Lúc Phó Tắc Dịch về đến Nam Viên, trăng đã treo lơ lửng giữa trời, ánh trăng hóa dải lụa mỏng lặng im soi sáng cả sân nhà.
Gió lay động cỏ cây ấp e trong vườn, bờ suối bên dưới Trú Nguyệt Các trồng những tán hoa đào nở muộn hoa rơi đầy, cánh hoa bay lượn phiêu bạt giữa ánh trăng.
Tuy chủ nhân của nó không còn ở đó nữa, nhưng căn phòng bên ấy vẫn sáng đèn.
Gác nhỏ nhuốm màu cổ xưa, ánh đèn lọt qua ô cửa sổ khắc hoa.
Gió lùa hương thầm, thoang thoảng nổi trôi.
Bác Thân cầm đèn đưa Phó Tắc Dịch lên lầu, lúc định bước lên bậc thềm của Lãm Nguyệt Lâu, Phó Tắc Dịch quay sang nhìn căn gác nhỏ bên kia dòng suối rồi hỏi: “Hôm nay là ngày đặc biệt gì ạ? Sao thắp đèn khắp nhà?”
Suốt dọc đường, anh phát hiện những mái đình mọi khi không ai ghé đến cũng được trang hoàng đèn đóm sáng sủa.
Bác Thân cũng nhìn sang bên đó, cười nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên thuở xưa cô Tiểu Từ đến Dụ Viên, năm nào cũng thắp như thế, cậu không nhớ sao?”
Phó Tắc Dịch cũng ngớ ra.
Anh không hề quên, chỉ là hai ngày qua Ngộ Từ về nhà nên anh không để ý chuyện đó nữa.
Mấy năm Ngộ Từ chưa đến Dụ Viên, cũng chỉ có tháng sinh nhật cô Dụ Viên mới thắp đèn suốt tháng đó, ánh đèn rung rinh lay động như đang chúc phúc.
Sau này cô về đây ở, đến hai năm trước lại đi, từ đó Dụ Viên cũng sẽ được thắp đèn cả ngày vào đúng ngày đầu tiên cô dọn về ở.
Đây là phong tục của nhà họ Phó.
Phó Tắc Dịch gật đầu quay đi, nhấc chân bước lên thềm nhưng chỉ đi được nửa đường, bác Thân lại nói: “Mồng bảy mồng chín tháng này là sinh nhật tuổi hai mươi của nhóc Tiểu Từ, nếu không phải thầy bói nói năm hai mươi con bé không tiện tổ chức linh đình, chắc hẳn năm nay cũng sẽ rất đông vui.”
Theo tập tục của Tô Lăng, sinh nhật tuổi hai mươi của con gái nên tổ chức long trọng, ngụ ý đây là sinh nhật tròn tuổi cuối cùng con gái đón ở nhà mẹ đẻ, mong sao tương lai luôn hạnh phúc, thuận buồm xuôi gió.
Nhưng mấy năm trước cụ bà đi xem bói cho Ngộ Từ, thầy bói nói sinh nhật tuổi hai mươi không tiện tổ chức rình rang, cũng không tiện phô trương quá mức, thế nên năm nay không có ai nhắc đến chuyện này.
Phó Tắc Dịch khựng lại, khẽ quay sang nhìn cây đào Tùng Nguyệt dưới lầu.
Thoáng chốc anh lại quay đi, tiếp tục bước lên lầu, khẽ đáp lại: “Ừm.”
Bác Thân tiễn anh về xong cũng rời đi.
Phó Tắc Dịch về phòng, đi tới cạnh bàn sách nhìn chiếc hộp nhỏ bằng gỗ t.ử đàn đựng khóa vàng trên mặt bàn. Sau đó lấy sợi dây đeo Ngộ Từ trả lại vào tối qua, anh vẫn luôn cất giữ trong túi ra.
Hai hạt bồ đề khắc đầy kệ Phật bằng chữ Phạn, chồng lên đó là hai chữ Khải Thư mạ vàng bé xíu... “Trường sinh”.
Anh ngập ngừng một hồi rồi ngước lên, cuối cùng vẫn buộc chúng về lại khóa vàng, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay và nghiêng đầu.
Phó Tắc Dịch lặng lẽ nhìn sang căn gác nhỏ yên tĩnh đắm mình dưới ánh trăng qua khe cửa sổ chạm khắc mở nửa cánh bên cạnh bàn sách, lát sau lại chậm rãi quay về bước vào phòng trong.
*
Tháng tư năm nay, lịch dương và lịch âm trùng nhau.
Sinh nhật của Ngộ Từ là mồng chín tháng ba âm lịch, cũng đúng vào ngày chín tháng tư dương lịch, nay vừa khéo lại tròn vòng tuần hoàn sau mười chín năm, thế nên hai ngày ấy rơi vào cùng một ngày.
Vừa hay mồng chín là thứ bảy, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh bèn gọi điện thoại cho Ngộ Từ trước hai hôm bảo cô mồng chín về nhà ăn cơm.
Tuy không thể tổ chức rình rang nhưng ăn bữa cơm gia đình sum họp vẫn là điều nên có.
Ngộ Từ đồng ý.
Bên cạnh đó, cô quyết định mời bạn đi ăn trước vào tối thứ sáu. Đồ Manh Manh cứ thần thần bí bí nguyên một tuần, khỏi đoán cũng biết chắc chắn là chuẩn bị quà cho cô, vì suốt bốn năm đại học vừa qua không năm nào thay đổi.
Dư Kỳ vẫn thế, không chung đường với họ, đi sớm về muộn.
Ngộ Từ nghĩ ngợi rồi vẫn quyết định hỏi thử.
Học xong tiết cuối của chiều thứ năm, Đồ Manh Manh về ký túc xá thay đồ, lúc Dư Kỳ trở về, Ngộ Từ và Đồ Manh Manh đang chuẩn bị ra ngoài.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Cô ta liếc nhìn họ chứ không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngộ Từ nghiêng đầu hỏi cô ta: “Dư Kỳ, tối nay bọn tôi ra ngoài ăn cơm, cậu đi chung không?”
Dư Kỳ đang ngồi trước bàn chuẩn bị tẩy trang, nghe vậy cũng sửng sốt, hỏi ngược lại: “Có việc gì sao?”
Đồ Manh Manh ghét nhất là điệu bộ giả vờ giả vịt này của Dư Kỳ, nghe vậy bèn khoanh tay tựa vào khung cửa, thờ ơ trả lời: “Sinh nhật của Ngộ Từ, cậu ấy mời cơm, cậu có đi không?”
Nếu không phải do Ngộ Từ chủ động gọi, còn lâu cô ấy mới nói chuyện với Dư Kỳ.
Nịnh bợ quyền thế, một kẻ chạy vặt đua đòi theo đám con gái nhà giàu, liếc nhẹ thôi cô ấy cũng thấy phiền.
Lúc vừa khai giảng năm nhất, Đồ Manh Manh từng giúp cố vấn học tập thống kê bảng hoàn cảnh gia đình của các sinh viên trong lớp nên biết được gia cảnh Dư Kỳ bình thường, nhà còn có một cậu em trai, toàn bộ chi phí kiên trì học múa là tiền cô ta vừa học vừa làm kiếm được.
Nên thuở mới sống chung ký túc xá, Đồ Manh Manh còn quan tâm chăm sóc cô ta.
Có gì vui hay đồ ngon đều chia sẻ, nhưng người ta vốn không nhận ân tình đó, ngày nào cũng vác cái mặt kênh kiệu chơi chung với đám con gái nhà giàu bên khoa múa ba lê.
Từ nhỏ tính tình của Đồ Manh Manh đã thẳng như ruột ngựa, ai không ưa cô ấy ra mặt thì cô ấy không thèm chơi với người đó nữa!
Thế là sau này mối quan hệ giữa hai người luôn trong trạng thái đóng băng.
Ngộ Từ thì không có mâu thuẫn với Dư Kỳ, nhưng cũng chỉ tương tác lấp lửng gượng gạo.
Nghe Đồ Manh Manh nói thế, động tác tẩy trang của Dư Kỳ khựng lại, nhìn hai người họ rồi hắng giọng: “Nhưng tôi chưa chuẩn bị quà.”
Đồ Manh Manh trợn trắng mắt: “Ngộ Từ quý lắm mới mời đó! Cậu có đi không đây?”
Dư Kỳ bỏ nước tẩy trang xuống, quay người lại: “Vậy lần sau bù cho cậu.”
Nói xong, cô ta cầm túi xách bên cạnh lên bước tới, ngại ngùng bảo: “Đi thôi.”
Đồ Manh Manh chậc lưỡi, đứng thẳng dậy.
Ngộ Từ cười cười: “Ừm, đi thôi.”
*
Địa điểm ăn tiệc là một nhà hàng Trung Hoa nằm ven bờ hào thành.
Lầu gác chạm trổ sơn vẽ tinh xảo, cách trang trí đậm nét Giang Nam.
Đồ Manh Manh là người Đông Bắc, Dư Kỳ là người Hải Nam, sợ họ ăn không quen nên hầu như Ngộ Từ toàn gọi mấy món theo hương vị Hoài Dương vì nó có vị trung hòa dễ ăn.
Lúc chờ lên món, Dư Kỳ cũng vào nhà vệ sinh một chuyến, Đồ Manh Manh cười hì hì đưa một hộp quà sang.
Ngộ Từ nhận lấy cười nói: “Tớ cảm ơn.”
Đồ Manh Manh nhìn chiếc ghế trống của Dư Kỳ, bĩu môi: “Cậu nói xem tự dưng cậu gọi cậu ta theo làm gì thế? Lát về không vui lại xụ cái mặt ra.”
Ngộ Từ cười: “Sắp tốt nghiệp rồi, ăn với nhau bữa cơm có sao đâu, các cậu đã ngấm ngầm đôi co suốt bốn năm trời rồi, còn chưa đủ tưng bừng hả?”
Đồ Manh Manh chu môi, chậc lưỡi: “Là cậu ta tự gây ra mà, mời cậu ta ăn cơm thì cậu ta nói người ta khinh thường mình, ra ngoài dự tiệc mang đồ ngon về cho cậu ta thì nói là đồ thừa người khác ăn còn nên không thèm, cậu ta đúng là trơ trẽn!”
Đây cũng là nguyên nhân chính dẫn đến xung đột giữa Đồ Manh Manh và Dư Kỳ.
Mới đầu mối quan hệ của họ vốn vẫn ổn, mãi đến khi Dư Kỳ chơi với bọn con gái bên khoa múa ba lê, không may bị Đồ Manh Manh nghe thấy lúc nói chuyện.
Nội dung chính của cuộc trò chuyện cũng là nói Đồ Manh Manh khinh thường cô ta các kiểu.
Kể từ đó, mối quan hệ của họ tuột dốc không phanh.
Cũng không phải là Dư Kỳ chưa từng chủ động xuống nước, nhưng khi đó Đồ Manh Manh giận đùng đùng nên không thèm ngó ngàng gì tới, hai người còn cãi nhau một trận.
Sau này họ cứ duy trì cái kiểu nói chuyện quái gở với nhau như vậy mãi.
Ngộ Từ chỉ cười chứ không nói gì.
Đồ Manh Manh liếc ra sau lưng cô, rồi chợt nhướng mày: “Yo, cuối cùng cũng biết điều rồi!”