Trước khi Hạ Uyển kịp "vượt cạn", Trình Thật đã kịp thời bồi thêm cho cô một phép Thuật Trị Liệu.
Vì Hạ Uyển đang mang đa thai, phép trị liệu này cực kỳ hiệu quả, trực tiếp hồi đầy trạng thái cho cô. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc, những "đứa trẻ sơ sinh" sắp ra đời sẽ cực kỳ khỏe mạnh.
Cả nhóm điên cuồng chạy ra ngoài, chưa chạy được bao xa thì những sinh mệnh đang t.h.a.i nghén trên người Hạ Uyển đã không thể chờ đợi thêm mà đòi giáng thế.
Sự sống được xúc tác bởi 【Hạt Cỏ Tạo Sinh】 sẽ không đợi bác sĩ đỡ đẻ nào đâu. Khi họ đi được nửa đường, những khối u trên người Hạ Uyển đồng loạt nổ tung, b.ắ.n ra vài cái dây leo kỳ hình dị trạng, nửa là thịt m.á.u nửa là thực vật.
Tin mừng là sức chiến đấu của những dây leo này không mạnh, một mình Tống Á Văn đã giải quyết gọn chúng. Nhưng tin buồn là, tuy Hạ Uyển không sao rồi, nhưng Nam Cung thì sắp không xong.
Mắt cô nửa nhắm nửa mở, toàn thân phát sốt, rõ ràng là đang đứng bên bờ vực sinh t.ử. Vết thương ở kẽ sườn và bụng dưới vẫn mang theo mùi 【Mục Nát】 tiếp tục thối rữa, nhìn qua là thấy khí ra thì nhiều mà khí vào thì ít.
"Cứ thế này, Nam Cung sẽ c.h.ế.t mất."
Dù sao cũng là đồng đội vừa cùng nhau trải qua sinh t.ử, phía sau lại còn hơn nửa ngày thử thách, dù thế nào thì người trong đội cũng không muốn bị giảm quân số ở đây. Cuộc tập kích của đại quân Khủng Ma còn vượt qua được, mà c.h.ế.t ở đây thì quá lỗ.
Trần Xung dừng bước, thả Tào Tam Tuế trên lưng xuống, nói với Trình Thật:
"Cơ thể Nam Cung không chịu nổi sự trị liệu của 【Đản Dục】 nữa rồi. Hay là cậu hồi m.á.u cho Pháp sư, để Pháp sư dùng ảo thuật thời gian treo mạng cho cô ấy."
Tào Tam Tuế cũng muốn giúp, nhưng hắn là Pháp sư, không phải Mục sư hay Ca giả, không có nhiều skill ảo thuật hỗ trợ đến thế.
Trình Thật nhìn vẻ bi thương trên mặt mọi người, thở dài một tiếng, lấy từ trong "két bảo hiểm" nhỏ của mình ra một chiếc bình màu đỏ.
"Đây là gì?" Tống Á Văn ngay lập tức sán lại gần, dường như hắn ngửi thấy mùi của 【T.ử Vong】 trong chiếc bình này.
"Dược phẩm cấp A 'Sự Khinh Miệt Của Kẻ C.h.ế.t', chiết xuất từ những tín đồ 【T.ử Vong】 thành kính nhất. Kẻ đại diện của Ngài cho rằng có một số kẻ không xứng đáng được hưởng thụ cái c.h.ế.t, nên đã trích xuất sự khinh miệt này ra, nấu thành d.ư.ợ.c thủy để xử phạt những kẻ phản thệ phạm trọng tội. Khiến chúng không thể tiếp cận 【T.ử Vong】, không thể lắng nghe giáo huấn của Ngài nữa."
Trình Thật vừa giải thích, vừa đổ d.ư.ợ.c thủy lên người Nam Cung.
"Chỉ cần hòa vào m.á.u mình, dù trọng thương đến đâu cũng không c.h.ế.t được, có điều nó không có hiệu quả trị liệu, thuần túy là để giữ mạng mà thôi."
"Hả? Còn có loại đồ chơi này sao?"
Tống Á Văn nhanh tay lẹ mắt định hứng lấy một giọt để nghiên cứu, kết quả tay Trình Thật còn nhanh hơn, vỗ chát một cái vào tay hắn ta, cười mắng:
"Thiếu một giọt là mất tác dụng đấy, cậu muốn cô ấy c.h.ế.t à?"
Mặt Tống Á Văn nghệt ra, đỏ bừng đáp: "Tôi... tôi chưa thấy bao giờ. Nam Cung, xin lỗi, tôi không cố ý."
Mặt Nam Cung trắng bệch không còn sức để ý đến hắn ta, cô chỉ nhìn chất lỏng đổ trên người nhanh ch.óng hòa vào m.á.u mình, và rồi... chẳng có cảm giác gì cả.
"Cái này... có tác dụng không?"
Trình Thật liếc xéo cô một cái: "Có chứ, còn rất đắt nữa, lúc nào hồi sức lại thì nhớ đền cho tôi."
Nam Cung c.ắ.n răng, gật đầu thật mạnh: "Được!"
Hạ Uyển vừa mới "sinh con", khắp người cũng đang chảy m.á.u, nhưng cô là tín đồ của 【Đản Dục】, sức đề kháng với "sinh sôi" mạnh hơn, nên Trình Thật không dùng t.h.u.ố.c mà chỉ bồi thêm một phép Thuật Trị Liệu như thường lệ. May mắn thay, lần này không "dính bầu".
Trần Xung thấy Trình Thật lại dễ dàng cứu thêm hai mạng người, vô cùng trịnh trọng hỏi:
"Trình Thật, rốt cuộc cậu bao nhiêu điểm?"
"Tôi..."
"Trừ con số 1501 ra."
"..." Trình Thật nhìn quanh một lượt, thấy trong mắt ai nấy đều mang vẻ nghi ngờ. Thấy họ không tin, hắn vẫn mặt dày nói: "Thật sự là 1501 mà."
Trần Xung không tin lấy một chữ, hắn trầm giọng:
"Cậu coi tôi là thằng ngốc chắc? Chuỗi Trị Liệu trong tình cảnh lúc nãy ít nhất phải là Thiên phú cấp S mới làm ra nổi. Cộng thêm hai bình 'Sự Khinh Miệt Của Kẻ C.h.ế.t' này nữa, cậu... tuyệt đối không dưới 2000 điểm."
【Con Đường Thành Thần】 có điểm khởi đầu là 1000, mỗi lần kết toán thấp hơn 1000 sẽ c.h.ế.t ngay lập tức, cao hơn 1200 có thể quay ra Thiên phú hoặc vật phẩm cấp B, trên 1600 là cấp A, và trên 2000 mới quay ra được Thiên phú cấp S.
"À đúng đúng đúng, thế mọi người định tiếp tục đứng đây đoán điểm, hay là đi theo tôi?”
Trình Thật bế xốc Nam Cung lên, dẫn đầu đi về phía trước. Mọi người nhìn nhau, trong mắt thoáng qua vẻ bất lực, rồi lần lượt nhanh chân bước theo. Đại lão đã không muốn nói thật thì biết làm sao giờ, đương nhiên là phải chiều theo ý người ta rồi!
Tống Á Văn vốn dĩ là kẻ không để cái miệng nghỉ ngơi, suốt dọc đường thắc mắc không ngừng.
"Anh Trình, thiên phú này của anh là gì thế, kể tôi tí đi mà."
"Anh Trình, rốt cuộc anh bao nhiêu điểm?"
"Anh Trình, cái thứ nước đỏ nhỏ xíu kia anh còn không, tôi dùng đồ khác đổi với anh được không..."
Nhất Tiếu Hồng Trần
"Anh Trình, ..."
Trình Thật thực sự không nhịn nổi nữa, hỏi ngược lại một câu: "...Chẳng phải sát thủ đều nên trầm mặc ít nói sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Á Văn hì hì cười: "Cái này gọi là 'sự tương phản', giờ đang mốt kiểu này."
"..."
...
May mắn là trong 1 giờ tiếp theo, không có toán quân nào khác của đại quân xương xẩu đuổi theo. Nhóm Trình Thật đi bộ nửa ngày trên đồng bằng không nơi ẩn nấp, cuối cùng cũng thấy một cánh rừng rậm rạp.
Tống Á Văn ồn ào suốt quãng đường tự nguyện đi dò đường, phát hiện đây là một gia viên bị tộc Mộc Tinh Linh bỏ hoang, bên trong ngoại trừ vài căn nhà cây cũ kỹ thì không có sinh vật nào tồn tại.
Trình Thật và Trần Xung thở phào nhẹ nhõm, đưa các thương binh nhanh ch.óng lẩn vào trong rừng.
Người đầu tiên ổn định lại trạng thái là Tào Tam Tuế. Hắn đã thấu chi quá nhiều tinh thần lực, dẫn đến giờ đây suy nhược vô lực, mỗi một thớ cơ trên người đều không thể điều khiển chính xác, chỉ có thể ú ớ kể cho mọi người nghe những gì mình biết về tộc Mộc Tinh Linh.
"Mộc Tinh Linh là tín đồ của 【Phồn Vinh】, là tộc quần trung lập vĩnh viễn. Họ sùng bái tự nhiên, không bao giờ sống chung với các c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác. Đã được họ chọn làm nơi cư ngụ thì nơi này chắc chắn tương đối an toàn."
Tống Á Văn nghe đến đây, tò mò hỏi: "An toàn sao còn bỏ hoang?"
"Tôi nói là tương đối an toàn. Trước chiến tranh thì chắc chắn là an toàn, nhưng sau khi đại quân xương xẩu phát động chiến tranh với Châu Lục Hy Vọng, thì trên mảnh đất này không còn nơi nào là an toàn nữa."
Lúc này để đảm bảo, Trần Xung đang gác ngoài cửa nhà cây, hắn hơi thắc mắc quay đầu lại hỏi:
"Tôi hay nghe người ta nói đại quân xương xẩu phát động chiến tranh với Châu Lục Hy Vọng, nhưng nguyên nhân dẫn đến chiến tranh là gì?"
Tào Tam Tuế gian nan lắc đầu:
"Người trong kênh Pháp sư đồn đoán là chiến tranh tín ngưỡng, nhưng người trong kênh Tín ngưỡng lại đoán là sinh vật dưới lòng đất đang tranh đoạt thứ gì đó. 【Thời Gian】 chú mục vào hiện tại, thông tin chúng ta có rất ít, có lẽ tín đồ 【Ký Ức】 thông qua việc hồi tưởng quá khứ sẽ biết nhiều hơn."
Trình Thật vốn đang nghe rất hào hứng, khi nghe đến thần danh của 【Ký Ức】, nụ cười rõ ràng đông cứng lại trong thoáng chốc.
"Tôi xem thời gian rồi, thử thách đã qua được 6 tiếng, chúng ta còn 18 tiếng cần kiên trì, nhưng tôi cần ít nhất 10 tiếng nữa mới hồi phục được..."
Ý của Tào Tam Tuế rất rõ ràng: tuy họ đã sống sót, nhưng trong 10 tiếng tiếp theo thiếu đi lực lượng chiến đấu của Pháp sư, tình hình sẽ vô cùng nghiêm trọng. Không ai biết sẽ còn gặp phải chuyện gì, mọi người cũng không dám cầu may rằng sau khi vượt qua đợt tập kích độ khó địa ngục như quân đoàn Khủng Ma thì thử thách sẽ hết nguy hiểm.
Thử thách bình thường thì có thể, chứ thử thách đặc biệt thì tuyệt đối không.
Trình Thật nhớ lại cái tên của thử thách, đôi mày hơi nhíu lại.
"Bài Ca Của Máu Và Lửa... Máu thì thấy rồi, vậy còn Lửa đâu?"
Chậc, nhóm mình lại vừa khéo trú trong rừng, Lỡ mà một mồi lửa đốt tới… Lửa cháy lan doanh trại tám trăm dặm? Chắc không trùng hợp đến thế đâu nhỉ?
Thôi, không nghĩ nhiều nữa, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Trình Thật gãi gãi đầu, lôi từ trong kho bảo hiểm ra một chai Coca, tu ừng ực.
"???" Tống Á Văn nhìn thấy cảnh này thì đờ người luôn. "Anh Trình, không gian tùy thân tấc đất tấc vàng, mà anh lại chứa cái này á?"
Trình Thật chỉ vào Trần Xung cười nói: "Trần Xung còn để rượu kìa, tôi để vài chai Coca thì sao. Làm người mà mất đi Coca (khả lạc) thì còn gì là khả lạc (vui vẻ) nữa?"
Trần Xung không quay đầu lại, nhưng cái đầu gật như giã tỏi chứng tỏ hắn cực kỳ đồng tình.
Trong kho bảo hiểm của Tống Á Văn thực ra cũng có nước uống, nhưng đó là nước dùng để cứu mạng giải khát trong môi trường cực đoan, chắc chắn không thể so sánh với loại thức uống chiều chuộng vị giác như Coca được. Thấy Trình Thật uống sảng khoái, hắn ta không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
"Anh Trình... Anh còn Coca không?"
Trình Thật nhìn bộ dạng hắn ta, chẳng nói chẳng rằng, lôi tiếp ra 5 chai nữa.
"??? Anh Trình, đừng bảo không gian tùy thân của anh toàn là Coca đấy chứ?"
Trình Thật nhướng mày, không nói gì.
Tống Á Văn rất vui, dù sao cũng không lãng phí không gian tùy thân của mình. Hắn nhanh tay chọn một chai, không quên chia phần còn lại cho mọi người. Thực tế chứng minh, uống chút Coca sau trận chiến đúng là cực kỳ sướng.
Tất cả mọi người đều được hưởng thụ giây phút sảng khoái. Ngay cả Nam Cung đang bất động cũng được Trình Thật đỡ dậy uống vài ngụm.
"Mục tiêu ở rừng cây vẫn quá lớn, chúng ta nghỉ ngơi khoảng 2-3 tiếng nữa rồi di chuyển ra xa hơn."
Trần Xung uống xong nước, cầm kiếm đi ra cửa. Canh gác là trách nhiệm của hắn, vì hắn là một tín đồ 【Trật Tự】 thuộc phe trật tự.
Hạ Uyển và Tống Á Văn ngoan ngoãn ngồi trong phòng chăm sóc bệnh nhân, sẵn tiện nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng mắt Tống Á Văn vừa nhắm lại, một cơn buồn ngủ ập đến chiếm lấy tâm trí. Cơn buồn ngủ này đến nhẹ nhàng và thoải mái đến mức trong nhất thời hắn ta không có chút ý muốn phản kháng nào.
“Rầm.”
Tống Á Văn vốn đang ngồi trên đất liền đổ nghiêng ra, mấy thương binh trong phòng cũng dần nhắm mắt lại, chìm vào giấc nồng.
Ngay lúc mọi người đang ngủ say, Trình Thật đột nhiên mở mắt, một tia giảo hoạt lướt qua đáy mắt.
"Chậc, gì cũng dám uống, đúng là ít bị đời tẩn cho nên chưa biết sợ mà."
Vừa cười, tầm mắt hắn vừa liếc sang phía Nam Cung đang nằm bên cạnh.