Trao Cho Cô Ấy

Chương 14



Có thể trở thành người phát biểu chốt hạ cuối cùng, chứng tỏ địa vị xã hội của bản thân cô ấy không hề thấp.

Thậm chí có khả năng còn cao hơn tất cả những người phía trước.

Trong khoảnh khắc đó, chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy phấn chấn hẳn lên.

Buổi diễn thuyết hôm đó, tôi đã lắng nghe vô cùng chăm chú.

Vào giây phút tiếng vỗ tay vang dội.

Lớp sương mù bao quanh tôi cuối cùng cũng tan biến.

Xuất hiện trước mắt tôi là một con đường hoàn toàn mới.

*

Cửa thang máy mở ra, Triệu Hành ôm hoa đến đón tôi.

"Chúc mừng em!"

Tôi mỉm cười nhận lấy bó hoa.

Bên tai là tiếng Lê Nguyệt đang líu lo bàn xem tối nay nên ăn gì.

Tôi khẽ ghé sát vào người Triệu Hành, nói thầm với anh:

"Triệu Hành, phải làm sao đây." Tôi cảm thán: “Đột nhiên em nhận ra mình dường như là một người phụ nữ vô cùng dã tâm."

"Thế thì tốt quá rồi." Triệu Hành cũng cảm thán theo.

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

"Em thích tiền."

Anh chỉ vào tôi, rồi lại chỉ vào mình.

"Mà nhà anh thì tình cờ lại rất có tiền."

"Em không muốn liên hôn."

"Mà anh thì vừa khéo không cần liên hôn."

Triệu Hành vô cùng hài lòng về điều này.

"Không có ai hợp với em hơn anh đâu."

Giây phút này, cả hai bên đều cảm thấy mình đã vớ bở.

"Đing…"

Cửa thang máy mở ra.

Diệp Dao trong bộ đồ công sở mỉm cười đứng ở cửa đón tôi.

"Sau này nhờ cô giúp đỡ nhiều nhé, thư ký Diệp."

"Vâng, thưa sếp Lê."

Ngoại truyện: Triệu Hành

Triệu Hành từ nhỏ đã biết, sự ra đời của anh đã hại c.h.ế.t mẹ mình.

Vì muốn có một đứa con trai để níu giữ trái thể xác và tâm hồn của chồng, nên mẹ ruột anh đã m.a.n.g t.h.a.i và sinh ra anh khi tuổi đã cao.

Nhưng bà lại không thể qua khỏi cơn băng huyết sau sinh.

Những năm đầu tiên, Triệu Du rất hận Triệu Hành.

Hận sự ra đời của anh đã cướp đi mẹ.

Hận mẹ đã không tiếc mạng sống để sinh ra anh.

Hận chính mình tại sao không phải là đứa con trai được người ta mong đợi kia.

Chị ấy muốn chứng minh bản thân.

Thế là chị ấy vượt qua mọi thử thách, xử lý một đống con riêng, rồi thành công ngồi lên vị trí cao nhất.

Triệu Hành một lần nữa trở thành một sự tồn tại phiền phức.

Triệu Hành sinh non, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt.

Thế là Triệu Du thuận thế gửi anh về nhà cũ ở dưới quê, danh nghĩa là để dưỡng bệnh.

Thực chất chị ấy chỉ là không muốn nhìn thấy kẻ sát nhân đã hại c.h.ế.t mẹ xuất hiện trước mặt mình.

Dù chị ấy biết rõ, Triệu Hành vô tội.

*

Triệu Hành từ nhỏ đã rất sùng bái người chị gái Triệu Du này.

Vì lớn lên ở nhà cũ nên Triệu Hành không quen thuộc với đám cậu ấm cùng lứa trong giới.

Lần đầu tiên gặp Lê Xán là vào sinh nhật mười tuổi của Triệu Hành.

Đã lâu lắm rồi anh mới được đón về nhà họ Triệu.

Triệu Du khi đó vừa mới nắm quyền, lần đầu nếm trải hương vị của quyền lực, có không ít người đến nịnh bợ chị ấy.

Triệu Hành trốn trong góc đám đông, nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa cùng nhau, vô cùng ngưỡng mộ.

Cho đến khi có một cô bé đột nhiên khóc lóc đi tìm người lớn để mách lẻo.

Người lớn đã mắng mỏ thậm tệ mấy cậu nhóc thích trêu chọc con gái kia.

Nhưng Triệu Hành lại nhìn thấy rất rõ, cô bé đó một mặt lau nước mắt, một mặt lại đang lén lút cười thầm.

Sau khi người lớn đi khỏi, mấy cậu nhóc kia không bao giờ dám trêu chọc cô nữa.

Cô bé đó dẫn theo mấy đứa trẻ khác chiếm trọn cả phòng nghỉ.

Triệu Hành, vốn là một đứa trẻ ngoan từ nhỏ, đã vô cùng kinh ngạc.

Sau khi phản ứng lại, anh lại thấy có chút sùng bái và ngưỡng mộ.

Cô ấy tên là Lê Xán.

*

Tình cảm của Triệu Du dành cho Triệu Hành vô cùng phức tạp.

Chị ấy từng hận anh.

Nhưng cuối cùng, tình yêu vẫn chiến thắng hận thù.

Dù sao cũng không đe dọa đến mình, cứ nuôi dưỡng bên cạnh như vậy dường như cũng chẳng sao.

Nhưng khi Triệu Du chủ động đề nghị để Triệu Hành quay về nhà họ Triệu, anh lại từ chối.

Anh biết chị gái không thích mình.

Anh cũng chưa từng nghĩ đến việc tranh giành bất cứ thứ gì với chị.

Anh sẽ cố gắng ở trong góc khuất mà chị không nhìn thấy, lặng lẽ sống cuộc đời của riêng mình.

Như vậy cũng không có gì không tốt.

*

Lê Nguyệt được nhà họ Lê đón về rồi.

Nhận lời ủy thác của Lê Nguyệt, dăm bữa nửa tháng Triệu Hành lại về thăm bà nội một lần.

Dù bà đã cao tuổi, mắt đã mờ, thường xuyên không nhận ra anh.

Triệu Hành chỉ có thể kiên nhẫn tự giới thiệu bản thân hết lần này đến lần khác.

Cho đến ngày hôm đó…

Lê Xán khi đã trưởng thành cứ thế xuất hiện bằng xương bằng thịt trước mặt anh.

Lần đầu tiên Triệu Hành đạp xe lao xuống mương.

Khó khăn lắm mới bò lên được, nhưng anh lại lắp bắp không biết nên nói câu đầu tiên thế nào cho phải, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu "Xin lỗi".

Nhưng Lê Xán dường như lại rất hài lòng.

Khi anh đưa Lê Xán về nhà, bà nội lại không nhận ra anh.

Bà còn hỏi anh có phải là người yêu của Lê Xán không.

Sau khi anh giải thích một hồi loạn xạ, bà nội có vẻ hơi thất vọng.

"Ồ ồ, thì ra là thằng cháu nhỏ nhà lão Triệu à!"

Chẳng hiểu sao, anh cũng đột nhiên thấy hơi thất vọng.

Lê Xán cố ý tiếp cận anh.

Điều này Triệu Hành đã nhận ra từ sớm.

Nhưng anh không dám vạch trần, sợ Lê Xán sẽ không thèm để ý đến mình nữa.

Anh có thể giúp đỡ được cô, điều đó thật sự quá tốt rồi.

Anh vô cùng sẵn lòng.

Nhưng Lê Xán sau khi bị vạch trần lại có vẻ cảm thấy rất có lỗi.

Cô ấy thậm chí còn nói "Xin lỗi" với anh.

Nhưng trước đây cô ấy rõ ràng là kiểu người "Tôi không sai, người sai luôn là kẻ khác".

Điều này có phải biểu thị rằng, anh trong lòng cô cũng có chút đặc biệt?

*

"Triệu Hành, phải làm sao đây." Trong thang máy, Lê Xán cảm thán: “Đột nhiên em nhận ra mình dường như là một người phụ nữ vô cùng dã tâm."

"Thế thì tốt quá rồi." Triệu Hành cũng cảm thán theo.

Thật sự là tốt quá rồi.

Vừa khéo những gì cô muốn, anh đều có.

Không có ai hợp với cô hơn anh cả!

Có dã tâm thì có gì không tốt chứ.

Dã tâm của cô giống như một viên đá quý lấp lánh.

Trong những ngày tháng về sau, nó cũng sẽ mãi mãi tỏa sáng rực rỡ.

Hết.