Triều Ngâm Mộ Túy Lưỡng Tương Nghi

Chương 2



Ta rút khăn tuyết ra lau chỗ này một tí, quẹt chỗ kia một tẹo: "Phu quân thật thính tai, nhìn còn chẳng thèm nhìn đã biết là ta đến."

Văn Kỳ đặt công văn xuống, chỉ tay vào bát canh trên tay Thúy Liễu: "Chỉ có phu nhân mới nấu canh ngân nhĩ với đường đỏ cho ta thôi. Cái mùi đó... đứng cách ba dặm cũng ngửi thấy."

Ta bắt đầu hoài nghi bản thân. Chẳng phải ai cũng nói đường đỏ tốt cho nữ tử sao? Canh ngân nhĩ nhuận phổi dưỡng nhan, ta kết hợp cả hai lại, chẳng lẽ hiệu quả không tốt hơn à?

3

"Nói đi, nàng có chuyện gì?"

Văn Kỳ nhìn ta bằng ánh mắt trong trẻo, đôi mắt ấy lấp lánh những tia sáng vụn vỡ, nói hắn là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi chắc cũng có người tin.

Nhìn hắn như vậy, trông ta cứ như kẻ đầy rẫy âm mưu quỷ kế không bằng.

Ta hạ quyết tâm: "Mười bảy muội nhà Khang đại nhân, nghe nói dạo này đang tính chuyện hứa hôn."

Khang đại nhân cực kỳ ham nạp thiếp, con cái dòng đích dòng thứ cộng lại không bốn mươi thì cũng ba mươi người. Cô nàng xếp thứ mười bảy đó thật sự tên là Khang Thập Thất, cách đặt tên thật là cẩu thả.

Cũng giống hệt cách cha ta đặt tên vậy, thế nên ta mới tên là Thôi Nhất. Mẫu thân ta đã đuổi theo cha ta qua ba con phố mới đổi lại được cái tên Thôi Nghi Nghi.

Ta nghi ngờ không biết chức Thái phó của cha ta từ đâu mà có, lại còn có thể làm thầy của Thái tử, chẳng lẽ không sợ làm Hoàng đế tức đến hộc máu sao?Đôi lông mày đẹp đẽ của Văn Kỳ nhíu chặt lại: "Cho nên, phu nhân lại muốn nạp thiếp cho ta?"

Này này này, chàng chú ý cách dùng từ một chút đi, cái gì mà "lại"? "Lại" là thế nào?

Ta chẳng phải đều vì tốt cho chàng sao, chàng không đẻ được con thì gia sản nhà ta ai kế thừa hả giời!

Ta vân vê móng tay: "Chẳng phải là vì sợ phu quân đêm dài thanh vắng một mình lẻ bóng sao? Trong phủ quá vắng vẻ rồi."

Văn Kỳ đứng dậy, khoác đại bào đi ra cửa: "Ta biết rồi."

Biết điều thế cơ à?

Ta hớn hở bưng bát canh ngân nhĩ đuổi theo: "Phu quân uống cho ấm người."

Văn Kỳ nhìn bát canh với vẻ ghét bỏ: "Hay là phu nhân tự mình nếm thử một ngụm đi?"

Nói đoạn, Văn Kỳ bước thẳng ra cửa. Canh ngân nhĩ ta nấu sao mà không uống được chứ, ta bèn hớp một ngụm thật lớn.

Suýt chút nữa thì bị cái vị ngọt lịm ấy làm cho ngất xỉu tại chỗ.

Đêm đến, ta đang chuẩn bị đi ngủ thì Thúy Liễu từ bên ngoài hớt hải chạy vào: "Tiểu thư, không xong rồi, cô gia đem về một..."

Thúy Liễu thở không ra hơi, ta thì lại mừng thầm trong lòng. Chẳng lẽ lần này hắn tự mình ra tay? Đem về một vị di nương xinh đẹp như hoa như ngọc? Hay là một đứa con rơi bên ngoài? Nghĩ thôi đã thấy phấn khởi rồi.

Quả nhiên nói chuyện với người thông minh là khác hẳn mà.

Ta khoác áo choàng phi thân ra cửa, Thúy Liễu đuổi theo phía sau: "Tiểu thư, tiểu thư đợi đã... đừng đi mà!"

Ta mặc kệ, có gì mà không đi được chứ?

Cho đến khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Văn Kỳ, ta cảm thấy vị trí của hắn trong lòng mình như được nâng tầm lên hẳn. Ta lon ton chạy tới: "Phu quân..."

"Gâu gâu gâu..."

Tiếng chó sủa vang lên liên tiếp.

Ta sợ tới mức loạng choạng. Tiếng chó sủa hùng hồn này là sao đây? Là sao hả?

Văn Kỳ thấy ta chạy tới đứng không vững, mắt thấy sắp ngã vập mặt đến nơi, hắn liền vươn tay ôm lấy eo ta, kéo sát vào người hắn: "Phu nhân định làm gì vậy?"

Ta thu mình trong lòng hắn, nói không sợ là nói dối. Đang định mở miệng thì tiếng chó lại vang lên càng dữ dội: "Gâu gâu!!!"

Ta sợ quá bò toài lên người Văn Kỳ. Hắn sững sờ, người cứng đờ lại, hai tay đành phải đỡ lấy mông ta, giọng nói có chút bất lực: "Phu nhân, đây là chỗ đông người..."

Ta liếc mắt nhìn sang, trời ạ, bảy tám con chó lớn, đứng lên cao gần bằng ta luôn.

Ta run rẩy chỉ tay vào lũ chó: "Phu quân, đây là cái gì?"

"Chẳng phải phu nhân chê trong phủ quá vắng vẻ sao? Đưa lũ chó này về là hết vắng ngay."

Cái đồ... nhà chàng!

Nhưng ta không dám nhảy xuống, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ Văn Kỳ: "Ta hơi sợ..."

Văn Kỳ nhìn đám hạ nhân đứng bên cạnh: "Dắt ra hậu viện đi, sau này bảo bọn họ lúc tuần đêm thì dắt chó theo. Phu nhân cảm thấy trong phủ quá mức thanh tịnh rồi."

"Phu quân, không thể đem chúng đi sao?"

"Phu nhân vẫn chê chưa đủ náo nhiệt à? Vậy mai ta bảo người đưa thêm mấy con nữa tới nhé?"

Ta vội bịt miệng Văn Kỳ lại: "Náo nhiệt, náo nhiệt mà, sao lại không náo nhiệt chứ!"

Ván này ta lại thua thảm hại. Chút quỷ kế đa đoan của ta trước mặt một kẻ quyền khuynh triều dã như Văn Kỳ đúng là không bõ dính răng.

Ta cũng quên béng việc phải leo xuống khỏi người Văn Kỳ, cứ thế hai chân quắp chặt lấy eo hắn. Văn Kỳ thân hình cường tráng, vốn dĩ vị trí này của hắn cũng là nhờ một tay đánh đấm mà có được.

Hắn cứ thế xốc ta lên, đi thẳng từ cổng phủ về tận phòng ngủ trong viện của ta. Thật không còn từ gì để diễn tả cái sự "phô trương" này nữa. Ta bị lũ chó dọa cho ngốc luôn rồi, nên cứ thế để mặc hắn bế về phòng.

Tiếng tăm tốt đẹp coi như đổ sông đổ biển hết, ôi trời ơi...