Trò Chơi Báo Thù Của Phò Mã

Chương 8



Trước kia, chàng tuấn tú phong lưu, là lang quân như ý ta ngưỡng mộ từ nhỏ, là thám hoa được hoàng đế đích thân chỉ định có một không hai kinh thành. Nhưng giờ đây chàng mặt mày hốc hác đầy thương tích, hào quang trên người đã bị xóa đi chín phần, giống như bộ xương khô khoác lên mình bộ quần áo mỏng manh. Chàng đứng tại chỗ bi thương nhìn ta, đôi mắt dịu dàng vẫn như trước.

Mũi ta cay cay, không kìm được kêu lên: “Phu quân…”“Thanh Nhi chết rồi…”

Ta không biết phải giải thích thế nào. Thi thể nhỏ bé của Thanh Nhi nằm cô đơn trong sân, chỉ cần nghĩ đến là đau thấu xương. Đã qua lâu như vậy, ta vẫn không dám nhớ lại. Nhưng giờ phút này gặp Từ Khâm Sinh, những ủy khuất cùng thống khổ bị kìm nén hơn một năm như gió bão mưa rào trong nháy mắt tràn ngập toàn thân ta, nước mắt tuôn không kìm được.

Mặt Từ Khâm Sinh trong nháy mắt mất hết huyết sắc. Lúc Thanh Nhi ra đời chúng ta hạnh phúc biết bao, giờ đây lại đau khổ và tuyệt vọng nhường ấy. Trước kia, chàng còn chiều chuộng Thanh Nhi hơn ta nhiều, chàng vẫn nói Thanh Nhi và ta lúc nhỏ như đúc ra từ một khuôn, yêu thương không nỡ rời. Nhưng Thanh Nhi chết rồi, những hồi ức tốt đẹp trong quá khứ đều trở thành lưỡi dao đâm vào chúng ta.

Chàng khó khăn đi về phía ta hai bước, toàn thân run rẩy, môi mấp máy mấy lần, muốn nói gì đó nhưng không thốt ra được chữ nào. Chỉ khi đôi mắt đau khổ nhìn nhau, Từ Khâm Sinh không nhịn được nữa, tiến lên ôm chặt ta vào lòng. Chàng vùi đầu vào vai ta, ôm chặt như muốn hòa ta vào xương máu của chàng. Một lúc lâu sau, chàng mới nghẹn ngào gọi: “… Ương Nương…”“… Ương Nương…”

Tiếng khóc uất nghẹn vang bên tai ta, đau buồn cực điểm. Kiếp này, ta lần đầu thấy chàng khóc là ngày cưới ta. Lần thứ hai là khi Thanh Nhi ra đời. Lần thứ ba là ngày ta bị làm nhục. Đây là lần thứ tư. Hai lần trước là vui mừng, hai lần còn lại đều đau đớn đến không muốn sống. Ngoài việc gọi tên ta từng tiếng, chàng không nói thêm lời nào nữa.

Hắn cho rằng nhượng bộ của hắn có thể cứu được ta và Thanh Nhi. Nhưng Thanh Nhi đã chết, ta cũng suýt nữa thì đi theo. Giờ đây chúng ta vẫn còn ở địa bàn hung thủ, ngay cả bi thương cũng không dám lớn tiếng. Hai chúng ta ôm nhau kể hết nỗi oan ức, không biết đã khóc bao lâu, hắn mới buông ta ra, hai tay nắm chặt thành nắm đấm đấm mạnh vào tường trong dược phòng. Đáy mắt hắn đầy phẫn hận và bi thương, cắn răng đứng thẳng: “Ương Nương, nàng mau chóng ra khỏi phủ, ta đi giết ả đàn bà độc ác kia!”

Ta còn chưa kịp ngăn nước mắt, vội kéo hắn lại: “Chàng đừng đi, giờ ta chỉ còn lại chàng.”“Nhưng ta cũng chỉ còn lại nàng.”

Hắn quay nhìn ta, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt nặng trĩu, phức tạp khó từ chối. Trong sự im lặng nhìn nhau, cuối cùng hắn đầu hàng, an ủi: “Ương Nương, một năm nay ta cũng đã mưu tính một số việc, ta hứa với nàng sẽ không chết. Nàng hãy bảo toàn chính mình trước, ra ngoài đợi ta.”Ta nhìn hắn ngoan cố: “Ta không đi, ta trở về là để báo thù, ta có thể giúp chàng.”

Hắn cảm thấy có lỗi với chúng ta, nghĩ đã hại chết chúng ta, muốn một mình gánh vác mọi trách nhiệm. Nhưng chúng ta đều là nạn nhân vô tội. Một nhà, nhất định phải ở bên nhau. Hắn đã trả giá rất nhiều nơi ta không thấy, chỉ để bảo toàn chúng ta, giờ ta tuyệt đối sẽ không để hắn một mình chiến đấu nữa. Ta nắm tay hắn, viết một chữ. Hắn cười khổ: “Hai chúng ta nghĩ đến một chỗ.”Ta nhẹ gật đầu: “Ta sẽ không rời đi, ta muốn cùng chàng xem lầu cao sụp đổ, xem kẻ ác chịu sự trừng phạt mà họ đáng phải chịu.”

Từ Khâm Sinh nhìn ta hồi lâu, đưa tay run sờ vết sẹo trên mặt ta. “Được.”