Triều Ngâm Mộ Túy Lưỡng Tương Nghi

Chương 5



Văn Kỳ nhàn nhạt ừ một tiếng.

Thái tử bưng chén rượu: "Bản vương đã lâu không cùng Tể tướng uống rượu, nhân ngày gia đình đoàn viên hôm nay, làm một ly chứ?"

Hoàng thượng ngồi trên liên tục gật đầu, dù sao Thái tử biết hạ mình mời rượu đại thần nòng cốt thì đương nhiên làm Hoàng thượng thấy hài lòng rồi.

Văn Kỳ đứng dậy bưng chén rượu lên. Lực chạm chén của Thái tử mạnh đến mức rượu bắn ra ngoài khá nhiều, có mấy giọt còn bắn vào trong chén của Văn Kỳ.

Văn Kỳ cau mày, Thái tử dùng tay áo che miệng, uống cạn một hơi. Ta không đoán được Thái tử định làm gì, nhưng cũng chẳng giúp được gì, chỉ có thể nhìn Văn Kỳ uống cạn chén rượu đó.

Đợi đến khi Thái tử về chỗ cũ, ta mới phát hiện Thái tử phi đã biến mất từ lúc nào.

Văn Kỳ vừa ngồi xuống đã có vẻ như uống quá chén, mặt đỏ bừng, tay nắm lấy tay ta có chút dùng lực. Các đại thần cũng đã uống không ít, bắt đầu tan tiệc. Ta vừa định đứng dậy cáo lui thì Hoàng hậu ngồi phía trên gọi ta:

"Tể tướng phu nhân, nghe danh Thôi Thái phó tài hoa kiệt xuất, tưởng rằng phu nhân là con gái độc nhất chắc cũng được thừa hưởng đôi phần. Không biết có thể đến cung của bản cung để lại chút mặc bảo (chữ viết/tranh vẽ) không?"

Hả? Tài hoa kiệt xuất? Ai? Ta á? Hoàng hậu đúng là chẳng hiểu gì về ta cả.

Ta vừa định từ chối thì mấy cung nữ phía sau đã tới kéo ta đi. Thúy Liễu bị chặn lại ở ngoài, Văn Kỳ cũng bị người ta đưa đi mất.

Rốt cuộc là định làm cái gì đây?

Ta bị ép đi theo người của Hoàng hậu tới hậu điện, càng nghĩ càng thấy sai sai. Thấy thấp thoáng cửa hậu điện phía xa, ta nghĩ mình không thể bị giữ lại đây được. Thấy phía trước có bậc thang, ta lập tức giả vờ bị vấp ngã.

Lòng bàn tay bị trầy da, Hoàng hậu quay người lại, ta ngồi bệt dưới đất khóc bù lo bù chát: "Hoàng hậu nương nương, thần phụ tội đáng muôn chết, thế mà lại làm đau tay mình rồi."

Hoàng hậu nhíu mày nhìn ta: "Truyền ngự y."

Ta vội đứng dậy xua tay: "Không cần không cần đâu ạ, thần phụ làm việc không đủ cẩn trọng, thường xuyên va vấp thế này rồi. Trong nhà có sẵn thuốc tốt, thần phụ về phủ bôi một chút là khỏi ngay thôi ạ."

Hoàng hậu trầm ngâm một lúc, nhìn cung nữ phía sau rồi gật đầu: "Được rồi, vậy hôm nay ngươi về trước đi."

8

Thúy Liễu vội vàng tiến lên đỡ ta. Ta xách váy chạy một mạch, cho đến khi không còn thấy bóng dáng Hoàng hậu đâu nữa mới cuống quýt hỏi: "Tướng gia đâu?"

Thúy Liễu lắc đầu. Ta linh cảm chuyện này chắc chắn có liên quan đến Đông Cung.

"Thế còn Thái tử và Thái tử phi?"

Thúy Liễu ngơ ngác, chỉ tay về hướng Đông Cung. Ta chẳng quản được nhiều nữa, xách váy chạy lạch bạch. Vừa tới hòn non bộ thì thấy Tiểu Tứ chạy tới, thấy ta hắn mừng rỡ khôn xiết: "Phu nhân!"

"Tướng gia đâu?"

Tiểu Tứ lắc đầu quầy quậy, hạ thấp giọng: "Không rõ ạ, nhưng không chỉ chúng ta mà người của Đông Cung cũng đang lén lút tìm ngài ấy."

Xem ra không có ở Đông Cung. Ta chạy thẳng ra phía ngoài. Hôm nay lúc ra cửa, hiếm khi ta lại dùng phấn thơm, mà lại là loại hoa Lê Mạn ít dùng nhất. Mùi hương này bám rất dai, lúc Văn Kỳ ôm ta trên xe ngựa chắc chắn đã dính không ít. Ta cứ thế lần theo mùi hương từ nơi mở tiệc đến tận hồ sen trong Ngự Uyển.

Đến đây mùi hương mới dừng lại. Nghe thấy tiếng "ục ục" dưới hồ, ta vội cúi xuống mò mẫm, quả nhiên túm được người. Ta ra sức lôi Văn Kỳ từ dưới hồ sen lên. Toàn thân hắn run bần bật, nhưng da dẻ lại đỏ bừng một cách bất thường.

Đúng là trúng độc rồi.

"Mau đi thôi, ra khỏi cung!"

Tiểu Tứ gật đầu, cõng phắt Văn Kỳ chạy ra ngoài. Người của Đông Cung đã đuổi tới nơi. Trong cung không được mang theo ám vệ, cũng không thể để họ tùy tiện lộ diện. Không ngờ Tiểu Tứ cũng biết võ, chạy nhanh đến mức ta suýt không đuổi kịp.

Nhưng may là người của Đông Cung không dám khua chiêng múa trống đi tìm Văn Kỳ. Đến khi bọn họ phát hiện ra thì Văn Kỳ đã bị chúng ta tống lên xe ngựa rồi.

Ta vén rèm xe: "Tiểu Tứ, bảo người đi tìm đại phu!"

Văn Kỳ vỗ vỗ vào thành xe: "Không kịp đâu, đến rừng Tử Trúc, chỗ đó gần hơn."

Xe ngựa lao đi vun vút, ta bị xóc đến mức muốn nôn. Nhìn Văn Kỳ, ta cũng không biết hắn trúng loại độc gì. Văn Kỳ nhìn ta, giọng khàn đặc: "Nàng ra ngoài đi, ngồi ở phía ngoài ấy."

Ta túm lấy lớp áo ướt sũng của hắn, lại chạm vào làn da nóng như lửa đốt. Văn Kỳ chộp lấy tay ta: "Nàng làm gì thế?"

Ta hoảng hốt: "Người chàng sao lại nóng thế này? Rốt cuộc là bị làm sao?"

Văn Kỳ rên rỉ một tiếng: "Nghi Nghi... là Hợp Hoan Tán! Hợp Hoan Tán đấy!"

Thái tử thế mà lại hạ Hợp Hoan Tán với Văn Kỳ?

"Thế chúng ta đến rừng Tử Trúc làm gì?"

"Ở đó có nước, ta xuống đó ngâm mình, rồi bảo người đi tìm đại phu."

Văn Kỳ quay lưng về phía ta, không dám nhìn ta lấy một cái. Nhưng ta biết rõ, Hợp Hoan Tán nếu không có thuốc giải thì căn bản không thể tự hết độc. Đại phu đến cũng chỉ là trì hoãn, về sau sẽ gây tổn hại vĩnh viễn cho cơ thể.

Xe ngựa dừng lại: "Tướng gia, đến nơi rồi."

Ta thở hắt ra một hơi, tự cổ vũ bản thân: "Các ngươi lui ra xa một chút, đừng để ai vào trong này."

Tiểu Tứ có vẻ sững sờ một lát, sau đó mới đáp: "Tuân lệnh, phu nhân."