Thấy dáng vẻ suy sụp của con trai, bà không nén nổi giận dữ: "Bây giờ anh đang làm cái gì thế hả? Chẳng phải chính anh muốn ly hôn với Tống Thanh Vụ sao? Chẳng phải chính anh là người làm ra những chuyện khốn nạn đó sao?"
"Giờ anh trưng ra cái bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t này cho ai xem!"
Lục Bắc Chu vẫn im lặng. Mẹ Lục mạnh tay đoạt lấy phong thư trên tay anh ta rồi x.é to.ạc ra.
Bà muốn xem xem thứ gì có thể khiến anh ta mất hồn mất vía đến mức này.
Tờ giấy rơi ra, sau khi nhìn thấy nội dung, sắc mặt mẹ Lục biến đổi dữ dội.
Theo tiếng kinh hô của bà, bản báo cáo kiểm tra rơi bộp xuống đất.
20
Mẹ Lục ngồi bệt xuống đất, gương mặt vặn vẹo như thể trên tờ giấy kia là hình ảnh gì đó m.á.u me kinh dị lắm.
"Tại sao... lại như vậy!"
Lục Bắc Chu thấy dáng vẻ của mẹ, cứ ngỡ là chuyện mình bị u.n.g t.h.ư đã bị phát hiện.
Gương mặt anh ta trắng bệch, run rẩy nhặt tờ giấy lên.
Kết quả chẩn đoán hiển thị: Vô tinh trùng (Nam giới vô sinh).
Thân hình Lục Bắc Chu lảo đảo lùi về phía sau, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào, không thể nào!"
Người có vấn đề sao có thể là anh ta được.
"Bà Lục, Bắc Chu, hai người..."
Giang Vũ Nhu khệ nệ ôm bụng bầu, mặc chiếc váy hiệu rộng rãi bước vào.
Thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta đột ngột đứng khựng lại.
Lục Bắc Chu lao tới, túm c.h.ặ.t lấy cô ta, ánh mắt như muốn g.i.ế.c người: "Nói cho tôi biết, đứa bé trong bụng cô là của ai? Nói mau!"