn trước mặt ta.
Y không nói gì, chỉ đưa chén nước cho ta.
Ta cũng không phải kẻ không biết điều, liền nhận lấy, hai tay ôm chén nước nóng, liếc y một ánh mắt kiểu “không còn cách nào khác, dù sao ngươi cũng không làm gì được ta”.
Hoàng Phủ Diệp lại khẽ cong môi, chậm rãi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán ta một cái:
“Đợi trẫm xử lý xong sẽ quay lại.”
Ta cứ tưởng y nói đến chuyện đó, liền sững ra một chút: