Ta sai người sao chép lại một bản, rồi gửi cuốn sổ chính cho cha. Còn Thanh Mộng, ta đưa nàng ta vào cung của Hoàng hậu. Dù sao đi nữa, với năng lực của Hoàng hậu, việc giữ lại mạng sống cho đứa trẻ đó là điều dễ dàng, coi như ta tích đức cho bản thân vậy.
Thái tử mà ngã ngựa thì sẽ không còn ai kiềm chế được Thụy Vương, Hoàng hậu tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra, vì thế Thanh Mộng bắt buộc phải sinh được con trai.
Triều đình này thật là sóng cuộn gió vờn mà. Ta rõ ràng chỉ muốn có một đứa con thôi, sao lại dính vào đống rắc rối hỗn loạn này chứ? Tất cả là tại Văn Kỳ, suốt ngày cứ nhảy nhót lung tung trong lòng ta.
Ta ở trong phủ ngủ đến trời đất quay cuồng. Mỗi lần chợp mắt lại thấy Văn Kỳ mình đầy máu me đến tìm ta, dọa ta sợ muốn chết.
Ba ngày sau, Thái tử bị phế, nhưng cũng chỉ là bị phế rồi đưa đến đất phong. Nghe nói hắn còn mang theo cả Thanh Mộng, xem chừng có ý định sẽ đông sơn tái khởi. Cũng phải, hạng người nghĩ ra được chiêu "mượn giống" để củng cố địa vị thì đâu phải hạng tầm thường.
Ta chẳng buồn quản nữa. Ngày ngày cứ đứng ở cửa phủ ngóng sao ngóng trăng chờ Văn Kỳ về.
Lại mười ngày nữa trôi qua, ta chẳng thể nghe ngóng thêm được tin tức gì, chỉ biết Hoàng hậu bị phế, đứa con của Thanh Mộng cũng không còn. Thái tử hoàn toàn mất khả năng đoạt đích. Thụy Vương đúng là một kẻ tàn nhẫn.
Ta lo lắng khôn nguôi, mặt vàng võ gầy mòn. Thúy Liễu nhìn ta thở ngắn than dài: "Tiểu thư, sao người lại trở nên xấu xí thế này?"
Chậc, cái con bé này có biết ăn nói không hả?
Ba vị di nương thường xuyên tới phủ an ủi ta, rủ ta đánh mạt chược. Ta thua mất năm trăm lượng bạc, thế là ta cấm tiệt không cho bọn họ bước chân vào cửa nữa. Rốt cuộc là đến an ủi ta hay đến bòn rút ta đây?
Đêm xuống, ta nằm trên giường trố mắt ra mà ngủ, chợt nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến. Ta bật dậy: "Ai đó?"
Người vừa tới đang dở tay cởi áo thì khựng lại, quay người nhìn ta: "Nghi Nghi, sao nàng lại xấu xí thế này?"
Ta mếu máo chực khóc: "Đồ nam nhân tồi!"
Văn Kỳ cuống quýt ôm lấy ta: "Là lỗi của phu quân."
Ta thấy hắn không những chẳng chịu khổ gì mà hình như còn béo lên được hai cân, càng giận hơn: "Chàng sống tốt quá nhỉ?"
Văn Kỳ cười cười: "Ừm, đồ của Hoàng thượng ban đương nhiên là tốt rồi."
Ta vùng ra khỏi vòng tay hắn, quay lưng đi. Văn Kỳ lại tiến lên ôm lấy ta: "Thôi Nghi Nghi, đêm đó là nàng tự nguyện cơ mà."
Ta định ngăn cản hành động của hắn, ai ngờ lại thành ra hưởng ứng. Cái thân xác không có tiền đồ này của ta thật là...
"Ta đã xấu thế này rồi mà chàng vẫn còn xuống miệng được à?"
"Dù sao thì ơn cứu mạng, cũng phải lấy thân báo đáp chứ."
"Cút!"
"Nghi Nghi, gọi tên ta đi."
"Văn Kỳ..."
"Ừm, gọi tiếp đi."
15
Chẳng biết có phải hắn bị kìm nén lâu quá đến phát điên hay không, tóm lại là lúc Văn Kỳ tan triều thì ta vẫn còn đang ngủ. Văn Kỳ dứt khoát cởi bỏ triều phục, ôm lấy ta ngủ tiếp. Đến khi ta tỉnh dậy đã là nửa đêm, Văn Kỳ đang dụi mắt sai người đi làm đồ ăn cho ta.
Ta mơ màng đánh mất cả một ngày trời, trợn mắt nhìn Văn Kỳ. Hắn khựng tay lại: "Gì thế?"
"Ta nói, ta thích chàng."
Văn Kỳ ghé sát lại hôn nhẹ lên khóe môi ta: "Ta biết, ta cũng thích nàng."
"Chúng ta phải sinh hai đứa con."
"Nghe lời nàng hết."
Cha à, con gái cha giỏi giang rồi đây, nhiệm vụ cha giao con đã hoàn thành xuất sắc!
Ngoại truyện của Văn Kỳ
Ta đang ngồi trong Thái Lập viện đọc sách thì thấy Nghi Nghi vác cành cây đuổi theo con trai Thôi Mặc chạy vào. Theo sau còn có cô con gái Văn Thất Thất đang bò lồm cồm, người ngợm đầy bùn đất, miệng không ngừng gọi: "A đại, a đại." Chắc là bảo mẫu thân nó hãy đánh ca ca nó một trận ra trò đi.
Thôi Mặc chạy vọt vào, túm chặt lấy ống quần ta, sẵn tiện quẹt luôn nước mũi vào vạt áo ta. Ta có chút ghét bỏ nhưng không dám lộ ra mặt, nếu không thì ba cái "người nhỏ" này sẽ hợp sức lại đấm ta mất.
"Cha ơi, tại sao muội muội được theo họ cha mà con thì không? Mẹ cứ cậy con cùng họ với mẹ mà suốt ngày đánh con thôi."
Nghi Nghi chống nạnh bước vào, tay áo xắn cao để lộ cánh tay trắng ngần, vạt áo trước ngực hơi xộc xệch, thở hổn hển. Dù đã sinh hai đứa con nhưng vóc dáng nàng dường như càng ngày càng đẹp hơn, eo nàng vẫn mềm mại đến mức khiến người ta lịm đi.
Ta chỉ đành khó khăn dời mắt đi chỗ khác: "Việc trong nhà đều do mẹ con làm chủ, con đi mà hỏi mẹ xem có đổi được không."
"Thôi Mặc! Con nằm mơ đi!"
Văn Thất Thất cuối cùng cũng bò được lên đùi ta, ta một tay nhấc bổng nó lên. Nghi Nghi đứng đằng xa, thực ra ta muốn ôm nàng hơn. Ta ngước mắt nhìn nàng, Nghi Nghi ngẩn người, chỉ vào ta: "Chàng đừng có nhìn ta kiểu đó... Chàng... chàng đọc sách của chàng đi."
Ta cúi đầu cười khẽ: "Thúy Liễu, đưa hai đứa nhỏ ra ngoài."
Nghi Nghi định lách người bỏ chạy nhưng tay chân nàng làm sao nhanh bằng ta được, ta một tay đã ôm gọn lấy eo nàng.