"Thực sự là ông!! Hoàng Ba!!! Vậy còn A Minh thật đâu?"
"Làm sao có thể như vậy được?"
"Đại lão, chuyện này..."
Trình Thật mỉm cười đậy nắp lọ t.h.u.ố.c trong tay lại, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
"Lời thật nhận tội" dĩ nhiên là giả. Tại hiện trường ngoài Trình Thật ra chỉ có bốn người, 【Tế Phẩm Cho Hư Vô】 chắc chắn không thể phát động. Nhưng điều đó không ngăn cản việc nó có thể lừa được "lời thú tội" ra ngoài.
Trong hư có thực, trong thực có hư mới là đạo lý giành chiến thắng. Trình Thật âm mưu đắc thế, tặc lưỡi tiếp tục suy đoán:
"Tôi đoán ông đã dùng thủ đoạn trì hoãn cái c.h.ế.t hoặc đạo cụ treo mệnh nào đó để khống chế A Minh ở trong quán rượu đúng không?"
Hoàng Ba không thèm che giấu nữa, hắn mang khuôn mặt của A Minh, cười điên dại:
"Phải, Chủ nhân ban cho tao thiên phú cấp S: Đồng Mạo Đồng Tâm. Trình Thật, mày rất thông minh, nhưng mày không làm gì được tao đâu."
Giọng điệu của Hoàng Ba vô cùng cuồng loạn và tự tin.
"Nếu tao còn sống, tên sát thủ nhỏ bé kia có thể sống cùng. Nhưng nếu tao c.h.ế.t, nó cũng sẽ c.h.ế.t theo! Bọn mày tìm ra tao thì đã sao? Cảm giác bị người khác xoay như chong ch.óng trong lòng bàn tay không dễ chịu chút nào phải không? Ha ha ha ha, có phải thấy rất thất bại không? Điều duy nhất tao đ.á.n.h giá thấp chính là vị thi sĩ này lại có thể hồi sinh bọn mày. Nhưng thế thì đã sao, tao đã tính kế bọn mày, còn bọn mày lại không thể..."
Phập——
"Trình Thật!"
"Đại lão!"
"Họ Trình kia!!??"
Lời của Hoàng Ba còn chưa dứt, không biết Trình Thật rút từ đâu ra một con d.a.o, đ.â.m thẳng vào tim hắn. Cảm nhận được v.ũ k.h.í sắc bén đ.â.m thủng trái tim, Hoàng Ba không tin nổi ngước đầu lên, kinh hãi hít khí lạnh:
"... Mày... điên rồi... nó... sẽ c.h.ế.t..."
Trình Thật cười lạnh một tiếng:
Nhất Tiếu Hồng Trần
"Hắn c.h.ế.t hay không liên quan quái gì đến tôi. Ông để ông đây ăn một đao, tôi cũng phải cho ông nếm thử mùi vị bị đ.â.m vào tim."
Nói xong, Trình Thật nhanh nhẹn rút d.a.o ra, một lần nữa đ.â.m vào cổ họng Hoàng Ba. Đợi đến khi thấy Hoàng Ba tắt thở, hắn lại thuần thục cắt đầu cái xác, châm một mồi lửa, cuối cùng như trút được gánh nặng mà b.úng tay một cái.
Bụi về với bụi, đất về với đất. Thế này mà còn hồi sinh được thì nể.
Ba đồng chí nữ đứng hình chứng kiến toàn bộ quá trình, đầu óc rối loạn. Phương Thi Tình là người tỉnh táo lại đầu tiên, cô nhìn Trình Thật với ánh mắt phức tạp: "Cậu..."
"Tôi làm sao?" Trình Thật lau vết m.á.u trên tay, cười nói, "Tôi đã nói với cô từ sớm rồi, tôi không phải người tốt."
Phương Thi Tình không nói gì, cô hít sâu vài hơi, nhìn thời gian trên tay, khôi phục trạng thái thủ lĩnh.
"Thiếu mất hai người, tiếp theo công tác rà soát của chúng ta sẽ trở nên rất khó khăn..."
"Chị Phương, đợi đã."
Từ Lộ đột nhiên kéo ống tay áo Phương Thi Tình. Phương Thi Tình quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo khiến Từ Lộ giật mình, nhưng cô vẫn lấy hết can đảm nói:
"Có một vấn đề rất không đúng. Họ... Trình Thật là một mục sư, Bách Linh là một thợ săn yếu... không mạnh lắm. Với năng lực của Hoàng Ba, muốn g.i.ế.c bọn họ hoàn toàn không cần rắc rối như vậy, tại sao phải mượn tay NPC?"
"?"
Quả thực, Từ Lộ nói không sai. Trình Thật cũng sững người, hắn không ngờ người phản ứng ra đầu tiên lại là Từ Lộ. Có lẽ vì Phương Thi Tình và Bách Linh đều nhìn hắn qua lăng kính thiện cảm, nên hành động g.i.ế.c người dứt khoát của hắn gây đả kích quá lớn đối với họ. Còn Từ Lộ vốn luôn đứng ngoài quan sát lạnh nhạt, ngược lại trở thành người giải mã.
Phương Thi Tình trầm tư giây lát, dường như nghĩ ra điều gì đó, cô đột nhiên nhìn vào trong phòng.
"【Hỗn Loạn】 có thể sẽ ban chỉ dụ cho Hoàng Ba để trừ khử chúng ta, nhưng sẽ không chỉ rõ đáp án thử thách cho hắn. Cho nên, không phải hắn không muốn ra tay, mà là cần dựa vào người khác để tìm ra đáp án. Mà đáp án này... chính là... tên hộ vệ kia?"
Cô nhìn về phía Trình Thật, tìm kiếm lời giải thích. Trình Thật vỗ tay tán thưởng, rồi đem toàn bộ nhân quả và suy đoán của mình nói ra.
"Thông minh. Có lẽ hắn đã nghe lén được cuộc trò chuyện của tôi với hộ vệ ở ngoài cửa, hoặc có lẽ hắn đã thấy chiếc nhẫn đó từ sớm, chỉ là đợi tôi đến giải đố mà thôi. Tôi quả thực đã tìm thấy một đáp án. Nếu tôi không đoán sai, tên hộ vệ đó chưa c.h.ế.t, kế hoạch tiếp theo của Hoàng Ba là đưa hắn đến một nơi mà các cô không tìm thấy, rồi tự mình rời khỏi đây. Dĩ nhiên, tôi không biết làm sao hắn biết được đây là màn cuối, hoặc là, chủ nhân của hắn đã đưa manh mối của màn tiếp theo cho hắn từ trước."
Ánh mắt Phương Thi Tình phức tạp: "Nngay từ đầu cậu đã đoán được 'A Minh' có vấn đề? Còn sớm hơn cả lúc trong sương mù?"
Trình Thật cười cười: "Chỉ là đoán thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói đoạn, hắn liếc nhìn vào trong phòng. Bách Linh hiểu ý, lập tức lao vào phòng kiểm tra dấu hiệu sinh tồn của tên hộ vệ. Quả nhiên, một luồng "ánh sáng vẩn đục" đang bảo vệ tâm mạch của hộ vệ, khiến hắn không c.h.ế.t ngay lập tức.
"Vẫn còn cứu được!"
Phương Thi Tình theo sát phía sau, cô nhìn tên hộ vệ chỉ còn thoi thóp, quay đầu nói: "Trình Thật, vẫn trong phần diễn của cậu đấy."
Trình Thật không từ chối, tung một chiêu trị liệu lên kẻ thù vừa g.i.ế.c mình. Ngay khi hắn sắp tỉnh, lại ném thêm một phép thôi miên. Lần này không đợi Phương Thi Tình mở lời, Từ Lộ đã sốt sắng hét lên:
"Này, anh, có phải là hồi ức không, anh mau nói đi!"
Cách dẫn dắt thô thiển như vậy khiến mặt mọi người đen sầm lại, nhưng may mắn là tên hộ vệ yếu ớt đã không còn đầu óc tỉnh táo, hắn ngơ ngác hồi lâu rồi gật đầu. Ngay sau đó, tên hộ vệ vừa được cứu sống nổ tung, hóa thành muôn vàn điểm sáng tinh tú. Những điểm sáng ngưng tụ lại, biến thành một Cánh cửa Ký ức. Chỉ có điều lần này trên cánh cửa có thêm một khung cửa màu vàng kim.
Cánh cửa Cuối cùng!
Sự xuất hiện của nó đồng nghĩa với việc thử thách sắp kết thúc. Bước ra khỏi đây, mọi người sẽ sống sót và nhận được phần thưởng.
"Kết... kết thúc rồi sao?"
Từ Lộ không ngờ lần này lại đơn giản như thế, trong khi vẫn còn dư dả thời gian, họ đã tìm thấy lối thoát cuối cùng. Lúc này mới trôi qua hơn 8 tiếng kể từ khi thử thách bắt đầu, thậm chí còn dư lại gần một phần ba thời gian.
"Chị Phương...?"
Từ Lộ vui vẻ quay đầu lại, nhưng không ngờ lại chạm phải khuôn mặt đang nhíu c.h.ặ.t mày của Trình Thật. Cô sợ hãi lùi lại hai bước. Một kẻ tùy ý g.i.ế.c người, một kẻ thuộc tín ngưỡng đối lập, trước cửa ra, liệu hắn có ra tay với mình không? Cô không dám nghĩ, nên chỉ muốn lập tức rời khỏi đây.
Ánh mắt Từ Lộ quét qua vị trí của mọi người, nghiến răng lao thẳng về phía Cánh cửa Cuối cùng. Nhưng ngay khi cô sắp nhảy ra khỏi thử thách, một bàn tay lớn mạnh mẽ đã tóm lấy cánh tay cô, lôi sống cô ngược trở lại từ trong cửa.
"A!!!!"
Từ Lộ sợ hãi hét ch.ói tai, bản năng giải phóng kỹ năng của Ca Giả đ.á.n.h thẳng vào đầu Trình Thật. Trình Thật không tránh, mặt đen lại chịu đựng các trạng thái tiêu cực đó, rồi quăng cô ngã xuống đất bên cạnh.
Phương Thi Tình thấy vậy, giận dữ chắn trước mặt Từ Lộ: "Trình Thật, đủ rồi!"
Bách Linh sợ hãi đến ngây người, cô không biết tại sao Trình Thật không cho Từ Lộ đi, nhưng vẫn di chuyển bước chân, rút cung tên đứng phía sau Trình Thật. Phương Thi Tình nhìn cảnh này, chân mày nhíu c.h.ặ.t.
"Chị Phương, cứu em!"
"Trình Thật, cậu..."
"Không đúng!"
Trình Thật không hề để tâm đến sự hỗn loạn tại hiện trường, hắn nhíu mày suy nghĩ: "Không đúng! Nếu nói đây là đường dẫn đến màn tiếp theo thì có lẽ không vấn đề gì. Nhưng nếu đây là Cánh cửa Cuối cùng, đáp án này quá đơn giản rồi. Lời tiên tri của nhỏ giọng dẹo vẫn chưa ứng nghiệm, bàn tay bưng tách trà ở đâu?"
Phương Thi Tình ngẩn người, nghe hắn nhắc đến chuyện này thì thở phào một cái. Có vẻ như Trình Thật không định g.i.ế.c người, hắn dường như đang nghi ngờ tính chính xác của đáp án? Nhưng mê cục ký ức xưa nay chỉ có một Cánh cửa Cuối cùng, sao có thể không chính xác?
Từ Lộ ngã trên mặt đất run bần bật, mắt đầy vẻ kinh hãi và oán hận, nhìn chằm chằm Trình Thật. Phương Thi Tình quay đầu nhìn cô một cái, thở dài, lẳng lặng giải thích với Trình Thật:
"Chúng ta đã trèo tường vào tầng hai, tìm thấy phòng của Công nương, quả thực đã thấy cái tách đó. Trình Thật, những gì Nhà Tiên Tri nhìn thấy không nhất thiết là cảnh tượng ở dòng thời gian hiện tại, Công nương có thể thực sự đã dùng cái tách đó. Nhưng tôi cảm thấy, so với hình ảnh tiên tri, nó giống như đang chỉ dẫn chúng ta đến đây hơn. Hiện trường cái c.h.ế.t của Công tước, hoặc là đi tìm nhân tình của Công nương."
Trình Thật nhíu mày, lắc đầu nói:
"Có gì đó không ổn, còn Công nương đâu? Chúng ta đã lãng phí ở đây gần một tiếng đồng hồ, chẳng lẽ yến tiệc không bắt đầu sao? Hay là tất cả mọi người vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi sự hiện diện của Công tước? Các quan khách dường như đều không rời đi, tại sao? Công nương rốt cuộc đã đi ra ngoài để nghĩ cách gì che đậy tin tức về cái c.h.ế.t của Công tước?"
Sự nghi ngờ trong lòng Trình Thật ngày càng lớn. Mọi thứ trước mắt giống như có một bàn tay vô hình đưa đáp án đến tận miệng, nóng lòng muốn họ nuốt xuống. Nhưng cảm giác hơi mang tính ép buộc này, Trình Thật không hề thích. Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Hắn bắt đầu suy ngẫm kỹ càng. Toàn bộ Mê cục Vĩnh dạ này không hề phức tạp.
Ở màn thứ nhất, họ tìm thấy người hầu của quán rượu, hắn ta đại khái là vì nhìn thấy nhiều khách quen trước đây, nên nhớ lại thời gian đêm đó ở quán rượu.
Ở màn thứ hai, họ tìm thấy gã đ.á.n.h xe York của Công tước. Sở dĩ tìm thấy hắn là vì nhìn thấy diện mạo thật của "cô nàng thú nhân", thấy mấy gã người lùn bên dưới lớp da thú. York bị người lùn khống chế đi vào hồi ức, và họ quả thực đã thấy những người lùn này... là x.á.c c.h.ế.t ở màn thứ ba.
Sau đó, hắn tìm thấy tín vật của hộ vệ là chiếc nhẫn, và đối chất với hộ vệ. Hộ vệ thừa nhận sự tồn tại của chiếc nhẫn và được dẫn dắt biến thành Cánh cửa Ký ức. Nhìn qua thì có vẻ không có vấn đề gì.
Nhưng mà...
Tên hộ vệ này dường như khi thừa nhận đã nhắc đến một "người môi giới"?
Một tia sáng lóe lên trong đầu Trình Thật, hắn đột nhiên nhận ra mình đã rơi vào điểm mù tư duy!