Văn Kỳ đi vắng rồi, nghe đâu phải đi hai ba ngày. Ba vị di nương đã tiễn đi cả, ta cảm thấy thật là buồn chán.
Hạ nhân vào báo, nói là Thanh Mộng bỏ trốn nhưng đã bị bắt lại.
Chà... Chuyện vui đến rồi đây.
Nàng ta là người duy nhất có con, mà ta thì thừa biết, đứa trẻ này tuyệt đối không phải của Văn Kỳ. Nếu là của hắn thật, đời nào hắn lại đối xử với Thanh Mộng như thế.
Ta ba chân bốn cẳng chạy đến tiểu viện của Thanh Mộng. Nàng ta vừa thấy ta đã quỳ sụp xuống đất khóc lóc hoa lê đái vũ. Ta liếc nhìn bà vú đang chăm sóc: "Các người chăm sóc Thanh Mộng di nương kiểu gì thế hả?"
Bà vú hậm hực nhìn Thanh Mộng: "Phu nhân, chúng nô tì đã tận tâm tận lực lắm rồi, cơm ngon canh ngọt hầu hạ đủ đầy, ai mà ngờ di nương lại muốn bỏ trốn chứ?"
Ta nhìn Thanh Mộng: "Cô trốn cái gì?"
Thanh Mộng bụng mang dạ chửa lùm lùm, đến dập đầu cũng khó khăn. Ta ra hiệu, bà vú tiến lên kéo nàng ta dậy.
"Phu nhân, xin người hãy cho Thanh Mộng một con đường sống, cầu xin người."
Tiểu nương tử này nói chuyện thật nực cười, ở trong tướng phủ cơm bưng nước rót thế này, sao lại không có đường sống? Nhưng ta chẳng buồn đôi co với nàng ta, ta chỉ cần đảm bảo đứa trẻ trong bụng nàng ta được sinh ra bình an vô sự là được.
Dạo gần đây, bên ngoài phủ xuất hiện rất nhiều người lạ, trên trời thỉnh thoảng lại có mấy con bồ câu đưa tin lạ lùng. Ta chỉ đành sắp xếp thêm người bên cạnh Thanh Mộng để bảo vệ an toàn cho nàng ta, và quan trọng hơn là bảo vệ an toàn cho đứa con của nàng ta.
Ba ngày sau Văn Kỳ mới trở về. Ta vừa đi dạo phố mua sắm xong thì nghe tin Văn Kỳ đã tan triều.
Vào đến phòng, Văn Kỳ đang cầm một cuốn sách đọc, thấy ta liền lộ vẻ không vui: "Nàng đã đi đâu?"
Ta ngẩn người: "Đi dạo phố mua sắm chứ đâu."
Nói đoạn, ta quay đầu thấy trên sập có mấy cái bọc hành lý đang mở tung tóe, không biết là đồ sắp mang đi hay mang về chưa kịp dọn. Văn Kỳ từ phía sau ôm lấy ta: "Không nhớ ta sao?"
Ta chẳng buồn thưa chuyện với hắn. Mấy ngày nay ngày nào ta cũng gọi lang trung tới bắt mạch, chỉ muốn xem mình có mang thai hay không, dù sao mục đích tìm người kế thừa sản nghiệp họ Thôi của ta không thể bỏ dở được.
Ta nhẹ nhàng vỗ vào bàn tay đang ôm eo mình của Văn Kỳ: "Tể tướng đại nhân, ban ngày ban mặt, ngài giữ kẽ cho ta nhờ."
Văn Kỳ cười trầm thấp, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Tay ta không ngừng sờ soạn mấy cái bọc đồ, lúc Văn Kỳ định ngăn lại thì ta đã mở tung ra mất rồi.
Chậc, yếm của ta, đồ ngủ của ta, áo lót của ta, cả đồ tắm nữa... Hành lý của hắn, sao toàn mang đồ của ta thế này?
Ta giơ cái yếm lên: "Tể tướng đại nhân, không lẽ ngài có sở thích quái đản gì sao?"
Văn Kỳ một tay vác ta lên vai, vỗ bốp một cái vào mông ta: "Im miệng!"
...
Đêm đã về khuya, Văn Kỳ hôn lên mớ tóc mai đẫm mồ hôi của ta: "Nghi Nghi, ta có một trang viên ở ngoại thành, phong cảnh như tranh vẽ, có núi có nước, nàng đến đó ở một thời gian nhé?"
Ta mệt rã rời, ôm lấy eo hắn: "Chàng có đi không?"
Văn Kỳ dường như khựng lại một lát, rồi mới nói: "Có đi, nàng đi trước đi, vài ngày nữa ta sẽ đến tìm nàng."
Ta gật đầu. Văn Kỳ bưng tổ yến và đồ ăn khuya tới, cứ thế để ta nằm trên giường mà đút cho ăn. Ta chìm vào giấc ngủ sâu.
Đến khi tỉnh dậy lần nữa, ta đã ở trên một chiếc xe ngựa đang lắc lư.
Thúy Liễu đang ngồi ngủ gật bên cạnh, ta nhíu mày: "Sao ta lại ở trên xe ngựa?"
Thúy Liễu giật mình tỉnh giấc: "Tướng gia nói người đã đồng ý đến trang viên chơi vài ngày mà?"
Ta ngồi thẳng dậy, nhìn ra bên ngoài. Một dàn ám vệ và hộ vệ hộ tống, đến cả Tiểu Tứ cũng đi theo. Vương triều Đại Lẫm chắc là sắp đổi thay rồi.
"Cha ta có viết thư trả lời không?"
Thúy Liễu lắc đầu: "Dạ không."
Trong lòng ta bất an, vén rèm xe lên: "Tiểu Tứ, quay lại."
Tiểu Tứ coi như không nghe thấy: "Phu nhân, tướng gia dặn nhất định phải chăm sóc tốt cho người."
Lúc quay về ta bỏ luôn xe ngựa, cưỡi ngựa mà đi nên nhanh hơn hẳn.
Thành Lâm Uyên nhà nhà đóng cửa không ra ngoài, phủ Tể tướng chắc chắn đã xảy ra chuyện. Ta chỉ đành về Thôi phủ trước. Vừa tới cổng lớn, cha ta nhìn thấy ta thì mặt đầy kinh ngạc: "Nghi Nghi, sao con lại về đây?"
"Văn Kỳ đâu ạ?"
Cha ta ấp úng, mãi một lúc sau mới nói: "Đang ở trong đại ngục rồi."
Ta suýt đứng không vững, Thúy Liễu đứng sau đỡ lấy ta: "Phu nhân."
Ta ổn định lại tâm thần: "Có liên quan đến Thái tử đúng không?"
Cha gật đầu.
"Tướng phủ bị tịch thu tài sản chưa ạ?"
"Vẫn chưa."
Ta kéo Thúy Liễu quay về tướng phủ, cha ta ở phía sau hét lớn: "Nghi Nghi, vô dụng thôi con ơi!"
Phủ Tể tướng giờ đây ai nấy đều tự lo thân mình. Lúc ta đến, mấy tên hạ nhân đang tháo chạy, tay còn bê theo đồ đạc trong phủ. Ta nhìn Tiểu Tứ: "Mấy kẻ ăn cháo đá bát này, xử lý hết đi."
Tiểu Tứ liên tục gật đầu.
Ta chạy một mạch đến viện của Thanh Mộng. May mà hộ vệ ở đây đều là tâm phúc của Văn Kỳ, không có ai rời đi.