Trao Cho Cô Ấy

Chương 5



"Anh cũng thấy tôi là kẻ chiếm chỗ người khác sao?"

Triệu Hành lắc đầu, khẽ nói: "Em được nhận nuôi mà."

"Không phải em thì cũng sẽ là người khác thôi."

"Nhưng trước đây tôi đúng là đã cậy thế h.i.ế.p người thật."

Còn bắt nạt không ít nữa là đằng khác, khiến cho đám người kia còn lập hẳn một cái nhóm để thảo phạt tôi.

"Nhưng tôi sẽ không sửa, cũng sẽ không xin lỗi đâu."

Đều là lỗi của đám khốn khiếp đó cả.

Triệu Hành ngơ ngác nghe bài phát biểu "Tôi không sai, lỗi luôn là ở người khác" của tôi.

Có vẻ như đây là lần đầu tiên anh gặp một người ngang ngược vô lý đến thế, khiến cho "đứa trẻ ngoan" như anh bị sốc nhẹ.

"Tin đồn nói không sai đâu, tôi đúng là muốn bám lấy nhà họ Lê không đi đấy."

Có lẽ vì thời gian qua kìm nén quá lâu mà không có ai để tâm sự, tôi nói tiếp.

"Tôi thích tiền, thích những viên đá quý lấp lánh, thích ở nhà lầu xe hơi, thích quần áo đẹp và túi xách hàng hiệu..."

"Những thứ này, chỉ có nhà họ Lê mới có thể đáp ứng cho tôi."

"Cho nên tôi phải tiếp tục ở lại nhà họ Lê."

Dừng lại một chút, tôi ngước mắt nhìn Triệu Hành.

"Tôi nói như vậy, có phải trông tôi rất tham lam không?"

Triệu Hành định nói gì đó, há miệng rồi lại thôi, vẻ mặt có chút đắn đo.

Nhìn bộ dạng này của anh, không hiểu sao tôi bỗng thấy bực bội.

"Thôi bỏ đi, tôi nói với anh những chuyện này làm gì cơ chứ."

Tôi dừng bước.

"Anh và Lê Nguyệt cùng nhau lớn lên, đương nhiên là đứng về phía cô ấy rồi."

Tôi nói lớn: "Chân tôi đau, tôi đi về đây!"

Triệu Hành định đi theo.

"Cấm đi theo tôi!"

Triệu Hành đứng im tại chỗ không nhúc nhích nữa.

Đi được vài bước, tôi đột ngột quay đầu lại.

Thấy anh vẫn ngốc nghếch đứng đó nhìn tôi.

"Anh đứng đó chịu phạt đấy à?"

Giọng Triệu Hành có chút tủi thân: "Nhưng em bảo cấm đi theo em mà..."

Tôi càng giận hơn, quay người rảo bước thật nhanh về nhà.

Buổi tối lúc đi ngủ mới phát hiện cổ chân vốn đã gần khỏi lại sưng to lên, chắc là do lúc nãy đi nhanh quá, không chú ý nên lại bị kéo giãn dây chằng.

Trong lòng bực bội, tôi đăng nhập vào tài khoản chính đã lâu không dùng, mới phát hiện cái tên Thẩm Dực kia thế mà đã gửi cho tôi mấy chục tin nhắn.

[Lê Xán, cô cũng có ngày hôm nay cơ à!]

[Muốn tôi giúp không? Cầu xin tôi đi rồi tôi giúp.]

[Cô chạy đi đâu rồi? Không phải vì thấy mất mặt quá nên trốn đi rồi đấy chứ?]

[Cái biệt thự trước đây cô nhắm trúng tôi mua rồi nhé, đừng có mà ghen tị quá.]

[Thôi được rồi, nếu cô không có chỗ nào để đi, tôi cũng có thể miễn cưỡng cho cô ở nhờ một thời gian.]

[Cô thích phong cách trang trí nào? Đừng hiểu lầm, tôi chỉ hỏi thế thôi.]

... Thần kinh, chắc đóng phim nhiều quá nên hỏng não rồi.

Tôi trực tiếp cho anh vào danh sách đen.

*

Sáng hôm sau khi thức dậy, trong sân không còn tiếng bổ củi nữa.

Lúc xuống lầu, bà nội đang ngồi trong sân trò chuyện với mấy ông bà lão trong thôn.

Thấy tôi xuống, bà cười híp mắt gọi tôi lại ăn điểm tâm, rồi giới thiệu với những người khác tôi là chị gái của Lê Nguyệt.

Mấy ông bà lão nhìn tôi, vẻ mặt lộ rõ sự lúng túng.

Chắc là đã được bà nội "phổ cập" lại mối quan hệ giữa tôi và Lê Nguyệt, lúc này mới nhận ra những lời đồn đại trước đó đều là do họ nghĩ quá nhiều.

Sau bữa trưa, Triệu Hành vẫn không xuất hiện.

Tôi ngồi bên cửa sổ sưởi nắng, dần dần cảm thấy buồn ngủ.

Cũng không biết đã thiếp đi từ lúc nào.

Khi tỉnh dậy, trong nhà im phăng phắc, bà nội cũng đã đi ngủ trưa rồi.

Trên bậu cửa sổ xuất hiện thêm hai con bướm bằng lá ngân hạnh.

Tôi ngẩn người, cứ ngỡ mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

Theo bản năng lẩm bẩm: "Triệu Hành?"

"Ơi?"

Triệu Hành đột ngột nhô lên từ dưới bậu cửa sổ, đầu ghé sát vào cửa kính.

"Em gọi anh à?"

Bốn mắt nhìn nhau, tôi thậm chí có thể nhìn thấy hình bóng mình trong mắt anh.

"Anh... anh đến từ lúc nào thế?" Tôi đột ngột lùi ra xa, giọng nói lắp bắp.

Triệu Hành nghiêng đầu.

"Lúc em đang ngủ."

Lúc này tôi mới nhìn thấy dưới bậu cửa sổ, bên cạnh chỗ anh vừa ngồi, đang vương vãi mấy con bướm lá ngân hạnh vừa mới làm xong.

Lòng tôi bỗng chốc mềm lại, đẩy cửa sổ ra, đang định gọi anh vào nhà...

Ngoài sân đột nhiên có tiếng động.

Tôi và Triệu Hành theo bản năng nhìn ra.

Cánh cửa sân nhỏ bị vệ sĩ đẩy ra, khi nhìn rõ người vừa tới, tôi lập tức sững sờ.

Một bộ vest đen chỉnh tề, dáng vẻ phong trần mệt mỏi nhưng vẫn không giấu nổi khí chất thanh lãnh cao quý trên người.

Đằng sau cặp kính gọng vàng, đôi mắt ấy khi nhìn thấy tôi, trong nháy mắt trở nên dịu dàng.